Báo lỗi

Người Yêu Biến Hình

Chương 11: Chương 7

Nhìn Ân Tuyên Mai đang hôn mê, Đỗ Vũ Thần không biết sao chuyện lại phát triển thành cục diện này? Rõ ràng là chuyện tốt rất gần rồi, tại sao anh lại biến thành như vậy? Cách lần biến thân trước cũng đã gần một tháng, tại sao lúc này đột nhiên lại nói thay đổi là thay đổi ngay? Đáng hận hơn chính là lại để cho anh biến thân ở trước mặt Ân Tuyên Mai, thế này thì tốt rồi, anh phải giải thích tất cả chuyện này thế nào đây nha? Đáng chết......

Chậm rãi mở hai mắt ra, Ân Tuyên Mai ngưng tụ tiêu cự trên người đứa trẻ trước mắt: "Vũ Thần, chị sao thế?" Chậm rãi ngồi dậy, cô không quá rõ ràng mở miệng hỏi.

Đỗ Vũ Thần không nói một câu nhìn cô, mặc dù anh đã lấy quần áo lần trước không mang đi từ ngăn kéo ra thay, nhưng anh không dám mong cô có thể quên hết chuyện mới vừa xảy ra, dù sao bộ tây trang vừa rồi anh mặc kia vẫn đang để ở trong chiếc ghế duy nhất trong phòng cô.

"Vũ Thần, sao em không nói lời nào? Chị. . . . . ." Lời của Ân Tuyên Mai lạc mất từ trong miệng, cặp mắt nhìn thẳng chiếc ghế cách đó không xa, bộ tây trang kia. . . . . . Một hồi lâu, sắc mặt cô trắng bệch tự lầm bầm nói: "Mình đang nằm mơ có đúng không?"

Thở dài, Đỗ Vũ Thần lắc đầu mà nói: "Không phải em đang nằm mơ."

"Oh my God, không phải là mơ! Vậy rốt cuộc cậu là cái gì? Một đứa bé? Đỗ Vũ Thần? Hay là người ngoài hành tinh? . . . . . ." Ân Tuyên Mai thẳng tắp lui về phía sau, sợ hãi nhìn anh chằm chằm hỏi.

"Anh. . . . . ." Đỗ Vũ Thần đưa tay muốn giải thích.

"Cậu đừng tới đây!" Ân Tuyên Mai trừng mắt y hệt chuông đồng gào to.

Thở dài, Đỗ Vũ Thần thu tay lại, lẳng lặng ngồi xuống nhìn lại cô, giờ thì tốt rồi rồi, anh phải giải thích tình trạng hỏng bét này thế nào? Cô có tin hay không? Anh lại phải nói như thế nào đây? Đáng chết! Toàn bộ những chuyện kỳ quái này đều do thí nghiệm của cha, đáng chết!

Trừng mắt nhìn đứa trẻ an tĩnh trước mắt, Ân Tuyên Mai vừa sợ lại hiếu kỳ tưởng tượng ra "nguyên hình" của anh, là thể khí? Là chất lỏng? Hay là thể rắn? Anh ăn cái gì để sống? Là ăn hoa? Ăn cỏ? Hay là ăn thịt người. . . . . . Cô không phải là người người bị hại chứ? Nghĩ đi nghĩ lại, Ân Tuyên Mai càng co rúc chặt hơn.

Cứ như vậy, hai người đều có tâm sự riêng, "mắt to trừng mắt nhỏ" đối diện nhau năm phút đồng hồ.

"Cậu. . . . . . Cậu rốt cuộc muốn như thế nào? Tôi. . . . . . Thịt của tôi ăn không ngon, cậu. . . . . . Cậu đi ăn người khác có được không. . . . . ." Thật vất vả, Ân Tuyên Mai mới có dũng khí mở miệng, giọng nói lại run run rẩy rẩy.

"Đáng chết! Em suy nghĩ đi nơi nào rồi?" Đỗ Vũ Thần cau mày hỏi, thấy cô càng sợ hãi hơn, anh thả nhẹ giọng điệu càng (l^q^d) nhu hòa hơn, càng vô hại hơn: "Em không phải sợ anh, anh là Đỗ Vũ Thần, Đỗ Vũ Thần tuyệt đối chính xác, độc nhất vô nhị, không phải như em nghĩ yêu quái, dị nhân thậm chí là người ngoài hành tinh.

"Lý do anh biến thành bộ dáng hiện tại này, hoàn toàn là ngoài ý muốn, em có từng nghe qua cha anh —— Đỗ Minh, ông ấy rất ưa thích nghiên cứu, chế dược, mà anh biến thành như vậy, toàn bộ chính là do ông ấy ban tặng. . . . . ." Anh êm tai nói ra tất cả những gì đã xảy ra, từ nghiên cứu của Đỗ Minh, sự kiện ngoài ý muốn của anh, nói thẳng đến lúc gặp gỡ cô và quan hệ hiện tại của hai người.

Ân Tuyên Mai nghe đến trợn mắt há hốc mồm, nghẹn họng nhìn trân trối, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, cô tuyệt đối sẽ không tin tưởng loại lời nói vô căn cứ này, nhưng chuyện này cũng không tránh khỏi quá không thể tưởng tượng nổi đi! Nào có ai lại thay đổi bất thường như thế, hơn nữa còn là từ người lớn biến thành đứa trẻ? Tay chân của anh phải rút ngắn thế nào? Thân thể của anh phải nhỏ đi thế nào?

"Cậu thật sự là Đỗ Vũ Thần, tổng giám đốc xí nghiệp Thánh Đường Đỗ Vũ Thần? Cậu có chứng cứ gì không?” Cô khiếp sợ lần nữa mở miệng hỏi, hết cách rồi, ai bảo chuyện này quá khoa trương chứ!

"Chứng cứ? Em muốn lấy cái gì làm chứng cứ?" Đỗ Vũ Thần nhướng mày hỏi.

"Tùy tiện, dù sao có thể để cho tôi tin tưởng, có thể thuyết phục tôi là được rồi."

Suy nghĩ một chút, Đỗ Vũ Thần lộ ra một nụ cười: "Em có thói quen xuống xe từ bên trái." Anh chỉ nói câu này.

"Cái gì?" Lời của anh quá ngắn khiến Ân Tuyên Mai không thể nghe rõ, lập tức cau mày hỏi.

"Anh rất ngạc nhiên em thật sự có thói quen xuống xe từ bên trái sao? Nhưng tại sao chỉ có ở lần đầu tiên dẫn em đi ăn cơm thì em mới xuống xe từ bên trái, về sau đều xuống xe từ bên phải thế?" Giọng điệu Đỗ Vũ Thần tràn đầy đùa cợt hỏi cô.

Vừa nghe đến chuyện xấu của mình, Ân Tuyên Mai mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, cô cũng biết lý do của tên ngu ngốc kia sẽ làm anh cười đến rụng răng, nhìn đi, anh cho đến bây giờ vẫn lấy cô ra đùa cợt, thật là đáng ghét! Chỉ là vừa nghe anh nói như vậy, vậy cũng không có nghĩa là. . . . . .

"Cậu thật sự là Đỗ Vũ Thần? Những gì cậu mới vừa nói đều là lời nói thật?" Cô nhìn anh.

Đỗ Vũ Thần giương giương khóe miệng cười gật đầu một cái.

"Ông trời ơi..! Vậy anh...... Anh......" Chỉ vào anh trợn to mắt, Ân Tuyên Mai nói không ra lời.

Ông trời ơi..! Đây thật là thiên đại đả kích, nếu như cái Đỗ Vũ Thần lớn đó tương đương với cái Đỗ Vũ Thần loại nhỏ này, như vậy người cùng cô ngủ hai ngày kia, không phải là anh đúng không? !

Ông trời ơi..! Này trong ba ngày kia cô đều "phanh ngực hở chân" ở trước mặt anh...... Oh my God! Ôi trời ơi!!!

Nhìn sắc mặt âm tình bất định, thiên biến vạn hóa của cô, Đỗ Vũ Thần tà tà cười: "Tuyên Mai, vóc người của em thật không tệ, nếu như anh nhớ không sai phải là 38, 24, 36. . . . . ."

"Không cho phép anh nói!" Ân Tuyên Mai đỏ bừng cả khuôn mặt thét lên.

"Nói một chút có quan hệ gì sao! Dù sao anh cũng không phải là chưa từng xem qua, chưa từng sờ qua. . . . . ." Đỗ Vũ Thần một bộ cà lơ phất phơ.

"Anh. . . . . . Anh hèn hạ, hạ lưu, vô sỉ, xấu xa, không biết xấu hổ. . . . . ." Ân Tuyên Mai giận dữ ngút trời, miệng không ngăn cản ác ý mắng lên.

"Oa! Không ngờ em mắng chửi người thật là có một bộ, hoàn toàn không có lời thô tục!" Đỗ Vũ Thần mặt cười rất đỗi ngọt ngào mà nói, hoàn toàn không nhìn ra vẻ tức giận.

"Anh. . . . . . Anh đáng ghét!" Nhìn chằm chằm thái độ cợt nhả của anh, Ân Tuyên Mai không khỏi giận đến cắn răng nghiến lợi.

"Anh đáng giận? Nhớ ngày đó toàn thân cao thấp của anh cũng đều bị nhìn qua, sờ qua, anh đều không nói một câu, mà hôm nay anh mới mở miệng nói ba con số, đã bị em mắng thành đại sắc lang thập ác bất xá, em nói thế này công bằng sao?" Đỗ Vũ Thần nháy mắt, ba phần vô tội, bảy phần hài hước nói.

"Anh...... Tôi....." Ân Tuyên Mai căm tức cúi đầu, ấp úng nói không ra lời.

Chuyện cũ từng màn xẹt qua trước mắt Ân Tuyên Mai, từ gặp mặt, quen biết, gặp lại, chung đụng đến bây



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT