Báo lỗi

Nhất Ngôn Thông Thiên

Quyển 3 - Chương 321: Tính toán của Trần Đô

Dịch giả: Spring_bird

Trình Lâm Uyển vừa mệt vừa đói nhưng vẫn một mực không dám nhắm mắt. Bị giam cầm suốt một ngày một đêm đã làm vị tiểu thư Trình Gia cảm thấy sợ hãi vô cùng, nhất là khi trong bóng tối bao trùm chung quanh có tiếng như con chuột đang gậm nhấm thứ gì, thật sởn cả gai óc.

Ngày hôm qua lúc Trình Lâm Uyển đi qua cửa thành để về nhà, đột nhiên cảm thấy một hồi trời đất mù mịt, cuối cùng tự nhiên bị ngất đi. Đến khi tỉnh lại đã phát hiện mình bị trói lại giam trong hầm ngục âm u kinh khủng này.

Con người đâu thể mở mắt suốt cả ngày trời. Sau một ngày một đêm như vậy Trình Lâm Uyển đã không kiên trì nổi rồi, nàng cắn chặt răng, thật muốn chợp mắt một chút.

Bên tai nghe có tiếng bước chân nặng nề từ xa bước đến, cuối cùng dừng lại ở sau lưng. Trình Lâm Uyển bị dọa đến hồn xiêu phách lạc, không xoay người nhìn được phía sau là ai nhưng có thể cảm nhận được một ánh mắt lạnh lùng đang quét qua thân mình.

"Ngươi biết Từ Ngôn sao?"

Chỉ một câu hỏi lạnh lùng, Trình Lâm Uyển cảm thấy rất ngạc nhiên, giam nàng ở đây suốt một ngày một đêm chỉ để hỏi xem có quen biết Từ Ngôn hay không.

Bộp!

Một bàn tay to lớn từ phía sau bóp cổ nàng, sắc mặt Trình Lâm Uyển lập tức trắng bệch, như người sắp chết đuối không thể hô hấp, toàn thân nàng hoảng sợ run rẩy.

"Có biết Từ Ngôn hay không? Nói mau!"

"Có quen, có quen!"

Trình Lâm Uyển miễn cưỡng bật ra một câu, sau đó nàng được hô hấp trở lại.

"Hắn từ đâu đến, thân phận thật sự là gì?"

Sau cổ truyền đến cảm giác lạnh lẽo làm cho Trình Lâm Uyển trở nên hoảng loạn, giống như chim sợ cành cong vội vàng nói ra sự thật: "Từ Ngôn là bạn nối khố của ta, chúng ta gặp nhau ở Lâm Sơn trấn, hắn... hắn là tiểu đạo sĩ trong Thừa Vân quan."

"Lâm Sơn trấn? Thừa Vân quan?"

Sau lưng có âm thanh quái dị như nhớ ra chuyện cũ gì đó. Hồi lâu sau, khi trong lòng Trình Lâm Uyển trở nên vô cùng sợ hãi thì sau lưng lại vang lên tiếng bước chân, người đáng sợ kia cứ thế đi xa dần.

"Ông nội, cha, huhuhu."

Trong nhà lao mênh mông hun hút vang lên tiếng nữ hài nức nở đứt quãng. Chỉ là không ai quan tâm đến nàng, càng không có đồ ăn nước uống. Nếu như tiếp tục bị nhốt thế này, điều chờ đợi Trình Lâm Uyển phía trước chỉ có thảm cảnh đói quá mà chết.

Ở lối vào địa lao, Pháp sư tiên phong đạo cốt bước nhanh ra. Đây là một bảo tháp ba tầng, mỗi một vị Pháp sư của Thái Thanh giáo đều có một tòa bảo tháp riêng.

Tiểu đạo sĩ Lâm Sơn trấn, Từ Ngôn, vốn ngươi là người Đại Phổ.

Trong bảo tháp, Trần Đô - một trong ba Pháp sư của Thái Thanh giáo, đang nhe răng cười, tự nhủ: "Giáo chủ quả nhiên thần thông quảng đại, nhìn thấu việc nha đầu Trình gia và Từ Ngôn có liên quan với nhau. Tin tức này ngược lại càng thú vị, không biết sau khi Giáo chủ biết được, dâng tấu chương lên thánh thượng vạch trần Phủ Tả tướng cả gan bao che giấu diếm thân phận Từ Ngôn, thì chẳng phải lão già Tả tướng kia chỉ có cách cáo lão từ quan hay sao?"

Từ Ngôn là bạn chơi từ nhỏ của Trình Lâm Uyển, nói cách khác, Tả tướng vốn biết rõ lai lịch thật sự của Từ Ngôn. Nếu là người khác thì không sao nhưng địa vị của Tả tướng thì không thể thoát được tội khi quân. Bởi vì Từ Ngôn là người Đại Phổ, nếu để Tề quốc biết được chân tướng này, thì chẳng phải công chúa Đại Phổ khó giữ được tính mạng hay sao chứ."

Đã biết được thân thế của Từ Ngôn, Trần Đô cảm thấy mình đã nắm được nhược điểm của vị Thiên Môn hầu kia.

Đối phó với một tên Từ Ngôn nho nhỏ kia cũng vô dụng, kẻ thù lớn của Thái Thanh Giáo bọn họ chính là Tả tướng đương triều, nếu như có thể dùng Từ Ngôn để uy hiếp Tả tướng thì mới có lợi nhất. Hơn nữa đã bắt được cháu gái của Tả tướng trong tay, hai gọng kiềm này hợp lại, dù là Tả tướng cũng khó mà thoát được.

Nghĩ tới công lao của mình, trong lòng Trần Đô cảm thấy rất đắc ý.

Bắt Trình Lâm Uyển là việc giáo chủ phân phó xuống, đích thân Trần Đô ra tay, nên đã bí mật đem Trình Lâm Uyển nhốt ở Tàng Vân quan. Đừng nói là không ai nhìn thấy, ngay đến đệ tử của Thái Thanh giáo cũng đều không biết.

Vô cùng hoan hỉ, Trần Đô cảm thấy tin tức này vẫn nên mau chóng báo cho Giáo chủ biết rõ. Giáo chủ gần đây vẫn luôn trấn thủ ở Ngọc Long đạo tràng, một mực không quay về Tàng Vân quan.

Trong lòng quyết định, Trần Đô vuốt chòm râu dê, bước ra ngoài tháp, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Từ Ngôn à Từ Ngôn, ngươi che giấu thật khéo a. Hai năm trước thủ hạ mà bổn tọa phái đi Lâm Sơn trấn trong vòng một đêm tan thành mây khói, chẳng lẽ cũng là chuyện tốt của nhà ngươi hay sao? Không vội, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian, bí mật gì của ngươi bổn tọa sẽ từng cái từng cái moi ra cho bằng hết a."

Kể từ lúc biết Từ Ngôn đến từ Thừa Vân quan, Trần Đô lập tức nhớ đến việc hai ba năm trước. Đám đệ tử Thái Thanh giáo bị phái đi Lâm Sơn Trấn và những thị trấn nhỏ xung quanh chính là đệ tử thân cận của gã. Rõ ràng bọn chúng đã bị chết ở Thừa Vân quan. Mà gã cũng đã từng phái người đi nghe ngóng qua chuyện Thừa Vân quan sụp đổ trong một đêm, đủ loại kết quả thu được nhưng cuối cùng Trần Đô cho rằng lý do đáng tin cậy chính là Địa long trở mình. Sau đó câu chuyện này đã dần bị gã quên lãng.

Chỉ chết mất mấy đệ tử mà thôi, cũng không quá quan trọng. Thế nhưng khi biết được Từ Ngôn đến từ Thừa Vân quan, Trần Đô không thể nào không nảy sinh nghi ngờ. Gã cho rằng rất có thể thủ hạ của mình đã bị chết trong tay Từ Ngôn.

Một tiểu đạo sĩ mới hơn mười tuổi, sao có thể một lúc giết chết hơn trăm đệ tử Thái Thanh giáo?

Trần Đô cảm thấy dường như bí mật trên người Từ Ngôn không ít, đợi đến khi có cơ hội, y quyết định đem tất cả những điều mà Từ Ngôn che giấu phanh phui ra hết.

Cơ hội đến thường ngoài dự liệu của ta, có khi chậm đến cả đời, nhưng cũng có khi sẽ nhanh trong chớp mắt. Trần Đô vừa bước ra khỏi bảo tháp đã nghe bên ngoài có người đang tán thưởng.

"Một tòa bảo tháp rộng rãi thật khí thế!"

Nghe lời tán thưởng đó, Trần Đô tự nhủ, thế không phải là nói nhảm sao, bảo tháp mà bản pháp sư ở sao có thể chật hẹp được cơ chứ.

Vừa bước một chân ra ngoài cửa, Trần Đô lập tức thấy tên gia hỏa đang tán dương bảo tháp của mình. Gã kinh hãi thiếu chút nữa bật ngược vào trong tháp.

Là Từ Ngôn.

Đang mưu tính kế đánh người ta, không ngờ vừa ra ngoài liền đụng phải, Trần Đô càng hoảng sợ. Nhưng mà gã nhanh chóng phản ứng kịp, vẻ mặt kinh sợ trong nháy mắt đã biến thành bộ dạng tươi cười, chắp tay nói: "Hóa ra là Ngôn Pháp sư, không biết ngọn gió nào mang Ngôn Pháp sư tới Hiên Minh tháp của bổn tọa vậy?"

"Gió Tây Bắc." Từ Ngôn thì thầm một câu, cũng chắp tay hoàn lễ như vậy, nói: "Trần Pháp sư đa lễ rồi, hôm nay rãnh rỗi, vốn định đến dạo chơi một chút, không ngờ lại tình cờ gặp Trần Pháp sư, thật là có duyên, có duyên."

"Bằng hữu từ phương xa tới, nhất định phải uống với nhau vài chén. Nếu như Ngôn Pháp sư đã đến Hiên Minh tháp, vậy bổn tọa cần phải cố gắng tiếp đón thật chu đáo rồi. Mời Ngôn Pháp sư." Trần Đô tươi cười, chắp tay nghênh đón.

"Từng nghe nói Hiên Minh tháp chính là bảo tháp đệ nhất kinh thành, hôm nay tận mắt thấy, mới biết lời đồn quả không sai nha. Trần Pháp sư đã có lòng mời, sao có thể không vào? Làm phiền, làm phiền rồi." Từ Ngôn mỉm cười bước nhanh vào.

Cùng một bộ mặt cười tươi hỉ hả, một cung cách tao nhã, hai người chỉ thiếu nước dắt tay nhau mà đi, vừa lấy lòng lẫn nhau vừa sóng đôi bước vào Hiên Minh tháp. Tuy nhiên trong lòng có mắng chửi lẫn nhau đồ tạp chủng hay không thì còn chưa rõ.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT