Báo lỗi

Người Yêu Biến Hình

Chương 9: Chương 6

"Tiểu Mai, tiểu Mai."

Đây chính là cái gọi là chưa thấy người đã thấy tiếng đi! Ân Tuyên Mai ngượng ngùng cười một tiếng với mỹ phụ Vu Tĩnh Nhã bên cạnh mình, quay đầu nhìn chằm chằm Lâm Vĩ Chân đang vừa xông thẳng tới vừa không ngừng gọi mình.

"Tiểu Mai, thật không ngờ kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa nha!" Lâm Vĩ Chân đột nhiên dừng lại ở khoảng cách ba bước, nhìn cô từ trên xuống dưới nói.

"Cậu đang nói không đầu không cuối cái gì thế?" Ân Tuyên Mai không khách khí liếc cô ấy một.

"Hắc, tớ thật đúng là không có nhìn kỹ cậu, hiện tại nhìn kỹ, vóc người là vóc người, gương mặt là gương mặt, thật đúng là không tệ, đẹp, đẹp, rất đẹp." Lâm Vĩ Chân không để ý tới cô, ngược lại còn bình phẩm cô từ đầu đến chân, sau đó liên tiếp nói ba chữ "đẹp", vừa nói còn vừa gật đầu: "Ừ, thật là trai tài gái sắc, tài tử giai nhân, trời sinh một đôi, nước sữa hòa nhau, chim cá tình thâm. . . . . ."

"Vĩ Chân, muốn cho tớ biết thành tích ngữ văn của cậu tốt cũng không cần nói một đống thành ngữ cho tớ nghe đâu!" Ân Tuyên Mai không nhịn được ngắt lời cô ấy: "Hơn nữa, rốt cuộc cậu đang nói cái gì? Thế nào một câu tớ cũng nghe không hiểu?"

"Cậu nghe không hiểu?" Tiến tới gần trước mắt cô, Lâm Vĩ Chân vẻ mặt như tên trộm nói: "Đừng giả bộ, giả bộ nữa cũng không giống đâu, hiện tại mọi người trong công ty đều biết chuyện này rồi, cậu tiết kiệm một chút hơi sức đi đừng giả bộ nữa."

"Chuyện này? Rốt cuộc cậu đang nói cái gì nha? Có thể phiền cậu nói rõ một chút không?" Nhíu chặt lông mày, Ân Tuyên Mai thở dài hỏi, từ trước đến giờ cô cũng không thích chơi trò chơi giải đố.

"Tớ nói cái gì cậu phải nên rõ ràng hơn tớ chứ! Chính là cậu và tổng giám đốc. . . . . ." Mắt thấy Ân Tuyên Mai đã là gương mặt không kiên nhẫn, Lâm Vĩ Chân mới không cam lòng nói tin tức ra, chỉ là mới nói được một nửa thì điện thoại bàn đã vang lên, theo phản ứng trực giác, cô ấy chặn ống nói lại không để cho Ân Tuyên Mai nhận.

"Cậu làm gì đấy?" Ân Tuyên Mai nhìn chằm chằm hành động kỳ quái của cô ấy.

Cái này nhất định là điện thoại của những phòng khác gọi tới chúc mừng tiểu Mai, cô ấy còn lâu mới để cho người khác nhanh chân đến chúc mừng tiểu Mai trước! Lâm Vĩ Chân nghĩ.

"Tiểu Mai, chúc mừng cậu, chúc mừng cậu, cậu phải nhớ tớ chính là người đầu tiên chúc mừng cậu đấy nhé!" Cô ấy cười nói, nói xong thì tay mới yên tâm rời khỏi điện thoại.

Ân Tuyên Mai nhíu chặt lông mày nhìn chằm chằm hành động quái dị của cô ấy, một tay cũng không quên nhận điện thoại: "Này, phó tổng ngài khỏe chứ. . . . . . Dạ, tôi là. . . . . . Cái gì? Chờ một chút, a lô ? Này. . . . . ."

Nhíu chặt ấn đường nhìn chằm chằm Lâm Vĩ Chân, Ân Tuyên Mai từ từ để ống nói xuống: "Vĩ Chân, cậu nói rõ ràng cho tớ, rốt cuộc cậu chúc mừng tớ cái gì? Tại sao ngay cả Lâm phó tổng cũng gọi điện thoại chúc mừng tớ?" Vẻ mặt cô thận trọng hỏi chuyện.

"Ai da! Đã là lúc nào rồi, như thế nào cậu vẫn giả câm giả điếc. . . . . ." Lâm Vĩ Chân buồn cười mà nói, nhưng mới nói được một nửa. . . . . .

"Lâm Vĩ Chân. . . . . ." Ân Tuyên Mai thấp giọng cảnh cáo.

"Được, tớ nói là được chứ gì!" Lâm Vĩ Chân trấn an nói: "Mới vừa rồi trước lúc tan họp, tổng giám đốc nói cho chúng tớ biết một tin tức. . . . . ." Cô ấy liếc Ân Tuyên Mai một: "Một tin tức tốt của anh ta, anh ta sắp kết hôn."

Ân Tuyên Mai sửng sốt một chút, anh muốn kết hôn? Sao cô lại chưa từng nghe qua? Nhưng mà nói đi nói lại, anh kết hôn thì liên quan gì tới cô? Lâm Vĩ Chân nói cho cô biết chuyện này làm gì? Chẳng lẽ là nhắc nhở cô một lát nữa gặp tổng giám đốc nhớ nói với anh tiếng "Chúc mừng" hay sao?

"Cậu ta muốn kết hôn? Tôi thế nào không biết?" Vu Tĩnh Nhã bên cạnh sợ hãi kêu.

Hai người Ân Tuyên Mai và Lâm Vĩ Chân bị dọa cho phát hoảng, rối rít quay đầu nhìn bà.

Mà Vu Tĩnh Nhã hình như một chút cũng không cảm thấy cử động của mình có bao nhiêu dọa người, chỉ là chuyên tâm nhìn Lâm Vĩ Chân, mang theo vẻ mặt kinh ngạc cùng tò mò hỏi: "Cô biết đối tượng mà cậu ta muốn kết hôn không? Có thể nói cho tôi biết cô ấy là một người như thế nào không?"

Lâm Vĩ Chân nhìn Ân Tuyên Mai một, cười nói: "Bà hỏi cậu ấy đi, người kia cậu ấy quen thuộc hơn bất luận kẻ nào trong chúng tôi."

"Có thật không? Tuyên Mai cháu có thể nói cho bác biết không?" Vẻ mặt Vu Tĩnh Nhã vô cùng chờ mong.

Ân Tuyên Mai nhìn Vu Tĩnh Nhã, lại quay đầu nhìn về phía Lâm Vĩ Chân, cô nhíu chặt hai hàng lông mày, vẻ mặt không giải thích được: "Nhưng ngay cả cô ấy là ai cháu cũng không biết nha!"

"Ôi trời ơi!!! Cậu đang đùa giỡn với tớ sao?" Lâm Vĩ Chân nửa thật nửa giả thét chói tai.

"Ai nói giỡn với cậu? Từ đầu tới đuôi cậu chỉ nói với tớ là tổng giám đốc muốn kết hôn, lúc nào thì cậu nhắc tới cái đó của anh ta là người nào nha?" Ân Tuyên Mai trợn mắt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT