Báo lỗi

Người Yêu Biến Hình

Chương 15: Chương 9

Vừa đi ra khỏi cửa hàng, Ân Tuyên Mai lập tức tức giận hất tay Đỗ Vũ Thần ra, không nói hai lời mà bước nhanh rời đi.

Đỗ Vũ Thần theo sát phía sau cô, nhíu mày không hiểu nhìn cô chằm chằm không khỏi tức giận, kỳ quái, người lấy hôn nhân ra làm trò đùa không phải là cô sao? Nên giận không phải là anh sao? Tiểu thư cô đang đùa cái tính khí gì nha? Mà anh thì tại sao phải vô tội chịu đựng đây?

"Này!" Càng nghĩ càng không đúng, anh mở miệng gọi cô.

Ân Tuyên Mai không thể không nghe được tiếng gọi của anh, chỉ là nghĩ đến hình ảnh anh và người phụ nữ khác nói chuyện trời đất, cô lập tức giận đến không muốn để ý đến anh, cái gì cùng cái gì chứ! Cả ngày giắt mép câu cầu hôn hoàn toàn là giả, nếu không tại sao vẫn dây dưa không rõ với người phụ nữ khác? Anh thật đáng ghét!

"Này, rốt cuộc em đang giận cái gì thế? Người lấy hôn nhân của chúng ta ra đánh cuộc là em, không phải là anh!" Đỗ Vũ Thần không nhịn được hô về phía cô.

"Anh nói cái gì?" Ân Tuyên Mai bị anh dọa sợ hết hồn, dừng bước quay đầu lại lúng túng hỏi.

"Anh là nói em chờ chuẩn bị một vạn nguyên đi!"

"Có ý tứ gì?" Ân Tuyên Mai không hiểu.

"Ý là em chờ làm Đỗ phu nhân đi! Anh trong vòng một năm...... Không, trong vòng ba tháng nhất định anh sẽ cưới em vào tay." Đỗ Vũ Thần lời thề son sắt mà nói.

"Lấy tôi? Anh tại sao?" Ân Tuyên Mai tức giận hỏi anh: "Anh luôn miệng nói muốn lấy tôi, lại vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác, anh cho tôi là đồ ngu ngốc sao? Muốn kết hôn với tôi? Anh nằm mơ đi!"

Đỗ Vũ Thần bị tức giận đột nhiên phát ra của cô dọa sợ hết hồn, anh sững sờ hỏi: "Vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác?! Anh lúc nào thì vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác?"

"Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Anh cho rằng tôi không nhìn thấy khoảng thời gian anh biến mất vừa rồi là đang đi làm gì đúng không?" Ân Tuyên Mai lửa giận ngút trời liếc anh nói.

"Mới vừa rồi? Em là nói lúc anh đi nhà vệ sinh sao?" Đỗ Vũ Thần suy nghĩ một chút sau đó bừng tỉnh hiểu ra: "Nhưng là, anh không có vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác nha!" Anh cau mày nghĩ.

"Em đều chính mắt nhìn thấy, anh còn muốn gạt em?" Ân Tuyên Mai giận không kiềm được hô to với anh.

"Tận mắt thấy? Không thể nào! Anh rõ ràng không có......" Đỗ Vũ Thần không giải thích được nói, thấy cô tức giận đỏ bừng gương mặt anh đột nhiên lĩnh ngộ: "Không phải em nói đứa bé kia chứ!" Gương mặt anh tràn đầy vẻ không thể tin hỏi.

Ân Tuyên Mai hừ lạnh một tiếng không để ý tới anh.

"Không phải em đang ghen đấy chứ?" Thấy dáng vẻ giận sôi máu của cô, Đỗ Vũ Thần cười như không cười hỏi cô.

Ân Tuyên Mai sửng sốt một chút mới tức giận nói: "Anh xấu xa!"

"Đúng nha! Anh xấu xa, vậy anh vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác em tức giận cái gì?" Đỗ Vũ Thần phản kích hỏi.

"Tôi. . . . . . Tôi thích, anh quản cái gì!" Trong nhất thời, sắc mặt Ân Tuyên Mai thoắt đỏ, thoắt trắng.

"Đúng nha, lúc em vui vẻ thật đúng là kỳ quái." Đỗ Vũ Thần liếc nhìn cô buồn cười nói: "Thừa nhận đi! Thừa nhận là em đang ghen đi!"

"Anh đáng ghét!" Đột nhiên giọng nói uất ức giống như muỗi kêu phát ra từ trong miệng Ân Tuyên Mai, mà nước mắt của cô cũng thuận theo đó mà chảy xuống.

Đỗ Vũ Thần ngẩn ra, kéo tay của cô đi vào công viên nhỏ, tìm một chỗ để cho cô ngồi xuống, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, anh dịu dàng hỏi: "Yêu anh lại tệ như thế sao? Tại sao em lại rơi lệ không ngừng đây?"

"Ai nói em yêu anh?" Ân Tuyên Mai chết cũng không chịu nhận.

"Nếu như không phải là yêu anh, em đang giận cái gì? Lại đang khóc cái gì đây?" Đỗ Vũ Thần đối với thái độ "Vịt chết còn cứng mỏ" của cô không khỏi lắc đầu.

"Anh đáng ghét!" Ân Tuyên Mai yên lặng một lúc lâu sau mới nghẹn ngào nói.

Đỗ Vũ Thần đứng ở phía trước ôm cô vào trong ngực mình: "Được, là anh đáng ghét, nhưng em đừng khóc nữa được không? Đợi lát nữa khóc đỏ mắt sẽ rất khó nhìn đấy." Anh dịu dàng khuyến cáo.

"Đều là anh làm hại." Đẩy anh ra, Ân Tuyên Mai lau đi nước mắt mới vừa mới tràn ra hốc mắt.

"Tại sao lại là anh làm hại?" Đỗ Vũ Thần vô tội hỏi.

"Vốn chính là anh, nếu không phải là anh lén lén lút lút với người phụ nữ khác......"

"Đợi chút, anh lúc nào lại lén lén lút lút bị em bắt được?" Anh cau mày hỏi.

"Anh mới vừa sau lưng em vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác không để cho em biết, gọi là lén lén lút lút!" Ân Tuyên Mai rưng rưng trừng anh, ba phần uất ức, bảy phần cưỡng từ đoạt lý mà nói.

Đỗ Vũ Thần không nhịn được trợn trắng mắt: "Được, em nói anh lén lén lút lút thì lén lén lút lút."

"Anh lén lén lút lút vừa nói vừa cười với người phụ nữ khác, hại em đau lòng chính là anh không đúng! Anh cả ngày nói muốn lấy em, lại cười cười nói nói với người phụ nữ khác là anh đáng ghét! Anh......" Ân Tuyên Mai bắt đầu quở trách.

"Đợi chút." Đỗ Vũ Thần không tự chủ được ngắt lời cô: "Em nói anh muốn cưới em, lại cười cười nói nói với người phụ nữ khác là “đáng ghét”? Nhưng anh nhớ rõ ràng em chưa từng đồng ý là sẽ gả cho anh nha!" Gương mặt anh tràn đầy vẻ không hiểu nói.

"Em...... Em mặc kệ, dù sao nếu anh đã cầu hôn với em rồi, thì không nên vẫn dây dưa không rõ với người phụ nữ khác!" Ân Tuyên Mai có chút cố tình gây sự, không thể nói lý nói.

"Em đây không phải là nói rõ “Chỉ cho phép châu quan đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn” sao?" Đỗ Vũ Thần hỏi.

Ân Tuyên Mai bày ra vẻ mặt "Anh nói thế nào cũng được".

"Được rồi, vậy hiện tại anh thề ngoại trừ em tuyệt đối không dây dưa không rõ với bất kỳ người phụ nữ nào khác, có được không?" Lúc này Đỗ Vũ Thần thật sự là nhận mệnh, nhưng mà anh vẫn phải thay hành động mới vừa rồi của mình thanh minh một lần mới được.

"Còn nữa, về phần em nói anh lén lén lút lút vừa cười vừa nói với người phụ nữ khác, anh muốn giải thích một chút. Thứ nhất: anh là thật sự đi đến toilet, hơn nữa cũng có nói cho em, cho nên không gọi là “lén lén lút lút”. Thứ hai: người em nói kia căn bản không thể gọi là “phụ nữ”, nhiều nhất chỉ có thể gọi là cô gái vì con bé ngay cả mười tám tuổi cũng chưa tới. Thứ ba: anh không có “vừa cười vừa nói” với con bé, đều là cái tiểu ác ma đó tự mình một người vừa nói vừa cười." Anh nói xong không tự chủ được mà tức giận đứng lên: "Tiểu quỷ ghê tởm, lại dám cười nhạo bề ngoài của anh, hình thể!"

"Cái gì?" Ân Tuyên Mai nghe không hiểu ý tứ cuối cùng của anh: "Tại sao cô bé lại cười nhạo bề ngoài của anh, hình thể?"

"Bởi vì con bé biết anh chính là đại ca có nề nếp kia của con bé, mà không may mắn chính là, con bé là con gái của mẹ anh, em gái của anh!" Vừa nghĩ tới tiểu ác ma mới vừa chê cười mình kia, Đỗ Vũ Thần hận đến nghiến răng nghiến lợi.

"Em gái?! Anh có em gái ư?!" Ân Tuyên Mai sợ hãi kêu, sao lại không giống với những gì truyền ra ngoài thế? Anh không phải con độc nhất sao?

Đỗ Vũ Thần miễn cưỡng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT