Báo lỗi

Người Yêu Biến Hình

Chương 13: Chương 8

Nhìn chằm chằm chiếc giường bên trong phòng mình đến lần thứ 101, Ân Tuyên Mai lần thứ 1001 tự mắng chính mình.

Mày nổi cơn gì thế? Cái gì mà sợ chứng tinh thần phân liệt của vợ bộc phát? Cái gì mà sợ mẹ không chịu nổi kích thích? Trời mới biết chuyện này là thật hay giả? Mà mày thế nhưng chưa chứng thực đã tin tưởng lời nói của cha con họ, để cho anh ở lại nơi này! Hiện tại, hiện tại mày phải làm sao đây?

Đuổi anh đi ra ngoài, nửa đêm canh ba đuổi anh đi ra ngoài? Cô không hạ được quyết tâm.

Để anh ở lại? Nếu quả thật để cho anh ở lại, bọn họ một người là đàn ông chưa cưới, một người là phụ nữ chưa gả, cô nam quả nữ ở cùng một phòng? Chuyện này đối với cô không phải quá không an toàn, quá không có bảo đảm sao?

Vậy rốt cuộc phải làm sao? Ân Tuyên Mai nhịn xuống hành động kéo tóc thét chói tai, đi tới đi lui quanh phòng ngủ không tới mười mét vuông.

"Em làm gì vậy? Đạp con kiến sao?" Lau mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước, Đỗ Vũ Thần đứng ở cửa phòng tắm, cau mày nhìn chằm chằm cô đang không ngừng đi lại hỏi.

Trừng mắt liếc anh một cái, Ân Tuyên Mai ôm quần áo vòng qua anh, "Ầm" một tiếng đóng cửa phòng tắm lại.

Đặt mông ngồi ở trên nắp bồn cầu, cô nỗ lực nghĩ, dùng sức nghĩ, đổi mạng nghĩ, hiện tại rốt cuộc phải làm sao? Không thể đuổi anh ra khỏi cửa, lại không muốn cùng anh ở cùng một phòng, nhưng cái gọi là cá và tay gấu không thể lấy cả hai, cô nhất định phải nghĩ biện pháp nha!

Không đành lòng đuổi anh ra ngoài, vậy thì để anh ở lại thôi! Nhưng để anh ở lại, phải sắp xếp cho anh thế nào đây?

Ngủ cùng anh trên một cái giường lớn sao? Không được! Bảo anh xuống đất ngủ? Nhẫn tâm sao? Chẳng lẽ muốn cô ngủ trên sàn nhà? Đừng ngốc!

"Tuyên Mai, em ngủ ở bên trong à?" Sau mấy tiếng tiếng gõ cửa, truyền đến giọng nói quan tâm của anh.

Ân Tuyên Mai cau mày nhìn chằm chằm cánh cửa, giọng điệu không phải rất thân thiện hỏi: "Làm gì?"

"Không có gì, chỉ là cũng không nghe thấy âm thanh gì, còn tưởng rằng em ngủ thiếp đi đấy!" Giọng điệu quan tâm của anh chuyển thành hài hước.

"Ai cần anh lo." Ân Tuyên Mai lớn tiếng đáp trả anh một câu, cũng tức giận mở vòi hoa sen ra, lập tức cả phòng tắm là tiếng tí tách vang dội, hơi nước bao phủ cả gian phòng.

Đáng giận, thế nhưng lại thái độ kiểu đổi khách thành chủ! Hừ, anh đã không khách khí như vậy rồi, cô còn khách khí với anh cái gì? Đúng, cứ để cho anh ngủ trên sàn nhà đi!

Một khi quyết định, Ân Tuyên Mai lập tức cảm thấy không còn gì vướng víu, trong miệng hát líu lo, cô vui vẻ hưởng thụ cảm giác thoải mái khi tắm.

***

Ngồi ở trước bàn trang điểm, Ân Tuyên Mai thoải mái vui vẻ vừa sấy tóc vừa i a hát một chút.

"Chuyện gì mà vui mừng như vậy?" Đỗ Vũ Thần đến gần cô buồn bực hỏi, không hiểu tại sao sau khi tắm một lần xong, tâm tình của cô lại biến hóa to lớn đến mức không ngờ như thế.

"Không có nha!" Cười với anh, Ân Tuyên Mai tiếp tục sấy tóc.

Đỗ Vũ Thần nhíu chặt ấn đường, như có điều suy nghĩ nhìn cô thêm mấy lần: "Phụ nữ thật dễ thay đổi!"

"Nếu phụ nữ không hay thay đổi, vậy thì không gọi là phụ nữ nữa." Cô cũng không tức giận, sau khi tắt máy sấy đáp trả anh một câu thì lập tức lôi từ cạnh góc tường ra một túi đồ.

"Đây là cái gì?" Đỗ Vũ Thần tò mò đến gần hỏi.

"Cái này?" Ân Tuyên Mai nhướng mi tâm, thần bí cười một tiếng: "Anh xem đây giống cái gì?" Vưa nói chuyện cô cũng đồng thời mở túi, lấy thứ bên trong ra.

Cái đệm hơi này là cô vì hai người em trai của mình mà chuẩn bị, mỗi khi mẹ kế giao hai người cho cô thì nó lập tức phát huy tác dụng, mà hôm nay. . . . . .

"Cái này không phải là để cho anh ngủ chứ?" Đỗ Vũ Thần bày ra biểu tình không thể tin nhìn chằm chằm đồ trên tay cô.

"Bingo!" Cô trả lời: "Đây chính là để cho anh ngủ." Cô tươi cười rạng rỡ bổ sung rõ ràng.

"Tại sao? Lần trước không phải anh được ngủ trên giường sao? Tại sao lần này lại muốn anh ngủ cái này?"

Ân Tuyên Mai xem thường nhún nhún vai, đối với giọng điệu tức giận bất bình của anh, cô không đưa ra bình luận.

"Anh muốn ngủ trên giường." Đỗ Vũ Thần vẻ mặt quyết tâm.

Ân Tuyên Mai mặc kệ anh, kiên trì bơm hơi, sau khi cô đại công cáo thành quay đầu lại thì chỉ thấy anh đã sớm tứ bình bát ổn nằm ngửa ở trên giường —— trên giường của cô.

"Anh. . . . . . Anh xuống cho tôi!" Cô tức giận thở hổn hển gào thét với anh, đáng giận, không đến giúp cô cũng coi như xong, lại còn chiếm giường của cô!

"Anh muốn ngủ, xuống giường thì làm sao?" Anh lắc đầu nói.

"Anh. . . . . . Ai cho anh ngủ trên giường? Đó là giường của tôi chứ! Chỗ ngủ của anh là nơi này!" Tay Ân Tuyên Mai chỉ tấm đệm đã được thổi phồng bên cạnh chân nói.

"Tại sao anh phải ngủ ở đó? Trước kia không phải chúng ta cũng ngủ cùng nhau sao? Mà hiện tại em lại muốn anh ngủ ở đó?" Đỗ Vũ Thần bày ra vẻ mặt coi thường dựa vào trên giường lắc đầu nói: "Không bàn nữa!"

"Anh . . . . . Anh. . . . . ." Ân Tuyên Mai giận đến không nói ra lời, một lúc lâu sau cô mới chỉ vào anh nói: "Anh đừng quên đây là nhà của ai, đây là giường của ai, chủ nhân của nơi này là tôi không phải anh!"

"Đúng nha, chủ nhân là em, mà em lại bảo anh ngủ trên sàn nhà, đây chính là đạo đãi khách của em?" Anh đổi



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT