Báo lỗi

Người Cầm Quyền

Chương 313:


Điểm này, khiến Trương Vân Bình cảm thấy Hàn Đông lần này lòng dạ sắt đá muốn lật ngã Sa Ứng Lương. Trong lòng anh ta cũng cảm thấy đau buồn cho Sa Ứng Lương, đường đường là một Chủ tịch thành phố, chính vì đọ sức với một Bí thư Huyện ủy, kết quả rất có thể mất đi chức quan.

Là một người chiến tuyến làm việc một hai mươi năm tại Ủy ban kỷ luật, Trương Vân Bình từ trong số dữ liệu này. Nhìn thấy không ít điều. Mặc dù nhiều tài liệu trong đó đều là đuổi hình bắt bóng, nhưng anh ta cảm thấy những thứ này không phải không có. Mà tài liệu như vậy. Trong tình hình bình thường, sau khi Ủy ban kỷ luật Tỉnh nận được. Đều không mấy xem trọng, đều mang hết đưa cho Ủy ban kỷ luật thành phố, khiến họ tìm hiểu thêm về tình hình. Chỉ là có chứng cứ tương đối chắc chắn, Ủy ban kỷ luật Tỉnh mới cho người đi điều tra.

Trương Vân Bình tuy không biết Hàn Đông và Bí thư Ủy ban kỷ luật Uông Kỳ Tài rốt cuộc có quan hệ gì, nhưng Uông Kỳ Tài hiển nhiên rất tin tưởng Hàn Đông, cho dù là mục đích gì, điều tra Sa Ứng Lương, đều có lợi ích rất lớn đối với Hàn Đông.

Cho nên, trong lúc dùng cơm trò chuyện với Hàn Đông. Thái độ của Trương Vân Bình vô cùng khiêm nhã, một chút cũng không có dáng vẻ của một trưởng phòng kiểm sát trưởng Ủy ban Kỷ luật Tỉnh. Nên biết, vị trí của Trương Vân Bình, tuy chỉ là cấp Sở chính, cùng cấp bậc với Hàn Đông. Nhưng khi lấy ra, chính là Bí thư Thành ủy, Chủ tịch thành phố gặp phải, cũng nên khách sáo.

Quay về huyện Vinh Quang, tâm trạng của Hàn Đông đã hoàn toàn bình tĩnh lại, mình đã biểu đạt rõ ràng rồi, tiếp theo Trương Vân Bình dẫn người điều tra thế nào, đó là việc của anh ta, Hàn Đông cũng quản không được.

Nhưng Hàn Đông tin tưởng, chỉ cần Trương Vân Bình nghiêm túc mà điều tra, thì nhất định sẽ điều tra được một số vấn đề của Sa Ứng Lương, hoặc ít hoặc nhiều thôi.

Trong chuyện này, Hàn Đông đã gắng hết sức, tiếp theo chỉ cần đợi phát triển của sự việc thôi, mà điều này không phải Hàn Đông có thể khống chế được.

Ngày thứ hai, Hàn Đông sáng sớm đã dẫn theo Vinh Tiểu Dân, cùng đến Trấn Bảo Hoa.

Lần này đến, Hàn Đông chủ yếu xem tình hình phát triển doanh nghiệp của thị trấn, lần trước người do Ngưu Chí Không tiến cử, đã bắt đầu tiến hành đầu tư tại Trấn Bảo Hoa. Hàn Đông đến chính là bày tỏ lòng quan tâm.

Bí thư Trấn ủy thị trấn Bảo Hoa Đường Thành Khánh cùng Hàn Đông đi xem khắp nơi, đồng thời tiến hình tìm hiểu chi tiết báo cáo công việc trong trấn. Đối với công việc của trấn Bảo Hoa, Hàn Đông tỏ vẻ hài lòng. Nói:

- Xem ra trong trấn đã làm không ít việc, điểm này đáng được tuyên dương, hi vọng mọi người không ngừng cố gắng, tranh thủ phát triển doanh nghiệp trong trấn nhiều hơn nữa, ngoài ra phải đặc biệt chú ý làm tốt công việc phục vụ doanh nghiệp cho trấn về sau, không thể đợi họ sau khi lập công ty mà cái gì cũng không quản, phải quan tâm nhiều hơn phát triển sau này của họ, giúp đỡ giải quyết vấn đề, có như vậy, doanh nghiệp trong thị trấn mới làm tốt hơn nữa.

- Bí thư Hàn yên tâm, đối với vấn đề phát triển doanh nghiệp trong thị trấn, thị trấn đã chuyên môn thành lập ra thẻ phục vụ tương ứng, nắm bắt tình hình phát triển của họ vào bất cứ lúc nào, để kịp thời phục vụ cho họ.

Đường Thành Khánh đi bên cạnh Hàn Đông, lưng hơi cúi xuống, trên mặt luôn nở nụ cười.

Hàn Đông gật đầu, hỏi:

- Trấn Bảo Hoa có bao nhiêu mỏ than, đối với công việc tu sửa của Huyện, trong thị trấn có sắp xếp thế nào?

Cả huyện Vinh Quang, đa số mỏ than đều ở trấn Cổ Song. Còn ở những thị trấn khác, hoặc nhiều hoặc ít cũng có vài mỏ than, nhiều là bốn năm cái, ít là một hai cái.

Đường Thành Khánh nói:

- Bí thư Hàn, trấn Bảo Hoa có tổng cộng hai mỏ than, hôm quan trong thị trấn đã sắp xếp cho người chuyên tiến hành kiểm tra an toàn, dựa theo hướng dẫn sản xuất an toàn mỏ than trong Huyện để kiểm tra từng cái một. Phạm vi giới hạn của hai mỏ than này không đến nơi đến chốn. Chúng tôi đã xuống thông báo sửa trị, để cho họ sửa lại trong vòng một tháng, đến lúc đó nếu nghiệm thu không phù hợp, sẽ dựa theo quy định tương ứng để thu hồi quyền khai thác.

Hàn Đông gật đầu nói:

- Ừm, rất tốt. Chỉnh đốn mỏ than, là chính sách lớn của Ủy ban Nhân dân Huyện ủy. Nhất định phải chấp hành theo, ngoài ra mọi người nên đặc biệt chú ý đến duy trì ổn định. Không được vì công việc tu sửa mỏ than an toàn, mang đến những vấn đề khác, phải tăng cường kiểm tra kỹ lưỡng, đảm bảo hoàn thành tốt chất lượng.

Đường Thành Khánh kiên quyết nói:

- Bí thư Hàn ngài cứ yên tâm, trấn Bảo Hoa nhất định hoàn thành tốt công việc này.

Sau đó, Hàn Đông lại được Vinh Tiểu Dân, ngoài ra còn chạy đến hai nơi khác, tuy nhiên so với trấn Bảo Hoa mà nói, xí nghiệp phát triển của hai nơi trong thị trấn, không còn khởi sắc nào, chủ yếu vì tìm không được.

Do đó, Hàn Đông cũng không thể đòi hỏi, dù sao tình hình tổng thể của huyện Vinh Quang là như thế này, do kinh tế không phát đạt, cộng thêm giao thông bất tiện, do đó người ngoài đến đầu tư ngoài việc nhắm vào mỏ than ở đây ra, những tiện lợi khác không có hứng thú nào đầu tư nhiều.

Đương nhiên, Hàn Đông tin rằng, chỉ cần giao thông ở huyện Vinh Quang phát triển tốt, đến lúc đó kinh tế của huyện Vinh Quang chắc chắn sẽ đón chào một kỳ phát triển mới.

Lần trước số tiền từ Cục giao thông thành phố. Hàn Đông mang toàn bộ đầu tư vào công trình thông đường.

Còn chủ yếu ở huyện Vinh Quang, về số tiền cần đến Hàn Đông chuẩn bị nghĩ cách tìm số vốn đầu tư lấy từ Cục giao thông tỉnh.

Những ngày này do chuyện của mỏ than, Hàn Đông cũng chưa kịp liên lạc với Phó giám đốc Hạ Kim Cường của Cục giao thông tỉnh, hiện tại cũng không còn nhiều việc rồi, Hàn Đông quyết định nhanh chóng cho chứng thực chuyện này.

Về đến Ủy ban Nhân dân Huyện, Hàn Đông bèn gọi điện cho Hạ Kim Cường, nói cách nghĩ của mình. Đối với công trình giao thông, Hạ Kim Cường cũng tỏ vẻ vô cùng hứng thú, anh ta nói:

- Hàn Đông, ý tưởng của anh rất nhiều đấy chứ, thế này đi, anh làm bản án quy hoạch ra, bên cấp đưa cho anh một ít tiền. Các anh dựng mẫu cho công trình này. Đến lúc đó lại quảng bá cho toàn tỉnh về công trình.

Hàn Đông sớm biết được kết quả như vậy, ngay cả cục trưởng Cục giao thông Chương Trạch Ba cũng có thể nhìn được cơ hội đạt thành tích tốt, Hạ Kim Cường là cán bộ giám đốc tỉnh, cái nhìn đương nhiên sẽ không thua kém, do đó phản ứng của Hạ Kim Cường cũng rất bình thường. Trưa ngày thứ hai, Hàn Đông bèn đến Thục Đô, mang quy hoạch giao thông liên thôn của huyện Vinh Quang cho Hạ Kim Cường, lúc trưa, Hàn Đông mời Hạ Kim Cường ra ngoài dùng cơm.

Buổi chiều Hạ Kim Cường phải đi làm, do đó lúc trưa hai người cùng uống trưa đến hơn một giờ, Hạ Kim Cường đã ra về, còn Hàn Đông lại liên lạc với Ngưu Chí Không, Lã Nam Phương, hai người họ đang ở Thục Đô, rất nhanh đã chạy đến.

Nói về công việc chỉnh sửa an toàn mỏ than ở huyện Vinh Quang, Ngưu Chí Không than thở:

- Anh Đông, thủ đoạn của anh cũng quá khôn ngoan, nhiều mỏ than nói thu về thì thu về liền.

Hàn Đông cười nói:

- Vậy cũng không được trách tôi, vấn đề an toàn mỏ than vô cùng quan trọng, nếu không ra sức chỉnh đốn, sớm muộn cũng xảy ra vấn đề. Nếu tôi đã đi huyện Vinh Quang, thì phải dốc hết sức làm tốt việc này. Bây giờ xem ra, hiệu quả của công việc chỉnh đốn lần này cũng không tệ, Chí Không các anh tới lúc đó đến đấu thầu nha, tôi tin các anh nhất định sẽ trúng thầu.

Ngưu Chí Không tràn đầy tự tin mà nói:

- Anh Đông cứ yên tâm, chúng tôi đã làm tốt chuẩn bị, đến lúc đó nhất định sẽ trúng thầu.

Lã Nam Phương ngồi bên cạnh nói:

- Anh Đông, Chí Không, các anh đừng vừa gặp mặt đã nói tiền chứ, nghe có vẻ quá tầm thường.

Hàn Đông tức giận nói:

- Tên tiểu tử này, có tiền mới mấy ngày à, không ngờ lại nói tiền là tầm thường.

Lã Nam Phương cười hả hê nói:

- Tôi đâu dám so sánh với anh Đông, số tiền của tôi trong mắt anh Đông có là gì đâu.

Anh ta biết được mẹ của Hàn Đông cùng người khác lập công ty, hiện giờ phát triển rất nhanh. Đã trở thành công ty thông tin kỹ thuật có tiếng của Hoa Hạ Quốc.

Hàn Đông nói:

- Tôi cũng không có nhiều. Dù sao đủ xài là được rồi.

Bốn giờ hơn, lúc Hàn Đông cùng Ngưu Chí Không, Lã Nam Phương uống trà, Hạ Kim Cường liền gọi điện đến. Anh ta cho Hàn Đông biết, sau khi cấp trên thông qua thảo luận, quyết định ủng hộ công trình của huyện Vinh Quang. Tổng cộng đưa ra ba mươi triệu, số tiền rất nhanh được mang xuống.

- Cám ơn giám đốc Hạ, bữa khác tôi mời anh uống rượu.

Hàn Đông khách sáo nói.

Hạ Kim Cường cười nói:

- Hàn Đông anh quá khách sáo, giao thông của toàn tỉnh là trách nhiệm của chúng tôi, hơn nữa cách làm của huyện Vinh Quang có ý nghĩa tham khảo đối với công việc giao thông của tỉnh, trong cấp còn muốn đợi các anh làm ra thành tích, tổng kết kinh nghiệm, đến lúc đó chuẩn bị triển khai trong toàn tỉnh.

Hai người trò chuyện được một hồi rồi cúp điện thoại, Lã Nam Phương hỏi:

- Anh Đông, giám đốc nào vậy?

Hàn Đông cười nói:

- Hạ Kim Cường của văn phòng giao thông. Lần này đến chủ yếu tìm anh ta làm chút việc.

Sau đó Hàn Đông lại nói với Ngưu Chí Không:

- Chí Không. Hiện tại huyện Vinh Quang đang ra sức phát triển giao thông. Chúng tôi làm một công trình giao thông liên thôn, đến lúc đó tất cả thị trấn của huyện Vinh Quang đều có đường nối tiếp nhau, như vậy, sản nghiệp mỏ than của huyện Vinh Quang phát triển rất tốt.

Ngưu Chí Không nói:

- Tôi có lòng tin ở anh Đông. Cho dù có nơi nào tồi hơn chỗ này, chỉ cần anh Đông lãnh đạo, nơi đó chắc chắn sẽ nhanh chóng phát triển. Dù sao sau này anh Đông ở đâu, chúng tôi sẽ đến đó đầu tư.

Hàn Đông cười khổ một cái, nói:

- Anh quá xem trọng tôi rồi.

Trên thực tế, đây là một vấn đề đột phá trong phát triển của Hoa Hạ Quốc, con người là nhân tố vô cùng quan trọng. Đặc biệt đối với chủ yếu lãnh đạo tương đối rõ ràng, đặc biệt là phát triển của Huyện, nếu không có bàn tay lãnh đạo đắc lực. Người của huyện này có nỗ lực đến mấy, thông thường đều bước đầu cực khổ, có thể duy trì chi tiêu bình thường trong huyện đã không tệ rồi, thậm chí hướng về trước phát triển, đó chính là khó càng khó thêm.

Tình trạng này, cũng liên quan đến kinh tế phát triển lạc hậu của Hoa Hạ Quốc hiện nay, trung ương, nguồng vốn của tỉnh chỉ có nhiều đó, đưa vào cái này. Thì không để đưa vào cái khác, do đó một cái. Nếu huyện có lãnh đạo mạnh, thì có thể nhận được không ít nguồn vốn từ cấp trên, trung ương phát triển cũng rất nhanh.

Nhưng trong công việc thực tế, rất nhiều lãnh đạo từ từ làm từ cấp dưới, lại có bao nhiêu giống như Hàn Đông vậy, đến tỉnh có thể tùy ý lấy tiền?

Đối với tình hình này, tuy Hàn Đông có được, nhưng... điểm này, cũng không phải người nào hoặc một số người có thể giải quyết cũng không phải chỉ trong thời gian ngắn có thể giải quyết vấn đề.

- Vấn đề phát triển, chỉ cần thông qua không ngừng phát triển để giải quyết.

Hàn Đông nghĩ thầm trong lòng.

Nhận được viện trợ từ cấp giao thông tỉnh, vấn đề giao thông của huyện Vinh Quang, không còn là vấn đề nữa, Hàn Đông cũng đối với phát triển của huyện Vinh Quang tràn ngập vô số lòng tin.

Đương nhiên, vấn đề giao thông của huyện Vinh Quang, Hàn Đông đã giao cho Thẩm Tòng Phi xử lý, bản thân Hàn Đông chỉ cần tăng cường chỉ đạo và giám sát là được.

Từ ngày đến huyện Vinh Quang đảm nhận Bí thư Huyện ủy, Hàn Đông luôn bận rộn, đặc biệt về mặt chỉnh đốn an toàn mỏ than, Hàn Đông cũng không ngừng nghỉ, hiện giờ cuối cùng có thể thở nhẹ nhõm. Do đó Hàn Đông quyết định cho bản thân được thư giãn một tí. Hôm nay sẽ chơi nửa buổi ở Thục Đô, ngày mai sẽ quay về Vinh Châu.

Năm giờ hơn, Hàn Đông gọi điện thoại cho Chu Chính, sau đó mấy người cùng nhau ăn cơm tối, sau đó tìm chỗ để đi hát.

Cho đến khoảng mười một giờ, Hàn Đông mới đến nhà khách nghỉ ngơi, lúc này Hàn Đông mới nghĩ đến Yến Lâm và Lục Oánh học tại trường Đại học Tây Xuyên, tuy nhiên lúc này đã trễ rồi, hôm nay mình lại phải về sớm. Vậy chỉ cần đợi cơ hội lần sau.

Đối với hai cô bé này, từ trong lòng Hàn Đông xem họ là em gái, giống như cô em họ Tiêu Bối Bối vậy, do đó khi đến Thục Đô, nếu có thời gian, Hàn Đông sẽ đến thăm họ, tiện thể mời họ dùng cơm, Hàn Đông biết hoàn cảnh gia đình của họ không được tốt, e là thường ngày cũng không nỡ ăn món ăn mắc tiền.

Quay về huyện Vinh Quang, Hàn Đông cho gọi Thẩm Tòng Phi đến, nói:

- Chủ tịch huyện Thẩm, hôm qua tôi đến giao thông tỉnh một chuyến, báo cáo tình hình của huyện Vinh Quang, nhận được hỗ trợ từ giao thông Tỉnh. Lần này số tiền ba mươi triệu dùng để phát triển công việc giao thông của huyện, cộng thêm tiền trợ cấp lần trước của Cục giao thông, ngoài ra chúng ta tự góp vào một ít. Nhất định sẽ làm tốt công trình thông đường của huyện Vinh Quang.

Nghe được Hàn Đông một hồi đã có được nguồn vốn ba mươi triệu, Thẩm Tòng Phi lại hưng phấn, lại kích động, anh ta nói:

- Bí thư Hàn, hiện tại chúng ta thiếu nhất là nguồn vốn, Bí thư Hàn từ văn phòng giao thông Tỉnh mang đến ba mươi triệu, đối với chúng ta giống như đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ dựa theo quy định, dùng tốt số tiền này, đem làm tốt công trình làm mẫu.

Trong lòng anh ta cảm thán, cùng Hàn Đông rất ăn ý, chuyện gì chỉ cần chấp hành là được, tiền và vấn đề khác, vốn dĩ không cần bận tâm đến. Lúc trước ở huyện Phú Nghĩa, Hàn Đông muốn khai thác Thanh Sơn Lĩnh, rất nhanh chóng đã nhận được số tiền từ cấp giao thông tỉnh để sửa đường Vạn Thọ, còn lần này Hàn Đông lại nhẹ nhàng có được tiền vốn ba mươi triệu từ Cục giao thông tỉnh, chuyện này với người khác mà nói thì khó có khả năng, nhưng Hàn Đông lại rất dễ dàng có được.

- Đi theo Bí thư Hàn, chỉ cần nghiêm túc làm việc, muốn giành thành tích cũng dễ dàng thôi.

Thẩm Tòng Phi cảm động trong lòng, đồng thời cũng đưa ra quyết tâm, nhất định phải dốc hết sức lực để làm tốt công việc của Hàn Đông, chính vì lần này, mình cũng có thể tích lũy được lượng vốn chính trị lớn.

Hàn Đông gật đầu nói:

- Công trình giao thông này. Tôi sẽ giao cho Chủ tịch huyện Thẩm toàn quyền phụ trách. Tôi chỉ có một yêu cầu, chính là nguồn vốn tiện lợi. Không được dùng sai từng đồng tiền, mỗi một khoản chi tiêu, đều phải thông qua kiểm tra mới được.

Thẩm Tòng Phi cười nói:

- Bí thư Hàn ngài yên tâm. Điểm này tôi cũng rất rõ, đi theo ngài cũng không ít thời gian rồi, vấn đề này tôi sẽ đặc biệt chú ý.

Hàn Đông cười nói:

- Tôi yên tâm đối với Chủ tịch huyện Thẩm, tuy nhiên với nhân viên bên dưới, Chủ tịch huyện Thẩm phải xem kỹ, không thể có bất kỳ vấn đề gì. Dù sao có những lúc sau khi xảy ra vấn đề, chúng ta mất bò mới lo làm chuồng, đã có chút muộn rồi, có những tổn thất là không thể bù đắp lại được.

Tiếp theo, Hàn Đông lại đích thân đến các thị trấn một chuyến, nhân viên các thị trấn cũng nhanh chóng làm việc, bắt đầu tiến hành toàn diện cho công trình này.

Thời gian vài ngày, Hàn Đông bèn đi hết các thị trấn trong toàn Huyện, tìm hiểu được các tình hình cũng không ít, các công trình của một số thị trấn làm tương đối kịp thời, nhiều thị trấn đã bắt đầu lập nhóm để chuẩn bị cho công trình rồi, còn một số thị trấn khác, lại tương đối lạc hậu, vẫn chưa bắt đầu quy hoạch.

Đối với các thị trấn đặc biệt lạc hậu, Hàn Đông không khách sáo phê bình Bí thư, Chủ tịch thị trấn. Nhấn mạnh nhất định phải nhanh chóng chấp hành quyết nghị của Huyện ủy. Đồng thời Hàn Đông tăng độ chấp hành lên cao, khiến họ nhất định phải nắm lấy từng phút. Nghiêm túc chấp hành quyết định của Huyện ủy, không chỉ làm tốt công trình, mà còn phải làm tốt các công việc khác.

Những Bí thư, Chủ tịch thị trấn bị phê bình, đều lo sợ hoảng hốt, hiện tại ở huyện Vinh Quang là thiên hạ của Hàn Đông, nếu Hàn Đông không hài lòng, vị trí của họ cũng không đảm bảo, cho nên lúc đó họ đã tỏ vẻ, nhất định phải nhanh chóng chấp hành.

- Cán bộ của hiện nay, nếu không theo sát, họ đều không tích cực trong công việc.

Trong lòng Hàn Đông than vãn, Trung Quốc có rất nhiều viên quan như vậy, làm việc thường qua loa, nhất định phải có áp lực mới được. Điện thoại reo lên, cho Hàn Đông thức tỉnh trong suy tư, bèn nhận lấy, nghe được điện thoại của Sở trưởng Trương Vân Bình của Ủy ban kỷ luật gọi đến:

- Bí thư Hàn, tôi là Trương Vân Bình, chúng tôi đã chuẩn bị về Thục Đô, cám ơn tiếp đãi của ngài.

Hàn Đông vừa nghe, liền hỏi:

- Trưởng phòng Trương. Nhanh như vậy đã hoàn thành xong à?

Câu nói của Hàn Đông có hai nghĩa, Trương Vân Bình cười nói:

- Đúng vậy. Chúng ta cũng nên đi về báo cáo kết quả.

Hàn Đông cố gắng, đột nhiên lộ ra nụ cười. Nói:

- Sở trưởng Trương đi thong thả, hôm khác tôi đến Thục Đô mời anh uống rượu.

Trương Vân Bình cười nói:

- Được thôi, vậy tôi đợi điện thoại của anh.

Cúp máy điện thoại, trên mặt Hàn Đông lộ ra một nụ cười, tuy cuộc đối thoại với Trương Vân Bình vô cùng đơn giản, nhưng giữa hai người một hỏi một trả lời, bèn đã trao đổi nhiều thông tin quan trọng.

Trương Vân Bình nói lần này họ thu hoạch không ít chính là nói chắc chắn họ có được bằng chứng liên quan đến Sa Ứng Lương vi phạm quy định. Nếu không tìm được thứ gì, cũng không nói thu hoạch không ít.

Cũng nói là, nhóm người Trương Vân Bình đi. Nói không chừng Ủy ban kỷ luật tỉnh lại có thêm một bước để hành động, chính là không biết kết quả cuối cùng của Sa Ứng Lương như thế nào.

Đương nhiên, Hàn Đông tin rằng, mặc kệ thế nào, khả năng mà Sa Ứng Lương có thể tiếp tục làm việc tại Vinh Châu là không lớn.

Chỉ là không biết Tỉnh ủy sẽ sắp xếp ai thay thế vị trí của Sa Ứng Lương, Chủ tịch thành phố. Chắc chắn trong Tỉnh cần tiến hành một số thăm dò, cân nhắc, thông qua trao đổi, thỏa hiệp giữa các thường ủy mới có thể xác nhận vào cuối cùng.

Lúc đó, cho dù là ai làm chức Chủ tịch của thành phố Vinh Quang, đối với Hàn Đông mà nói, đã không quan trọng nữa.

Vì người nhận chức Chủ tịch thành phố. Chắc chắn cần phải một quá trình rèn luyện quen thuộc, lúc đó, Hàn Đông cũng không có khả năng lớn phát sinh xung đột nào với anh ta, do đó trên căn bản Hàn Đông có thể yên tâm làm việc của mình, tranh giành giúp huyện Vinh Quang nhanh chóng phát triển tốt hơn.

Hàn Đông lên bậc Trưởng phòng cũng chỉ mới nửa năm, muốn được đề cử bậc khác, thời gian ngắn như vậy là không có khả năng. Do đó hiện tại Hàn Đông phải làm chính là làm tốt công việc, trước tiên phải cam chịu một chút

Một cán bộ, cho dù anh ưu tú đến mấy, có thể nhận được một lần phá lệ đề cử đã xem như không tệ rồi, nhưng cũng không thể trong vòng hai ba năm ngắn ngủi liên tục phá lệ đề cử anh, cho dù hoàn cảnh của anh có mạnh cũng không được.

Hơn nữa, tuổi của Hàn Đông cũng chỉ hai mươi bốn tuổi. Từng làm qua Chủ tịch huyện, lại làm ở vị trí Bí thư Huyện ủy, đây đã quá nổi tiếng với mọi người rồi, nếu có được đề cử phá lệ, cũng khiến người khác khó chấp nhận được.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT