Báo lỗi

Người Chồng Mạo Danh

Chương 40

Nam ra đi vì bệnh tật , mẹ bỏ đi và cuối cùng bố bị hại chết ngay trước mặt Phương Anh . Giờ đây cô chẳng còn cái gì để lưu luyến nơi đây nữa , mất hết rồi . Cô cười nhạt lật từng trang của cuốn album . Bức ảnh đầu tiên là hình ảnh bố mẹ vào ngày cưới , tấm thứ hai là ngày cô chính thức có mặt trên trái đất , nhìn mẹ kìa , bà đang gục đầu lên vai bố khóc . Còn bố thì sao ? Ông nghẹn ngào bế cô lên tràn đầy tình yêu thương ......tấm thứ hai mươi ngày Nam ra đời , mẹ kiệt sức nằm trên giường , bóng dáng bé nhỏ xinh xinh bên góc tường bên phải chính là cô . Vậy là cô có em trai rồi , hạnh phúc quá đi .

Gấp cuốn album lại , mọi thứ trở về đúng với quỹ đạo của nó . Bếp ăn nguội ngắt , ruồi , muỗi bay vo ve đậu hết nơi này đến nơi khác . Cô đứng dậy mở toang cửa sổ đón nhận những cơn gió mùa đông tràn về .

" Cạch " cửa ngoài mở toang , một bóng dáng cao lớn , mờ ảo từ từ xuất hiện trước mắt Phương Anh .

" Tại sao lại đối xử với anh như vậy ? "

Minh Hoàng tràn đầy đau đớn , anh nắm chặt tay mình lại , đứng đối diện với Phương Anh . Anh cần một câu trả lời xác đáng , anh ko cần cô phải xin lỗi , anh chỉ muốn một lời giải thích mà thôi .

" TẠI SAO LẠI HÃM HẠI ANH , em cần li hôn đến như vậy ? " Mất bình tĩnh , giờ anh đã hiểu cảm giác của bố khi phải dạy dỗ Minh Đức như thế nào rồi . Một đứa con trai coi trời bằng vung như em trai , nếu là anh , chắc chắn anh phải phát hoả lên .

" Đúng là tôi làm đấy , đối với tôi anh chẳng là cái thá gì hết "

Phương Anh như trở thành bà phù thuỷ , gân cổ lên để nói chuyện với Minh Hoàng .

" Em điên rồi "

" Anh đứng lại đó "

Cô nhất quyết ko để Minh Hoàng đi , kéo áo của anh và ôm chặt . Anh hoảng sợ vùng vẫy thoát khỏi sự kìm hãn của cô . Anh đứng dậy lao về phía cửa thì......

" Á " Phương Anh dùng dao trong nhà bếp đâm một phát vào bụng mình . Bước chân anh dừng lại :

" Em ko sao chứ ? Để anh xem vết thương " Rõ ràng dù bị cô hãm hại nhưng anh vẫn một lòng quan tâm tới cô .

Lúc Minh Hoàng quỳ gối , lo lắng xem vết thương cho cô , tay phải cô nhanh nhẹn đâm kim tiêm " phộc " vào người anh . Thuốc ngủ lan vào máu , cơn buồn ngủ bắt đầu . Anh ngỡ ngàng : " Em.....em lừa anh "

" Hãy ngủ một giấc thật sâu nhé " Phương Anh mỉm cười nhẹ nhưng trong lòng đang âm mưu một kế hoạch thâm độc .

Trần Minh Đức cướp bố cô đi , vậy cô sẽ cướp đi người anh trai yêu quý của anh ta . Chẳng phải các người thương và trân trọng nhau đến như thế sao ? Giống như cô và bố , cô mất bố , cô sẽ trả lại cho anh ta những đau đớn và nỗi ân hận day dứt từ nay về sau .


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT