Báo lỗi

Người Cầm Quyền

Chương 434:


Gọi xong món, Hàn Đông cười nói:

- Quan hệ của anh chuyển xuống dưới rồi?

- Vâng, tạm thời ở Ban Tuyên giáo.

Nguyên Á Văn gật đầu đáp.

- Có điều tôi muốn đi theo lãnh đạo, thế nào, lãnh đạo sắp xếp cho tôi một vị trí không?

Hàn Đông đáp:

- Ban Tuyên giáo không phải là rất tốt sao? Anh còn muốn đến ban ngành nào?

- Tôi vô tư, dù sao mọi chuyện đều nghe theo lãnh đạo sắp xếp. Lãnh đạo chỉ đông tôi đánh đông, chỉ tây tôi đánh tây, mọi hành động đều nghe theo chỉ huy.

Trước khi đến, Nguyên Hằng Kiện có dặn dò kỹ, bảo hắn biểu hiện thật tốt trước mặt Hàn Đông, học thêm nhiều điều. Hơn nữa, đối với Hàn Đông nhỏ tuổi hơn mình, Nguyên Á Văn là khâm phục tận trong lòng, vì vậy khi đến đây y liền quyết định bày tỏ thái độ nghiêm chỉnh, đi theo Hàn Đông làm việc thật tốt.

Trước thái độ đó của Nguyên Á Văn, Hàn Đông rất hài lòng. Tuy nghe giọng điệu của người này có vẻ tùy tiện, bất cần nhưng ý trong lời nói đã thể hiện rất rõ ràng, đó chính là tùy Hàn Đông sai bảo. Lúc trước Hàn Đông và Nguyên Á Văn có tiếp xúc qua, biết rằng tuy ngoài mặt y cười hi hi, có điều không hổ danh đã từng làm ở Ủy ban Trung ương vài năm, vì vậy trong những việc nghiêm chỉnh y lại vô cùng đúng mực.

Chính bởi vậy, đứng trước việc Nguyên Hằng Kiện ủy thác Nguyên Á Văn cho mình, Hàn Đông cũng không có ý kiến gì, điều này cũng có thể giúp hắn củng cố mối quan hệ với Nguyên Hằng Kiện.

- Nếu đã như vậy, anh đến Cục Xúc tiến đầu tư đi.

Hàn Đông bỗng nhiên nghĩ đến một cơ quan tốt để sắp xếp cho Nguyên Á Văn, thân phận anh ta hơi đặc biệt, xếp anh ta vào Cục Xúc tiến đầu tư, một là, Cục Xúc tiến đầu tư là nơi rất dễ lập thành tích, tầm quan trọng của việc thu hút đầu tư không cần bàn lại, chỉ với thân phận của Nguyên Á Văn, y muốn lập một chút thành tích ở Cục Xúc tiến đầu tư thì quả là dễ như trở bàn tay. Ngoài ra, chính vì thân phận của Nguyên Á Văn, đối với Hàn Đông mà nói cũng là một quân cờ rất có tác dụng, đến lúc đó cuộc sống, công việc của Phạm Huệ Đức chắc chắn sẽ khó khăn.

- Cục Xúc tiến đầu tư là đơn vị tốt ấy chứ.

Mắt Nguyên Á Văn sáng rạng, vui vẻ nói:

- Có điều, lãnh đạo, quan hệ của tôi hiện đang ở Ban tuyên giáo, còn phải phiền anh tác động vào.

Trước đây Nguyên Á Văn là Chủ nhiệm nhân viên, tương đương cấp Trưởng phòng(một chức trong hành chính không có thực quyền - phi lãnh đạo, được hưởng đãi ngộ và lương như lãnh đạo cấp Trưởng phòng), đến tầng cơ sở rồi thì đương nhiên phải giữ lại cấp bậc này. Nếu làm ở Ban Tuyên giáo, điểm này không cần Hàn Đông giúp y, đương nhiên là có người sẽ làm cho. Nhưng chuyển từ Ban Tuyên giáo đến làm ở Cục Xúc tiến đầu tư thì cần Hàn Đông ra mặt rồi. Dù sao Nguyên Á Văn cũng không thể trực tiếp đến Ban tổ chức cán bộ nói với mọi người là tôi muốn đến Cục Xúc tiến đầu tư làm, làm thủ tục cho tôi.

Hàn Đông đáp:

- Việc này không lớn, buổi chiều anh đến văn phòng tôi, đến lúc đó tôi cho người đi làm các thủ tục liên quan cho anh.

2h30 chiều, Nguyên Á Văn khoác ba lô đến văn phòng của Hàn Đông. Tả Nhất Sơn đang ngồi viết viết ở cửa, ngẩng đầu nhìn người thanh niên có bộ dạng ngông nghênh, trong lòng nghi ngờ, y nở nụ cười hỏi:

- Chào anh, xin hỏi anh có việc gì không?

Nguyên Á Văn cười ha ha, nói:

- Xin chào, tôi tên Nguyên Á Văn, đến báo tin cho lãnh đạo.

- Ồ, vậy mời anh đợi một chút.

Trong lòng Tả Nhất Sơn hơi động, nghe giọng điệu của Nguyên Á Văn gần giống với giọng điệu Chu Chính khi nói chuyện với Hàn Đông, nói không chừng đây cũng là thân tín của Hàn Đông, vì vậy thái độ của y cũng khách sáo hơn.

Gõ cửa bước vào, Tả Nhất Sơn nói:

- Phó chủ tịch thành phố, bên ngoài có một người tên Nguyên Á Văn muốn gặp anh.

- Cái tên này...cho anh ta vào.

Hàn Đông mỉm cười nói.

- Còn nữa, 5 phút sau anh gọi Phó trưởng ban thư ký Vương đến nhé.

- Vâng.

Tả Nhất Sơn nghe giọng điệu của Hàn Đông, liền hiểu ngay quan hệ của Nguyên Á Văn với Hàn Đông chắc chắn là không phải tầm thường, nếu không Hàn Đông cũng sẽ không nói thừa thêm một câu rồi.

- Phó chủ tịch thành phố mời anh vào.

Tả Nhất Sơn nói. Dùng từ “anh”, dù sao lịch sự nhiều thì không bị người trách. Nhìn dáng vẻ của người này dường như có chút không nghiêm túc, người như vậy tốt hơn là không nên đắc tội.

Nguyên Á Văn cười hi hi, nói:

- Anh là thư ký của Hàn lão đại, đừng khách sáo với tôi, sau này cơ hội gặp gỡ còn nhiều nữa.

Vừa nói, y vừa lôi từ trong ba lô ra một cây thuốc lá Trung Hoa đưa cho Tả Nhất Sơn.

Tả Nhất Sơn nhanh xua tay:

- Cám ơn ý tốt của anh, tôi không hút thuốc lá.

Nguyên Á Văn khoát tay, nói:

- Không sao, anh cầm về cho người khác hút cũng được. Thế nhé, tôi vào báo cáo công việc với lãnh đạo trước.

Y đẩy cửa bước vào, cười ha ha với Hàn Đông:

- Lãnh đạo, tôi đến báo tin.

Hàn Đông vừa mới nghe thấy tiếng y ở ngoài nói chuyện với Tả Nhất Sơn, hơi giận nói:

- Cái cậu này, vừa đến đã làm hư thư ký của tôi, cẩn thận tôi sẽ xử lý anh.

Lời này nửa thật nửa giả, như thật như giả, dù sao chỉ tùy vào người nghe nghĩ thế nào mà thôi.

Nguyên Á Văn ngồi trước mặt Hàn Đông, vẻ mặt tủi thân nói:

- Tôi đâu dám làm hư thư ký của lãnh đạo, đây không phải là tôi đang gây thiện cảm với thư ký của lãnh đạo sao, để tránh sau này có chuyện gì đỡ phải phiền đến lãnh đạo.

- Anh lắm lý do.

Hàn Đông bĩu môi, nói:

- Không nói mấy cái này nữa. Đợi một lát Phó trưởng ban thư ký Vương Dược Minh đến đưa anh đi làm thủ tục, đến Cục Xúc tiến đầu tư anh phải lập được một chút thành tích mới được.

- Lãnh đạo yên tâm, nói gì thì tôi cũng không để lãnh đạo mất mặt đâu.

Nguyên Á Văn nghiêm chỉnh trả lời, đây là lời nói thật của y. Tuy trước kia y luôn ở Yến Kinh, và cũng không có kinh nghiệm đi thu hút đầu tư, nhưng y là con trai của nhân vật đứng đầu tỉnh Tây Xuyên, nếu muốn thiết lập mạng quan hệ ở tỉnh Tây Xuyên thì dễ như trở bàn tay, nên nếu cần đi thu hút đầu tư thì chuyện nhỏ như con thỏ.

Hàn Đông gật đầu rồi dặn dò y, dặn y cần chú ý đến hình tượng của bản thân, đoàn kết với đồng nghiệp, hòa mình với đồng nghiệp.

Nguyên Á Văn nhăn nhó, trong lòng nghĩ Hàn Đông đang nói cái gì mà ẩn ý thế, nói rõ ra không được sao? Có điều y cũng biết chừng mực, tuy thực tế Hàn Đông ít tuổi hơn y, nhưng thân phận cấp bậc của người ta bày ngay trước mắt, quá tùy tiện cũng không được. Trước khi đến đây, Nguyên Á Văn đã nghĩ hết rồi, sau khi đến Tân Châu rồi thì phải tạo mối quan hệ tốt với Hàn Đông, nhưng phải ở mức độ nhất định, về cơ bản vẫn nên chú ý đến mối quan hệ cấp trên với cấp dưới.

Nghe Hàn Đông nói một hồi mà như nói lời thừa, Nguyên Á Văn liền để tâm, trong lòng nghiền ngẫm đợi chút nữa tìm Tả Nhất Sơn tìm hiểu tình hình, vừa rồi không phải mới tặng người ta một cây thuốc lá sao?

Lúc này Tả Nhất Sơn gõ cửa đi vào, nói:

- Phó chủ tịch thành phố, Phó trưởng ban thư ký Vương đến rồi.

- Bảo anh ấy vào đi.

Hàn Đông gật đầu nói.

- Phó chủ tịch thành phố Hàn, anh tìm tôi?

Vương Dược Minh bước vào, thấy Nguyên Á Văn và Hàn Đông đang ngồi trong phòng tiếp khách, trong lòng y có chút nghi ngờ. Người thanh niên này là ai? Nhìn Hàn Đông có vẻ coi trọng anh ta, có điều hình như chưa từng thấy qua cậu ta ở Ủy ban nhân dân thành phố.

Hàn Đông gật đầu nói:

- Phó trưởng ban thư ký Vương, đây là Nguyên Á Văn, anh ấy đến Cục Xúc tiến đầu tư làm, anh sắp xếp cho một chút nhé.

Vương Dược Minh hơi hơi sửng sốt, trong lòng nghĩ Hàn Đông có ý gì đây, cài người vào Cục Xúc tiến đầu tư? Nhưng một nhân viên bình thường thì cũng không có tác dụng gì.

Lúc này Nguyên Á Văn đứng dậy, khách khí nói:

- Làm phiền Phó trưởng ban thư ký Vương rồi.

Từ giọng điệu và thần thái của y có thể nhìn ra đây chỉ là kiểu nói khách sáo mà thôi, chứ không nhiều sự tôn trọng. Nếu biết được Nguyên Á Văn là nhân vật từng có mấy năm kinh nghiệm làm tại Văn phòng Ban Tuyên giáo Trung ương, từng gặp nhiều quan chức cao cấp, cộng thêm y là con trai Nguyên Hằng Kiện nên sẽ không thèm để tâm đến một Phó trưởng ban thư ký cấp Cục trưởng rồi. Đương nhiên Vương Dược Minh là người Hàn Đông gọi đến làm thủ tục cho y đi nhậm chức, nên khách sáo với người ta một chút.

Ở Ủy ban nhân dân Vương Dược Minh là người làm lâu năm rồi, khả năng nhìn người, nghe giọng là không đơn giản.

Thấy trong sự khách sáo của Nguyên Á Văn có chút xa cách, lại có một chút trên mình, trong lòng nghĩ đoán chừng người thanh niên này có chút lai lịch, nếu không Hàn Đông cũng sẽ không khách sáo như vậy với y.

- Không có gì, phục vụ lãnh đạo là chức trách của tôi.

Vương Dược Minh nhẹ nhàng đáp. Dù sao y là Phó trưởng ban thư ký phục vụ cho Hàn Đông, lãnh đạo dặn dò việc gì thì không thể làm không tốt được.

- Anh đi theo tôi làm thủ tục nhé.

Đi từ văn phòng của Hàn Đông ra, theo sau Vương Dược Minh là một thanh niên trẻ ngạo mạn, lưng đeo chiếc ba lô, trong lòng y nghĩ:

- Phó chủ tịch thành phố Hàn giao việc không rõ lắm, người thanh niên này có lai lịch thế nào, ngày trước làm cái gì đều không nói, chẳng đầu chẳng cuối đã bảo mình đi làm thủ tục cho anh ta, lại còn sắp xếp đến Cục Xúc tiến đầu tư làm, có hơi bất thường.

Vương Dược Minh vốn là một người cẩn thận, Hàn Đông lại có biểu hiện hơi không ổn lắm, vì vậy y liền quyết định cẩn thận một chút, đưa Nguyên Á Văn đến văn phòng mình, cho người rót trà mời để từ từ kéo dài thời gian tìm hiểu tình hình của Nguyên Á Văn.

Hỏi thăm ra Vương Dược Minh mới ngã ngửa, nhìn Nguyên Á Văn mà trong lòng cười khổ, ai ngờ người thanh niên này lại đến từ Văn phòng Ban Tuyên giáo Trung ương, lại có họ Nguyên, khỏi cần nghĩ cũng đủ khẳng định có quan hệ với một vị trên Tỉnh ủy kia rồi.

- Chẳng trách Phó chủ tịch thành phố Hàn khách khí với y như thế.

Vương Dược Minh nghĩ thầm, đồng thời y bắt đầu cảm thấy buồn cho Cục trưởng Cục Xúc tiến đầu tư Phạm Huệ Đức, nghĩ thầm Hàn Đông nhét tên thanh niên này đến Cục Xúc tiến đầu tư, vậy thì ngày tháng sau này của Phạm Huệ Đức chắc chắn sẽ không thoải mái rồi. Theo tình hình của Nguyên Á Văn, ít nhất cũng phải xếp cho chức Trưởng phòng mới được, thực tế dù để y hưởng đãi ngộ cấp Cục phó cũng vẫn được, dù sao người ta là từ Yến Kinh một nơi tập trung quyền lực đến, cho dù mới đề bạt lên Chủ nhiệm nhân viên chưa bao lâu, nhưng đến tầng cơ sở rồi thì nâng cấp bậc cũng là chuyện đương nhiên thôi.

- Phó chủ tịch thành phố Hàn rất coi trọng công việc ở Cục Xúc tiến đầu tư.

Trong lòng Vương Dược Minh nghĩ, phải tạo quan hệ tốt với người thanh niên ở trước mặt, nói không được thì ám thị một chút.

- Hôm qua Phó chủ tịch thành phố Hàn đã phê bình tại chỗ Cục trưởng Phạm về tình hình hoàn thành mục tiêu công việc của Cục Xúc tiến đầu tư, tiểu Nguyên đến Cục Xúc tiến đầu tư thì trọng trách đặt trên vai rất nặng.

Dù sao Vương Dược Minh cũng nhìn ra, quan hệ giữa Nguyên Á Văn và Hàn Đông chắc chắn là khỏi phải bàn, mình phải tỏ chút thành ý, cũng không thể nói quá lờ mờ, nếu không tên thanh niên này mà nghe không ra thì có phải là mất công nói rồi không?

Nguyên Á Văn nghe hiểu, Phó trưởng ban thư ký là đang ám chỉ với mình tình hình bên Cục Xúc tiến đầu tư, lập tức y cũng hiểu ra một lô một lốc những lời mà Hàn Đông vừa mù mờ nói với mình, ý lời nói chính là muốn mình làm chăm chỉ ở Cục Xúc tiến đầu tư, đoàn kết với mọi người, cố gắng làm cho ra một chút trò trống.

- Cái tên này, nói cũng không nói rõ ra.

Nguyên Á Văn buồn bực, ngoài mặt lại vẫn nở nụ cười linh tinh lang tang, nói:

- Đây là sự tín nhiệm của lãnh đạo đối với tôi, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực làm tốt chức trách của mình.

Vương Dược Minh nghe xong liền biết Nguyên Á Văn đã hiểu ý của mình, nghĩ thầm nên tạo chút duyên với người này, về sau tìm cơ hội tiếp xúc nhiều với cậu ta. Tiếp sau đó y gọi điện sang Cục Xúc tiến đầu tư, rồi đích thân ngồi xe đi cùng Nguyên Á Văn đến Cục Xúc tiến đầu tư.

Cục Xúc tiến đầu tư cách Ủy ban nhân dân thành phố không xa, xe vòng qua một con phố là tới. Trong số cơ quan ban ngành ở thành phố Tân Châu, tòa nhà Cục Xúc tiến đầu tư nằm ở vị trí tốt nhất, dù sao Cục Xúc tiến đầu tư là chuyên giao tiếp với những người giàu có, vì vậy địa điểm văn phòng quá kém cũng không được.

- Hoan nghênh Phó trưởng ban thư ký Vương đến Cục Xúc tiến đầu tư kiểm tra, chỉ đạo công tác.

Phó cục trưởng Cục Xúc tiến đầu tư Tần Bạch Thần cười nói, y là Phó cục trưởng thường trực Cục Xúc tiến đầu tư, do Phạm Huệ Đức không có ở đây nên Vương Dược Minh liền đưa Nguyên Á Văn đến văn phòng của ông ta.

- Anh Tần, anh không cần phải lặp lại trò cũ này với tôi nữa.

Vương Dược Minh cười đáp.

- Tôi sang là dẫn người tới cho Cục Xúc tiến đầu tư các anh, tiểu Nguyên, đây là Phó cục trưởng Tần.

- Xin chào Phó cục trưởng Tần.

Nguyên Á Văn tươi cười chào.

Vương Dược Minh nói tiếp:

- Anh Tần, cậu thanh niên này là Nguyên Á Văn, là Phó chủ tịch thành phố Hàn bảo tôi giới thiệu tới, tôi giao cậu ấy lại cho anh, anh phải bố trí tốt nhé.

Y và Tần Bạch Thần có quan hệ khá tốt, vì vậy cũng coi như là tạo cho Tần Bạch Thần một cơ hội, dù sao thân phận của Nguyên Á Văn không đơn giản, lại là quân cờ mà Hàn Đông muốn gài vào Cục Xúc tiến đầu tư, nếu biết vận dụng tốt thì chắc chắn Tần Bạch Thần sẽ được lợi.

Trong một đơn vị, thông thường quan hệ giữa nhân vật số 1 và số 2 thường không hòa hợp cho lắm, Cục Xúc tiến đầu tư thì càng không phải ngoại lệ, vì dù sao Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố đều coi trọng công việc của Cục Xúc tiến đầu tư, Phó cục trưởng thường trực Tần Bạch Thần cũng khá là cao cấp, y giống Phạm Huệ Đức đều là cấp Cục trưởng, bởi vậy vì lợi ích riêng của mỗi người, quan hệ giữa 2 người đương nhiên là không thể hòa hợp được bao nhiêu. Chỉ không tệ khi lúc trước Khâu Thụy Hòa còn quản lý Cục Xúc tiến đầu tư, rất ủng hộ Phạm Huệ Đức nên Tần Bạch Thần mới bị Phạm Huệ Đức chèn ép, nhưng hiện giờ tình hình đã khác, tuy Khâu Thụy Hòa cũng coi như là được đề bạt lên cao, nhưng y không còn quản lý Cục Xúc tiến đầu tư nữa, mà Phó chủ tịch thành phố mới đến lại có ý định ra tay với Cục Xúc tiến đầu tư. Tuy Tần Bạch Thần không tham gia hội nghị nhưng cũng có nghe qua tình hình hôm mở họp, trong lòng y cũng thầm thấy vui mừng.

- Người được Phó chủ tịch thành phố Hàn cử tới thì chắc chắn không vấn đề gì, Phó trưởng ban thư ký cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ sắp xếp thỏa đáng.

Tần Bạch Thần vừa nói, vừa gọi điện mời Chánh văn phòng đến.

Vương Dược Minh nói:

- Anh Tần, chuyện của tiểu Nguyên tốt nhất là anh nên đích thân đi làm mới được.

- Ồ...

Tần Bạch Thần quay đầu nhìn lại Nguyên Á Văn đang ngồi bất cần ở trước mặt, rồi cười nói:

- Đó là đương nhiên.

Vương Dược Minh nói với Nguyên Á Văn:

- Tiểu Nguyên, việc của cậu giao cho Phó cục trưởng Tần đi làm, tôi về trước, có chuyện gì đều có thể tìm tôi bất cứ lúc nào.

- Vâng, cám ơn Phó trưởng ban thư ký Vương.

Nguyên Á Văn nói khách khí.

Tiễn Vương Dược Minh ra về, Tần Bạch Thần nói với Nguyên Á Văn:

- Tiểu Nguyên phải không, đưa thủ tục của cậu cho tôi, tôi lập tức cho người làm thì cậu cũng được đi làm sớm.

Đợi Nguyên Á Văn đưa giấy giới thiệu ra, Tần Bạch Thần trợn tròn mắt, chẳng trách vừa rồi Vương Dược Minh mới bảo mình trường hợp của cậu này đặc biệt, mình phải đích thân đi làm, quả nhiên là đặc biệt quá. Cũng không biết Hàn Đông làm thế nào để kéo được cậu ta đến đây, xem ra hắn là quyết tâm muốn trừng trị Phạm Huệ Đức rồi. Cũng tốt, cơ hội của mình đến rồi. Lập tức Tần Bạch Thần cười tươi rói, nhiệt tình nói:

- Không ngờ tiểu Nguyên là đến từ Văn phòng Ban Tuyên giáo Trung ương, Phó chủ tịch thành phố Hàn quả nhiên là giới thiệu cho Cục Xúc tiến đầu tư một nhân tài giỏi. Có điều trường hợp của tiểu Nguyên hơi đặc biệt, sắp xếp của cậu phải được Cục Đảng ủy nghiên cứu mới được. Hiện giờ Cục trưởng Phạm không ở đây, cậu làm thủ tục khác trước đã, tiếp theo mới xếp vị trí cho cậu được.

Nguyên Á Văn không quan tâm, y biết mình sẽ không bị thiệt nên mặc cho tình hình Cục Xúc tiến đầu tư phức tạp ra sao, nói thế nào thì cấp Trưởng phòng cũng không thoát khỏi tay y.

Theo sau đó Tần Bạch Thần đích thân dẫn Nguyên Á Văn đến văn phòng, cho người làm thủ tục nhậm chức cho Nguyên Á Văn. Tuy giấy giới thiệu của Nguyên Á Văn là để đưa cho Ban Tuyên giáo, nhưng chuyện này dễ cho qua, chuyện quan trọng nhất chính là chức vị cụ thể dành cho Nguyên Á Văn. Trước kia y là Chủ nhiệm nhân viên, vậy thì ít nhất cũng phải để y giữ vị trí cấp Trưởng phòng, nhưng hiện ở Cục Xúc tiến đầu tư các vị trí đều đủ người, nhất thời không có vị trí nào phù hợp dành cho y.

- Tiểu Nguyên là cấp Trưởng phòng, chỗ ở hay các vấn đề khác đều phải nhanh ổn thỏa.

Tần Bạch Thần dặn dò Chánh văn phòng, nghĩ thầm, còn về sắp xếp chức vị cho Nguyên Á Văn thế nào, vấn đề đau đầu này giao cho Phạm Huệ Đức làm hay hơn, dù sao ông ta nắm rõ việc phân công nhân sự ở Cục Xúc tiến đầu tư, xem ông ta xử lý chuyện này như thế nào?

Tuy rằng Nguyên Á Văn không nói rõ, nhưng Tần Bạch Thần cũng rất dễ để đoán ra lai lịch của cậu ta, trong lòng nghĩ Hàn Đông gài quân cờ này vào đây, đến lúc đó Phạm Huệ Đức đúng là phải bó tay. Cho dù Khâu Thụy Hòa biết đến sự tồn tại của Nguyên Á Văn nhưng y cũng không dám đắc tội cậu ta, sau này Hàn Đông sẽ thông qua Nguyên Á Văn bố trí lại Cục Xúc tiến đầu tư, căn bản là đánh đâu thắng đó.

Hơn 4h chiều, Phạm Huệ Đức mới khoan thai đến, Chánh văn phòng An Vĩ Hào nhanh theo chân vào phòng báo cáo:

- Cục trưởng Phạm, lúc trước Phó trưởng ban thư ký Vương dẫn một thanh niên tên là Nguyên Á Văn đến, nói là do Phó chủ tịch thành phố Hàn giao phó sắp xếp vị trí ở Cục Xúc tiến đầu tư.

- Xếp thì cứ xếp cho một chỗ, nói với tôi có tác dụng gì?

Phạm Huệ Đức bực mình đáp, trong lòng y nghĩ Hàn Đông thật sự muốn ra tay với mình rồi, hiện giờ đã bắt đầu nhét người vào Cục Xúc tiến đầu tư. Muốn nhét thì cứ nhét, dù sao nhét người càng nhiều thì đến lúc đó y cũng dễ bới vết tìm cớ.

An Vĩ Hào nói:

- Nhưng mà người này từ Văn phòng Ban Tuyên giáo Trung ương xuống, là Chủ nhiệm nhân viên.

- Anh nói cái gì?

Phạm Huệ Đức sửng sốt, trừng to mắt hỏi lại.

- Từ Văn phòng Ban Tuyên giáo Trung ương tới, lại họ Nguyên, cùng họ với người kia.

An Vĩ Hào giải thích cẩn thận, đưa tay chỉ lên trần nhà. Y nhìn sơ yếu lý lịch của Nguyên Á Văn mới biết, cậu thanh niên này chính là con trai Nguyên Hằng Kiện - nhân vật đứng đầu tỉnh Tây Xuyên. Vì vậy, y hiểu rằng người thanh niên này chắc chắn sẽ làm Phạm Huệ Đức căm tức, dù sao cậu ta là do Hàn Đông cử đến, quan hệ với Hàn Đông tuyệt đối là tốt. Nhân vật thế này làm Phạm Huệ Đức không thể sắp xếp tùy tiện, nếu không đối phương không vui. Lúc nào đó hé miệng, chỉ sợ đến Bí thư Thành ủy Hề Hiểu Khê cũng phải đích thân sắp xếp cho cậu ta.

Làm Chánh văn phòng ở đây, An Vĩ Hào đương nhiên là thân tín của Phạm Huệ Đức, lúc này y lo lắng cho ông ta thì cũng là lo lắng cho hoàn cảnh của mình. Nếu Phạm Huệ Đức có chuyện không hay, thì bản thân y chắc chắn cũng sẽ không có kết cục tốt.

Cơ mặt Phạm Huệ Đức giật giật, y cắn chặt môi, sắc mặt khó coi, trong lòng lại càng khó chịu.

- Mẹ nó, Hàn Đông cũng quá là ác độc. Nhét ông thần như thế này vào Cục Xúc tiến đầu tư, hắn muốn theo gót đối nghịch mình, vậy thì sau này cái chức Cục trưởng Cục Xúc tiến đầu tư làm kiểu gì?

Phạm Huệ Đức thầm nghĩ mà buồn bực, đồng thời cũng vô cùng hối hận. Sớm biết như thế này thì ít nhất ngoài mặt tạo mối quan hệ tốt với hắn, giờ thì tốt rồi, Hàn Đông dốc toàn lực đối phó mình, ngày tháng sau này sống thế nào đây?

- Cục trưởng, việc của tên Nguyên Á Văn này anh định sắp xếp thế nào?

An Vĩ Hào hỏi cẩn thận.

- Còn thế nào nữa, mở họp thảo luận.

Trong lòng Phạm Huệ Đức quyết định, ông thần này nếu đã không dễ đối phó rồi thì mình hầu hạ cẩn thận, có chuyện gì cứ lấy danh nghĩa tập thể ra phán quyết, sau này cẩn thận tránh tên tiểu tử này là được, những cái khác thì còn muốn thế nào đây.

Nghe lệnh của Phạm Huệ Đức, An Vĩ Hào liền thông báo cho các Phó cục trưởng đến phòng hội nghị họp.

Cục Xúc tiến đầu tư có 4 Phó cục trưởng, trước thông báo khai họp đột ngột của Phạm Duệ Hằng, ai cũng không biết nguyên do và có chút thắc mắc. Có điều nhìn thấy sắc mặt của ông ta thì họ biết, chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì. Trong mấy Phó cục trưởng, chỉ có Tần Bạch Thần là biết nội tình, y cười thầm, nghĩ rằng ngày tháng tươi đẹp của Phạm Huệ Đức đã kết thúc, sau này có thể đợi xem kịch hay, đợi đến cơ hội chơi lại ông ta, nói không chừng mình còn có cơ hội được thăng chức.

- Hôm nay mở cuộc họp này, chủ yếu là thảo luận việc sắp xếp một nhân sự mới.

Phạm Huệ Đức sầm nét mặt, nói:

- Tiếp theo, mời Chánh văn phòng An nói qua trường hợp Nguyên Á Văn.

An Vĩ Hào liền nói đại khái tình hình của Nguyên Á Văn, cũng không nhắc đến mối quan hệ cha con với Nguyên Hằng Kiện của cậu ta, có điều cho dù như vậy thì trong lòng mọi người cũng đều nảy sinh các loại liên tưởng.

Tần Bạch Thần thản nhiên cười, nói:

- Tôi xin xen vào một câu, đồng chí Nguyên Á Văn là do Phó trưởng ban thư ký Vương đích thân dẫn đến, cũng thể hiện rõ là Phó chủ tịch thành phố Hàn coi trọng, và ủng hộ công việc của Cục Xúc tiến đầu tư chúng ta.

- Mẹ nó, mày không nói thì chết được à?

Trong lòng Phạm Huệ Đức chửi thề một câu, vô cùng bực bội. Y hiểu ý tứ trong lời nói của Tần Bạch Thần, ngay tại cuộc họp Tần Bạch Thần chỉ rõ Nguyên Á Văn là do Hàn Đông cử đến, chính là muốn nói cho mọi người biết tên ranh kia là cái đinh chốt mà Hàn Đông gài vào Cục Xúc tiến đầu tư, chính là để đối phó với Cục trưởng Cục Xúc tiến đầu tư là mình. Như vậy, mấy Phó cục trưởng khác chắc chắn sẽ có suy nghĩ trong đầu, còn uy tín của mình đương nhiên sẽ bị ảnh hưởng.

Tuy nhiên, Phạm Huệ Đức cũng không có bất cứ lý do nào để chỉ trích Tần Bạch Thần, dù sao y cũng là nói rõ sự thật, và nói rất mịt mờ.

- Về chuyện sắp xếp cho đồng chí Nguyên Á Văn, mọi người có suy nghĩ gì đều có thể nói ra.

Phạm Huệ Đức nói.

Y quyết định giao quyền chủ động vào tay người khác, đến lúc đó y sẽ có cớ để trình bày.

Chỉ là đối với cái tên Nguyên Á Văn đột ngột chui ra này, mấy Phó cục trưởng khác đương nhiên cũng sẽ không xem thường. Rất hiển nhiên tên này là có lai lịch, cộng thêm là người được Hàn Đông cử tới, nét mặt hiện giờ của Phạm Huệ Đức lại khó coi như thế, mọi người tự nhiên sẽ không nhảy ra ném pháo lôi lên đầu y.

Cả phòng họp bị bao phủ một bầu không khí im lặng, ai cũng đều nhìn chằm chằm vào khoảng trống trước mắt, dường như không khí khoảng không đó rất đáng được nghiên cứu, lại giống như không ai nghe thấy lời Phạm Huệ Đức nói.

- Ha ha, mọi người không nói thì tôi xin nhắc một chút.

Tần Bạch Thần thấy tình hình như vậy, trong lòng nghĩ bất kể ý kiến của mình được thông qua hay không, ít nhất là có thể tỏ thành ý với Nguyên Á Văn.

- Đồng chí Nguyên Á Văn từng làm ở Văn phòng Ban Tuyên giáo Trung ương, năng lực làm việc và rèn luyện chính trị chắc chắn là không có vấn đề gì. Tôi kiến nghị bổ nhiệm đồng chí Nguyên Á Văn làm Trưởng phòng thu hút đầu tư. Lẽ ra đồng chí ấy từ Ban Trung ương xuống, cấp bậc cũng có thể xếp vào vị trí cao hơn, xếp cậu ấy làm Trưởng phòng thu hút đầu tư đã là có chút thiệt thòi cho người ta rồi.

Phạm Huệ Đức nghe xong ức lộn ruột, chỉ muốn nhảy ngay ra chửi. Cục Xúc tiến đầu tư là đơn vị cấp Cục, nếu nâng cấp bậc của Nguyên Á Văn cao lên một chút thì không phải là cấp Cục phó sao? Đưa một tên rõ ràng không cùng hội với mình và lai lịch ghê gớm thế kia lên làm Phó cục trưởng, vậy sau này ngày tháng ở đây mình sống thế nào? Với lại, hiện giờ Trưởng phòng của Phòng thu hút đầu tư là Khương Ngạn Linh là người của Phạm Huệ Đức, nếu để Nguyên Á Văn lên làm thì Khương Ngạn Linh sẽ sắp xếp đi đâu?

- Đề xuất của Phó cục trưởng Tần cũng được, có điều Phòng thu hút đầu tư đều đã sắp xếp đủ nhân sự rồi, tạm thời không có ghế trống.

Phạm Huệ Đức chau màu, nói.

Tần Bạch Thần lập tức nói:

- Ừm, đề xuất của tôi cũng là để mọi người tham khảo, hơn nữa chức vị của Khương Ngạn Linh cũng có thể điều chỉnh một chút mà. Đương nhiên, sắp xếp cho đồng chí Nguyên Á Văn thế nào vẫn phải do Cục trưởng Phạm quyết định.

Mấy Phó cục trưởng khác ngồi bên cạnh nghe ngóng, biết Tần Bạch Thần là đang ép Phạm Huệ Đức, dù sao y đã đề xuất ý kiến và còn nói là để Phạm Huệ Đức quyết định, nếu Phạm Huệ Đức không nghe theo ý của y, đến lúc đó Nguyên Á Văn mà biết được chuyện thì chắc chắn sẽ bất mãn Phạm Huệ Đức, vậy thì ông ta phải xê dịch thân tín Khương Ngạn Linh sang chỗ khác, lúc ấy tuyệt đối Khương Ngạn Linh sẽ không vui. Phải hiểu rằng trong các phòng ban ở Cục Xúc tiến đầu tư, Phòng thu hút đầu tư là phòng quan trọng nhất, không chỉ quan trọng mà còn dễ lập thành tích, nếu không phải bất đắc dĩ thì không ai muốn rời đi cả. Sắc mặt Phạm Huệ Đức tối sầm lại, đương nhiên y hiểu ý của Tần Bạch Thần, xem ra tên này đang tranh thủ cơ hội đứng lên chống đối mình.

Lúc này Chánh văn phòng An Vĩ Hào giơ tay, nói:

- Cục trưởng Phạm, tôi có một ý kiến, không biết...

- Có gì cứ nói.

Phạm Huệ Đức đang bực bội, thấy An Vĩ Hào có cách liền cho phép anh ta nói.

An Vĩ Hào nói:

- Trên thành phố rất coi trọng công việc của Cục Xúc tiến đầu tư, điểm này không cần phải hoài nghi, hơn nữa dưới sự lãnh đạo của Khương Ngạn Linh, các mục công việc Phòng thu hút đầu tư đều làm rất xuất sắc, bởi vậy nếu bây giờ điều Khương Ngạn Linh đi chỗ khác thì chắc chắn sẽ bất lợi cho công việc thu hút đầu tư của toàn thành phố. Suy nghĩ của tôi là, vì để hoàn thành nhiệm vụ thu hút đầu tư của năm, chúng ta có thể tăng cường cạnh tranh công việc trong nội bộ, có hiệu quả trong việc chỉnh hợp nhân tài và công việc, thành lập Phòng thu hút đầu tư số hai, như vậy giữa hai phòng có thể hiệp lực làm việc, lại có thể cạnh tranh có hiệu quả, có tác dụng nâng cao hiệu suất công việc.

Tần Bạch Thần cười lạnh:

- Chánh văn phòng An, lập phòng ở Cục Xúc tiến đầu tư không phải nói thay đổi là thay đổi được.

Cho dù thiết lập cơ cấu phòng ban, thì cũng cần phải được Thành ủy thông qua mới được. Vì vậy ý kiến của An Vĩ Hào tuy có thể là cách hay để bố trí vị trí cho Nguyên Á Văn, và Cục Xúc tiến đầu tư cũng nhiều lên mấy vị trí, nhưng khi bắt tay vào thì khó khăn cũng không nhỏ.

- Đương nhiên, ý kiến này của tôi có vài chỗ không đủ chín, đưa ra để các lãnh đạo tham khảo.

An Vĩ Hào trả lời.

Phạm Huệ Đức suy nghĩ một lát, quan sát chung quanh rồi nói:

- Ý kiến của Chánh văn phòng An, mọi người có suy nghĩ gì không?

Phó cục trưởng Ngụy Thiên Gia chậm rãi nói:

- Chỉ cần trợ giúp được công việc của Cục Xúc tiến đầu tư, tôi không có ý kiến, quan trọng là cách này không phải chúng ta có thể quyết định được.

Hai Phó cục trưởng khác cũng là người của Phạm Huệ Đức, bọn họ cũng tỏ ý đồng ý cách làm này, đồng thời cũng chỉ ra nếu chỉ có mọi người bàn về vấn đề này là không được, cần phải được Thành ủy thông qua mới được.

- Nếu mọi người cho rằng biện pháp này được, thì chúng ta có thể lấy danh nghĩa của Cục Xúc tiến đầu tư, trình bày lên với Thành ủy và Ủy ban nhân dân cho phép chúng ta thành lập Phòng thu hút đầu tư số hai, cũng là vì hoàn thành tốt hơn nhiệm vụ thu hút đầu tư cho thành phố chúng ta mà.

Phạm Huệ Đức nói, y đã tự động lơ đi ý kiến của Tần Bạch Thần, dù sao người bên phe y chiếm đa số, cho dù Tần Bạch Thần có cách khác thì cũng chỉ là mất công đóng góp.

- Việc của đồng chí Nguyên Á Văn tạm thời có thể bổ nhiệm làm Phó trưởng phòng thu hút đầu tư, phụ trách một tổ nhỏ, triển khai công việc ban đầu trước. Tuy tôi cũng tin tưởng năng lực làm việc của đồng chí ấy, nhưng dù sao cậu ấy vẫn chưa đủ thông thuộc tình hình thành phố Tân Châu, vừa hay trong thời gian này có thể làm quen một chút.

Sau buổi họp, An Vĩ Hào nhanh chóng thảo một văn bản xin lập thêm một phòng theo yêu cầu của Phạm Huệ Đức.

Sau khi ký tên, Phạm Huệ Đức liền gọi đến văn phòng Phó chủ tịch thường trực thành phố Khâu Thụy Hòa, cung kính chào:

- Xin chào Phó chủ tịch thành phố Khâu, tôi là Phạm Huệ Đức, có chuyện nho nhỏ muốn báo cáo với anh.

- Vậy anh đến đây đi.

Khâu Thụy Hòa nói. Tuy y không được phân công quản lý Cục Xúc tiến đầu tư, nhưng Phạm Huệ Đức muốn báo cáo công việc với y, y nên gặp một lát.

Phạm Huệ Đức nhanh chân đến văn phòng của Khâu Thụy Hòa, kể lại trường hợp của Nguyên Á Văn, rồi lấy ra văn kiện xin lập thêm phòng cho Cục Xúc tiến đầu tư.

- Anh Phạm, nếu Nguyên Á Văn có lai lịch thì anh cứ để cho nó làm Trưởng phòng thu hút đầu tư mà, sao cứ phải cố sức xin lập thêm phòng số hai gì đó, đây không phải là tự tìm khó chịu sao?

Khâu Thụy Hòa chau mày nói, chuyện này nói là lớn thì không lớn, nói là nhỏ cũng không phải. Với suy nghĩ của ông ta, chỉ vì bố trí cho một người tên Nguyên Á Văn thì cũng không cần phải lập thêm phòng số hai.

- Phó chủ tịch thành phố Khâu, tôi cũng là nghĩ cho công việc của Cục Xúc tiến đầu tư thôi. Nói trắng ra Nguyên Á Văn là một tên công tử, nếu để cho y làm Trưởng phòng thu hút đầu tư, tôi lo sẽ không hoàn thành nhiệm vụ thu hút đầu tư, đến lúc đó Phó chủ tịch thành phố Hàn không phải là sẽ càng có lý do trách tội tôi sao?

- Ngoài ra, lập thêm một phòng cũng là có lợi gia tăng sự cạnh tranh trong nội bộ, tăng thêm tính tích cực của cán bộ nhân viên.

Phạm Huệ Đức giải thích rành mạch.

Thật ra trong lòng Phạm Huệ Đức, y cũng muốn cho Nguyên Á Văn làm Trưởng phòng thu hút đầu tư, tên này có lai lịch, đến lúc đó chắc chắn sẽ giúp được việc hoàn thành nhiệm vụ, cho dù không hoàn thành thì đến lúc đó bản thân y cũng dễ kết tội là do người mà Phó chủ tịch thành phố Hàn giới thiệu không làm được việc. Nhưng điều y lo lắng chính là người phụ nữ Khương Ngạn Linh, cô ta không chỉ giỏi khoản “giường chiếu”, các mặt khác cũng giỏi giang, đáo để. Lôi cô ta từ chức vị Trưởng phòng chuyển sang một vị trí khác, lại không có vị trí nào ngon để mà nhét vào, đến lúc đó cô ả chắc chắn sẽ không bỏ qua, nếu làm to chuyện ra thì tiền đồ của y sẽ bị hủy luôn. Chuyện kiểu thế này vốn cũng không có gì, một cán bộ cấp Cục trưởng có chút quan hệ với nhân viên nữ cũng không phải chuyện to tát, nhưng nếu bị lãnh đạo chú ý thì là chuyện lớn rồi. Cho nên, tuy rằng Phạm Huệ Đức biết việc lập thêm phòng thu hút đầu tư số hai phức tạp hơn cả việc điều chỉnh nhân sự, nhưng y cũng chỉ còn cách làm theo cách này mà thôi.

Khâu Thụy Hòa ngẫm nghĩ một lát, nói:

- Anh nói cũng có phần đúng, có điều chuyện này tốt nhất là để Phó chủ tịch thành phố Hàn đề xuất...

Phạm Huệ Đức vừa nghe vậy liền vội nói:

- Phó chủ tịch thành phố Khâu, anh biết đó, Phó chủ tịch thành phố Hàn không thích tôi, chắc chắn anh ta sẽ không đồng ý cách làm này, nói không chừng lại mượn cớ trừng trị tôi.

- Bình thường anh nên tạo mối quan hệ tốt với Phó chủ tịch thành phố Hàn, anh ta là lãnh đạo quản lý của anh.

Khâu Thụy Hòa nói ra miệng như vậy, nhưng trong lòng lại hài lòng trước thái độ của Phạm Huệ Đức.

- Chuyện này giao lại cho tôi.

- Cám ơn Phó chủ tịch thành phố Khâu.

Phạm Huệ Đức vui mừng nói.

Khâu Thụy Hòa gật đầu nói:

- Anh đi về đi, làm tốt công việc chức trách của anh.

Đợi Phạm Huệ Đức đi về rồi, Khâu Thụy Hòa cầm đơn đệ trình của Cục Xúc tiến đầu tư đến văn phòng Chủ tịch thành phố Hạ Kim Cường. Hạ Kim Cường rất nhiệt tình đón tiếp y, mời y vào văn phòng ngồi, còn sai thư ký rót trà mời nước.

- Thưa Chủ tịch thành phố Hạ, chuyện là thế này. Vừa rồi Phạm Huệ Đức của Cục Xúc tiến đầu tư đến văn phòng của tôi bàn về một phương pháp. Tôi cho rằng có mấy phần đúng, nên đến đây xin ý kiến của anh.

Khâu Thụy Hòa nói qua tình hình, và đưa đơn trình của Cục Xúc tiến đầu tư cho Hạ Kim Cường xem.

Hạ Kim Cường lướt nhanh qua nội dung, nói:

- Anh Khâu, Cục Xúc tiến đầu tư là cơ quan do Phó chủ tịch thành phố Hàn quản lý.

- Vâng, lúc đó tôi đã phê bình Phạm Huệ Đức rồi.

Khâu Thụy Đức cười khổ.

- Tuy nhiên Phạm Huệ Đức vừa bị Phó chủ tịch thành phố Hàn phê bình gay gắt, trong lòng có chút sợ hãi nên đã đến chỗ tôi xin giúp đỡ.

Hạ Kim Cường cười nhạt, đương nhiên là y nghe nói qua chuyện xảy ra của hai hôm vừa rồi, biết ba ngọn lửa của quan mới Hàn Đông thì ngọn lửa đầu tiên là “đốt” lớp đứng đầu của Cục Xúc tiến đầu tư, và y cũng biết Phạm Huệ Đức là người của Khâu Thụy Hòa. Có điều Khâu Thụy Hòa là một trong những trợ thủ của y, y không tiện nói thêm gì.

- Cái ông Phạm Huệ Đức cũng thật là, lãnh đạo phê bình là yêu mến và coi trọng ông ta, nhưng ông ta lại không dám đến gặp báo cáo công việc.

- Lần này cho qua, anh Khâu về nhớ phê bình ông ấy thật nhiều vào, làm việc gì cũng đều phải theo quy củ, nếu không lãnh đạo khác sẽ nghĩ thế nào?

- Tôi về nhất định sẽ phê bình ông ấy.

Khâu Thụy Hòa gật đầu trả lời. Y hiểu ý Hạ Kim Cường đang nói với mình, không nên xen vào quá sâu phần phạm vi Hàn Đông quản lý, hiện giờ Hàn Đông còn chưa thể hiện nghiêng về hướng nào, Hạ Kim Cường muốn nắm chặt mọi cơ hội để lôi kéo hắn.

Hạ Kim Cường nói:

- Tuy nhiên tên Nguyên Á Văn đó rốt cuộc là thế nào? Dám từ Ban Tuyên giáo Trung ương đến thành phố Tân Châu làm.

Làm Chủ tịch thành phố, cần phải nắm rõ các nhân vật có gia cảnh trong phạm vi của mình.

Khâu Thụy Hòa nói:

- Nghe Phạm Huệ Đức kể, Nguyên Á Văn có lẽ là thân thích của người ấy.

Hạ Kim Cường hiểu ý cười, nói:

- Ừm, kệ nó có lai lịch thế nào, chúng ta đều phải bố trí tốt mà. Như vậy đi, chuyện xin tăng thêm phòng cho Cục Xúc tiến đầu tư để tôi nói chuyện với Hàn Đông.

- Vậy là tuyệt nhất rồi.

Khâu Thụy Hòa cười, chuyện trò thêm vài câu y xin phép ra về.

Hạ Kim Cường cầm đơn đệ trình của Cục Xúc tiến đầu tư lên xem một lúc, lắc đầu, chuẩn bị gọi cho Hàn Đông, đang chờ chuông reo thì y lại đặt điện thoại xuống, cho tờ đơn vào túi rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Lúc này, Hàn Đông đang ở trong văn phòng xem văn kiện của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố. Là quan mới nhậm chức, đầu tiên phải đọc qua tài liệu liên quan, như vậy mới có thể nhanh chóng nắm bắt được tình hình.

Bên ngoài vọng vào tiếng của Tả Nhất Sơn:

- Xin chào Chủ tịch thành phố Hạ.

Hàn Đông cười, đứng dậy ra ngoài ngênh đón, nói:

- Chào Chủ tịch thành phố Hạ, sao anh lại đích thân đến?

Hạ Kim Cường cười ha ha, nói:

- Có gì mà đích thân hay không, tôi đến thăm Phó chủ tịch thành phố Hàn, tiện thể bàn ít chuyện.

Hàn Đông mời Hạ Kim Cường ngồi xuống, rồi dặn Tả Nhất Sơn pha trà mời nước.

Sau một hồi trò chuyện khách sáo, Hạ Kim Cường nói:

- Phó chủ tịch thành phố Hàn, nghe nói cậu rất coi trọng công việc của Cục Xúc tiến đầu tư, lại còn mời cán bộ trẻ có tài từ Ban Tuyên giáo Trung ương đến bổ sung đội ngũ nữa.

Trong lòng Hàn Đông hơi rung lên, Hạ Kim Cường có ý gì đây?

- Chủ tịch thành phố Hạ quá coi trọng tôi rồi, Nguyên Á Văn không phải do tôi mời tới, là tự cậu ta muốn đến tầng cơ bản để phát triển. Ban đầu cậu ta đến Ban Tuyên giáo, nhưng cậu ấy muốn làm công việc cụ thể hơn nên tìm đến tôi. Tôi nghĩ nếu cậu ấy từng làm ở các bộ và Ủy ban trung ương rồi, mối quan hệ chắc chắn rất rộng, cho cậu ấy đến Cục Xúc tiến đầu tư nói không chừng còn có thể phát huy tác dụng bất ngờ.

Hạ Kim Cường gật gật, nói:

- Hóa ra là như vậy, có điều tôi có suy nghĩ là, tuy tôi tin vào năng lực làm việc của Nguyên Á Văn chắc chắn không thành vấn đề, nhưng dù sao cậu ta mới đến, chưa hiểu rõ lắm về tình hình thành phố Tân Châu, nếu để cậu ấy phụ trách công việc thu hút đầu tư, chỉ sợ trong khoảng thời gian ngắn khó mà tạo ra hiệu quả lớn, và công việc Cục Xúc tiến đầu tư thành phố của chúng ta thì không đợi thời gian, vì vậy vì để phát huy tác dụng càng tốt hơn...

Y vòng vo tam quốc mới nói ra kiến nghị của Cục Xúc tiến đầu tư, có điều có thay đổi một chút, đó chính là thành lập Phòng thu hút đầu tư số hai lâm thời, do Nguyên Á Văn phụ trách, các đãi ngộ khác, chức vị.v.v. đều không khác gì với Phòng thu hút đầu tư ban đầu.

Hàn Đông hiểu rồi, cách làm này chắc chắn không phải là Hạ Kim Cường nghĩ ra. Lúc trước Tả Nhất Sơn có vào báo một câu, nói là nhìn thấy xe của Cục Xúc tiến đầu tư đi vào Ủy ban nhân dân thành phố, như vậy ý kiến của Hạ Kim Cường có lẽ là do Phạm Huệ Đức nghĩ ra.

- Tôi không có ý kiến về phương pháp này, có điều tôi có một vài ý kiến, đó là nếu đã xây dựng Phòng thu hút đầu tư số hai này, vậy nhân viên, trang bị, các mục công việc đều phải rõ ràng. Tuy chỉ là tạm thời, nhưng các cái khác vẫn nên tiến hành làm bình thường, cũng có lợi cho khảo sát mà. Đương nhiên, xét về tính lâm thời của cơ cấu này, trong việc thiết lập mục tiêu có thể suy xét thích hợp một chút, ít nhất để cho Phòng thu hút đầu tư số hai một công trình thích hợp.

- Ừm, ý kiến này của Phó chủ tịch thành phố Hàn rất phù hợp với tình hình thực tế, xem ra là tôi chưa suy nghĩ chu đáo.

Hạ Kim Cường nói mà trong lòng lại cười khổ, xem ra Hàn Đông là tương kế tự kế, giúp Nguyên Á Văn tranh quyền chủ động.

- Cục Xúc tiến đầu tư là phạm vi Phó chủ tịch thành phố Hàn quản lý, chuyện này vẫn nên để Phó chủ tịch thành phố Hàn quyết, tóm lại Ủy ban nhân dân thành phố là dốc lòng ủng hộ công việc của Phó chủ tịch thành phố Hàn.

Hạ Kim Cường biết Hàn Đông không phải tên ngốc, chắc chắn có thể đoán được đại khái câu chuyện, cho nên vì không để Hàn Đông có chút khúc mắc trong lòng cho rằng mình xen vào quá sâu, y phải thể hiện rõ ràng, bản thân y sẽ không can thiệp vào phạm vi Hàn Đông quản lý.

- Xin Chủ tịch thành phố Hạ yên tâm, tôi nhất định sẽ nắm bắt tốt công việc của các phạm vi mình quản lý.

Hàn Đông nói thản nhiên, ý trong lời nói cũng tỏ rõ, phạm vi tôi quản lý, người khác nên bớt xen vào thì tốt hơn.

Hạ Kim Cường thầm cười khổ, tên này nói như thế đoán chừng cũng là hơi bất mãn trong lòng.

- Ừ, tôi tin tưởng vào năng lực làm việc của Phó chủ tịch thành phố Hàn, vậy chuyện này tính như thế nhé, đến lúc đó chờ Cục Xúc tiến đầu tư đưa đơn đệ trình lên, tôi trình lên buổi họp hội ý bí thư để thảo luận.

Thật ra thành lập kết cấu phòng ban lâm thời không cần yêu cầu khắt khe như vậy, chỉ cần họp hội ý bí thư thông qua là được, và không cần trình lên Hội nghị thường vụ để thảo luận. Tuy trong tay Hạ Kim Cường có đơn đệ trình của Cục Xúc tiến đầu tư, nhưng y thấy thái độ của Hàn Đông có chút khó chịu nên không lấy ra nữa, trở về bảo Cục Xúc tiến đầu tư làm lại bản khác đưa cho Hàn Đông là được.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT