Báo lỗi

Người Chồng Mạo Danh

Chương 37

Đám tang của nghị sĩ Trần Minh Thanh lớn gần nhất mảnh đất hình chữ S , tại sao ư ? Bởi vì ông là bố của thượng tướng Trần Minh Sơn , ông nội bộ trưởng bộ công an Trần Minh Đức , quan hệ xã giao trải dài từ Bắc , Nam và Trung , thậm chí còn sang tận nước ngoài . Người đến viếng thăm năm ngày vẫn ko ngớt , trên gương mặt mỗi người đều hiện rõ vẻ phức tạp , ai chẳng biết thân phận của Trần Minh Thanh tầm cỡ đến nhường nào . Vậy mà lại có kẻ dám cả gan ám sát ông vừa đắc tội với Trần Minh Sơn lẫn Trần Minh Đức .

Trong buồng Minh Đức nắm chặt tay thành quyền , cho đến giờ anh vẫn ko thể chấp nhận nổi sự thật cay đắng trước mắt . Mới tối qua anh cùng ông nội câu cá với nhau bên hồ sông Hương , hai ông cháu tâm sự rất vui vẻ , trò chuyện ríu rít . Vậy mà hôm nay , khi anh mới ngủ dậy , nửa tỉnh nửa mê được mẹ dắt tay quỳ xuống linh cửu của ông nội . Anh bàng hoàng nhận ra hoàn toàn ko phải là mơ , là sự thật , là thật đấy . Ông mất rồi , ông bỏ rơi anh sang thế giới bên kia cùng con chó Pull .

" Minh Đức đứng dậy và ra ngoài ngồi cùng anh con đi nào "

Xảy ra chuyện lớn như thế bà thực sự cũng rất bất ngờ huống hồ gì tới thằng bé . Nó và bố chồng thân nhau đến vậy , chắc chắn sẽ sốc lắm mà bà lại chẳng thể làm gì ngoài việc giữ im lặng .

" Huỵch " Minh Đức lao ra khỏi cửa như tên bắn , bỏ mặc bà lắc đầu đau lòng phía sau . Vô tình anh đâm trúng Seola , tâm trạng rất chi là bức bối bây giờ xuất hiện bao mỡ trước mặt , phen này anh phải đánh sướng tay thì thôi . Thế là anh lao vào tấn công Seola túi bụi , mặt cô tái mét nằm im chịu trận .

Cô ghét Minh Đức , ngay từ khi có mặt trên trái đất , cô biết đi biết nói , ông trời lỡ tay tạo cho cô một thân hình mũm mĩm hơn người . Mẹ nói cô là báu vật trời ban , mùa đông ôm cô ko sợ lạnh , mùa hè ôm cô ko sợ tăng cân . Vậy mà anh luôn gây khó dễ cho cô bất cứ lúc nào .

" Hừ hôm nay mày ko ăn sáng à , đấm ko thích chút nào " Minh Đức phủi tay , bỏ mặc Seola nước mắt ngấn dài nằm khóc dưới đất .

Anh ta luôn xưng " mày " , " tao " với cô mà chẳng biết nguyên nhân từ đâu ra . Cô thực sự sợ anh ta đến phát khóc , khổ nỗi hai nhà rất thân nhau nên chuyện cô gặp mặt Minh Đức là chuyện cơm bữa xảy ra thường ngày .

Người đến viếng mỗi lúc một thưa thớt thì bố mẹ Phương Anh xuất hiện , bố cô hoàn thành dự án khá sớm nên bắt chuyến bay về nhà luôn . Nghe tin người thầy đáng mến qua đời , ngay lập tức ông cùng vợ đến viếng . Quỳ trước di ảnh của thầy , ông nghẹn ngào lau nước mắt : " Thầy ơi , đứa học trò nghịch ngợm được thầy chỉ bảo tận tình đã trở về rồi ạ "

Mẹ Phương Anh sờ tay xuống bụng , cố nuốt nỗi đau vào trong lòng .

"MAU BẮT TÊN GIẾT NGƯỜI ĐÓ LẠI , CHÍNH HẮN ĐÃ GIẾT CHẾT ÔNG NỘI " Tiếng nói lanh chanh của trẻ con xen qua đám đông đâm thẳng vào tai người lớn . Từ từ Minh Đức xuất hiện với biểu cảm phẫn uất , ngườm chằm chằm vào người bố của Phương Anh .

Bố anh sửng sốt : " Con đang nói vớ vẩn cái gì đấy ? Còn ko mau xin lỗi chú đi "

" Tên khốn kia đã giết chết ông nội nếu bố ko tin thì hãy lục túi của hắn có một khẩu súng ngắn " Tuy ko tin lắm lời con trai nhưng ông Sơn vẫn làm theo , quả nhiên một khẩu súng ngắn được lôi ra từ túi áo của bố Phương Anh .

Minh Đức câng mặt lên , mỉa mai : " Sao hả ? Chứng cứ rành rành ngươi còn muốn chối nữa ko ? "

Sắc mặt bố Phương Anh vẫn điềm đạm như thường , thời gian thầy tử vong là vào mười giờ hai mươi phút năm giây có nghĩa là lúc đó ông vẫn đang ở trên máy bay . Nếu ông muốn giết người thì chắc chắn chỉ còn cách phân thân .

" Con mà còn nói linh tinh , bố sẽ ko nương tay đâu " Vô lí quá thể , còn đâu ra con trai thừa hưởng gen di truyền thông minh của ông nữa đây .

Kết quả Minh Đức bị bố sai người nhốt vào phòng ngăn ko cho anh làm loạn . Về cái chết của Trần Minh Thanh vẫn là một ẩn số , dù người ta đồn đại kinh khủng đến đâu đi chăng nữa thì sự thật vẫn chìm xuống đáy biển .


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT