Báo lỗi

Người Chồng Mạo Danh

Chương 49

Vậy là kí ức của Minh Hoàng cuối cùng cũng đã phục hồi , đoạn kí ức tưởng như ko quan trọng thì hoá ra lại quan trọng đến bất ngờ . Vợ của em trai chính là mối tình đầu của mình , anh biết phải đối diện thế nào với Minh Đức đây ?

Cửa phòng mở , một chàng trẻ bất ngờ xuất hiện , cậu ta bịt kín mặt bằng khẩu trang loại to . Cậu ta xách một hộp dụng cụ loại vừa , đặt xuống bàn . Hình như cậu ta chưa sẵn sàng thì phải , đôi tay run run khi bơm kim tiêm từ cái hộp thuỷ tinh trong suốt .

Minh Hoàng mở mắt , hơi thở gấp gáp nhưng giọng nói thì chậm rãi : " Đó là cái gì vậy ? "

" Anh đã tỉnh ? " Cậu ta có vẻ bất ngờ , ngừng hành động của mình rồi lại nhìn lọ thuốc : " Là thuốc thực vật , tiêm cái này vào người , anh sẽ trở thành người thực vật mãi mãi " .

Long ko biết mình đang làm cái gì nữa ? Cậu đang là bác sĩ thực tập tại một bệnh viện tỉnh nhỏ lẻ với chuyên môn nghiên cứu về người thực vật . Hơn nữa cậu chính là người yêu của Nam - em trai Phương Anh . Nói ra thì chuyện rất phức tạp .

Cậu và Nam quen nhau trong một lớp học thêm môn toán , ấn tượng của cậu về Nam là chàng trai có gương mặt điển trai nhưng tính tình nhút nhát , ko thể tán nổi gái . Vì thế cậu nhắm mắt làm ngơ giúo Nam bày cách tán đổ Seola - hoa khôi của toàn trường . Trong quá trình giúp đỡ , cậu đã nảy sinh tình cảm với Nam . Vậy mà Nam chỉ coi cậu là sư phụ của mình , cậu rất buồn và tuyệt vọng . Ngày nghe tin Nam mất , cậu lao vào ăn chơi sa đoạ rồi cuối cùng cậu bị bố mẹ đuổi khỏi nhà . Bây giờ nhờ thầy giáo chủ nhiệm mà may mắn có cơ hội làm lại từ đầu .

" Tiêm cho tôi hai liều ngay và luôn " Minh Hoàng cắt đứt dòng hồi tưởng của Long bằng một lời đề nghị .

Cậu ngạc nhiên : " Anh bị điên sao ? Một liều thôi cũng đủ để anh làm người thực vật cả đời rồi .

" Tôi ko quan tâm thế giới này có ra sao nếu như thiếu tôi , tôi muốn được nghỉ ngơi , muốn đến một nơi thật yên tĩnh để sống . Và quan trọng hơn ......tôi......nhớ......bà ngoại " Hai tiếng bà ngoại được xuất phát từ tận đáy lòng khiến anh ko khỏi bồi hồi , xúc động . Từ ngày bà mất , anh luôn bắt ép bản thân phải làm việc thật nghiêm túc , bà nội ở thiên đường mới có thể an tâm về anh "

" Được , tôi sẽ chu toàn cho anh " Cậu đồng ý giúp Phương Anh tất cả đều vì Nam , cậu biết rõ kẻ nào đã giết Nam nhưng cậu lại chẳng thể làm gì ngoài việc oán trách bọn họ . Vì thế cậu mới gật đầu trước lời đề nghị của Phương Anh .

Long trở về với trạng thái nghiêm túc khi làm việc , tiêm cho Minh Hoàng hai liều thuốc . Xong việc cậu kiểm tra cẩn thận một lần nữa mới an tâm ra ngoài .

Hai liều thuốc thừa tác dụng đưa Minh Hoàng ngược dòng thời gian , quay về quá khứ . Nơi anh được bà ngoại dắt tay về quê sinh sống , là nơi chứa đựng biết bao nhiêu kỉ niệm quý báu mà chất chứa những kỉ niệm vô giá . Cánh đồng lúa vàng ươm dần dần hiện ra trước mắt , đàn trâu gặm cỏ non bên vệ đường , các bác nông dân chăm chỉ gặt lúa .

" Bà ơi sau này lớn lên con sẽ giúp bà gặt thật nhiều lúa " Đôi mắt anh đầy háo hức nhìn họ làm việc , chắc chắn trong cái đầu non nớt của anh đều hướng về quê hương yên bình , tĩnh lặng kia .

" Cái thằng bé này chỉ cần con lớn lên có công ăn việc làm là bà vui lòng rồi " Bà mỉm cười âu yếm anh .

Bà ơi , con về rồi đây , con đang đứng trước cánh cổng quen thuộc của chúng ta . Nhưng bà ơi bà đâu rồi , con ko thấy bóng dáng quen thuộc của bà mỗi sáng sớm thường ra vườn chăm bón cây quả , rau xanh . Nhờ sức của bà mà cả khu vườn trở nên xanh , tươi tốt nhất xóm làng . Bà ơi , bà đâu rồi ? Bây giờ con đã có công ăn việc làm ổn định . Nhưng con lại chẳng thấy bóng dáng bà nữa.......

Cứ như vậy Minh Hoàng mất dần ý thức , não bộ ko còn hoạt động mà ngừng hẳn .


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT