Báo lỗi

Nhất Ngôn Thông Thiên

Quyển 3 - Chương 328: Tri kỷ

Dịch giả: Từ Ngôn

Cuối phố có một tòa đạo quán của Thái Thanh giáo, thường ngày lúc nào cũng khói hương nghi ngút. Bước tới nơi, Từ Ngôn không cửa chính mà lôi Tiêu Mộng từ cửa sau tiến vào.

Những đệ tử Chỉ Phiến môn kia thì bị đưa đến Đại Lý Tự. Việc quan gia tra khảo thế nào, Từ Ngôn không để tâm. Tính toán chút nếu vị quan Đại Lý Tự khanh* nghe thấy vụ án này có liên quan đến Thiên Môn hầu, nhất định sẽ không tìm hắn hỏi gì thêm. Việc hắn cần làm giờ chỉ là giam Tiêu Mộng cho chắc, chờ đến tối ngày mai giao gã cho Trần Đô là được.

*Khanh: Chỉ chức quan đứng đầu một trong sáu cơ quan cao cấp nhất của nhà nước phong kiến, cấp bậc là Tam Phẩm.

Từ Ngôn tự biết rằng, trong mắt quan viên Đại Phổ, Thiên Môn hầu là chuyện nhức đầu nhất, sẽ chẳng có ai dại dột qua nhà tìm hắn, đặc biệt là vị Đại Lý Tự khanh kia. Sợ rằng lão thà từ quan về vườn chứ cũng không muốn gặp lại vị Thiên Môn hầu này nữa.

Thiếu môn chủ của Chỉ Phiến môn bị bắt khiến Từ Ngôn cảm thấy rất có ý nghĩa. Bởi vì chuyện này không chỉ khiến những đệ tử Chỉ Phiến môn đã lẻn vào kinh thành phải dốc sức liều mạng cứu Thiếu môn chủ ra, mà còn có thể kéo Thái Thanh giáo vốn có thể giữ mình đứng ngoài cuộc, sắp tới cũng sẽ bị kéo vào vũng nước đục.

Thật đúng là một hồi cực kỳ náo nhiệt a…

Tưởng tượng khi thấy người của Chỉ Phiến môn và Vạn gia chém giết lẫn nhau, lại nghĩ tới tình cảnh Thái Thanh giáo, Từ Ngôn không khỏi cười hắc hắc. Hắn thích nhất là xem náo nhiệt, nhất là loại náo nhiệt tới trời này.

Bước vào trong đạo quán, lại ra lệnh cho đám đệ tử Thái Thanh giáo quăng Tiêu Mộng đang bị bị trói như đòn bánh tét, mắt sưng húp, miệng rách tươm vào kho củi. Sau khi cắt cử mười mấy đạo sĩ có thân thủ không tệ ở lại canh gác xong, Từ Ngôn lại căn dặn thêm với tiểu đầu mục kia: “Đánh gãy chân của hắn, cắt đứt tay, tiện phá hủy đan điền luôn đi.”

Chân gãy tay đứt, đan điền bị hủy, xem như một người hoàn toàn bị phế bỏ. Có điều vẫn phải giữ lại Tiêu Mộng, hiện tại chưa thể giết gã được. Vậy nên Từ Ngôn chỉ có thể phế vị Thiếu môn chủ này trước đã.

“Việc này…Ngôn pháp sư, làm vậy không tốt lắm đâu!”

Tên tiểu đầu mục kia do dự một chút rồi nói tiếp: “Tuy rằng chân tay hắn gãy đứt, đan điền bị hủy nhưng hắn còn có thể gào được, nói được, nhìn được, nghe được a. Ta cho rằng, đôi mắt kia đã vô dụng, nên hủy đi, lỗ tai cũng vậy, không cần giữ. Tốt nhất là cắt lưỡi đi, làm thế hắn sẽ không có sức uy hiếp nữa. Dù hắn có tu vi Trúc Cơ cảnh cũng hết đất dụng võ. Chúng ta tuy là chính phái nhưng đối phó với cao thủ tà phái cũng không thể nhân từ nương tay được.”

Từ Ngôn khẽ giật mình. Hắn đột nhiên phát hiện tên tiểu đầu mục của Thái Thanh giáo đứng đối diện này, không ngờ lại giống như vị tri kỷ của hắn nha.

“Người nhìn ra hắn là cao thủ Trúc Cơ cảnh?” Từ Ngôn nhìn như cười mà không cười, hỏi.

“Đệ tử nhãn lực kém cỏi, mới rồi loạn quá nên không nhìn ra, nhưng trước đây đệ tử từng có duyên thấy túi trữ vật một lần.” Tiểu đầu mục khom người đáp, trên khuôn mặt rặt một bộ nịnh hót. Kế đó lấy một túi da nhỏ từ trên người Tiêu Mộng ra đưa cho Từ Ngôn, xong tiếp: “Pháp sư đại nhân kiến thức rộng rãi, có lẽ người nhận ra thứ này dùng để làm gì.”

Kỳ thật đối phương không nói, Từ Ngôn cũng nhìn thấy túi da nhỏ kia.

Thấy tên tiểu đầu mục này hiểu chuyện như vậy, Từ Ngôn tất nhiên sẽ không hẹp hòi, tay nhận túi trữ vật xong liền chỉ thanh trường kiếm của Tiêu Mộng cũng bị thu hồi theo chủ nhân của nó, nói: “Tạm thời chưa nói tới túi này có phải túi trữ vật hay không, bên trong hẳn chưa chút tang vật của đám người tà phái, bổn tọa nhận trước. Còn thanh pháp khí hạ phẩm dính phân kia, ngươi giữ lại cho mình là được rồi.”

Túi trữ vật của Tiêu Mộng là thu được từ trên người gã, thanh trường kiếm thì khác, trước nó được vung vẩy khỏi vỏ nên dính đầy phân từ cái bô của lão thái bà kia. Từ Ngôn trông mà buồn nôn không thèm lấy, nhưng tên tiểu đầu mục hẳn là không chê, bởi đầu y lúc này đang gật như gà mổ thóc, miệng liên tục nói cảm tạ.

Pháp khí hạ phẩm chính là bảo bối thực sự với võ giả Tiên Thiên, ngoài con cháu thuộc chi chính của gia tộc lớn ra thì rất ít võ giả có thể có được. Tên tiểu đầu mục cũng là thủ hạ của Trần Đô chỉ quản lý hơn trăm người mà thôi, y cơ bản không có tư cách nhận được pháp khí. Thế nên mặc xác kiếm dính phân, y vẫn ôm chắc không buông thanh trường kiếm của Tiêu Mộng.

“Nếu là đệ tử dưới trướng Trần pháp sư, hẳn tên tuổi không tầm thường.” Từ Ngôn nói như thuận miệng nhưng đối phương đã hiểu ngay.

“Đệ tử Thường Hải, người dưới trướng Trần pháp sư, vốn thủ tại Trường Thanh quan, quản lý một vài chuyện tạp vụ, đầu năm nay mới phá được mạch thứ ba.” Tiểu đầu mục tên Thường Hải lập tức thi lễ, bộ dáng cung kính, miệng khai ra lai lịch một cách rành mạch.

Nói chuyện với kẻ thông minh đúng là dễ dàng, Từ Ngôn nghe xong liền cười ha ha, đáp: “Sau Tam mạch cũng nên thành công Trúc Cơ a. Bổn tọa nhìn mặt ngươi thấy là người có phúc lớn, có lẽ năm tới là ngươi có thể đạt tới Trúc Cơ cảnh.”

“Xin mượn cát ngôn của pháp sư đại nhân!” Thường Hải thầm khom lưng thấp hơn, trong mắt hiện lên nét vui mừng.

Thường Hải nghe được ý mời chào trong lời của Từ Ngôn. Nếu có thể đạt được Trúc Cơ đan thì với y đúng là một việc tốt bằng trời. Y cơ bản cũng không muốn phá đến mạch thứ sáu, bởi lẽ dù có nói sao y cũng không có đủ sức để phá vỡ mạch thứ sáu. Y giờ đã hơn ba mươi tuổi, vất vả lắm mới phá được mạch thứ ba, Tông Sư cơ bản là thứ cao không thể với tới.

“Tên này liền giao cho ngươi, đừng để hắn chết là được, ngày mai khi tứ đại gia tộc chọn Đông Gia, Trần pháp sư cũng sẽ xuất hiện. Nhớ kỹ, khi việc tranh Đông Gia của các gia tộc bắt đầu rồi thì hãy giao hắn cho Trần pháp sư.” Từ Ngôn thu lại nụ cười, trầm giọng căn dặn, xong lại tiếp: “Bóng cây theo gió, lúc lớn lúc nhỏ, tìm chỗ tốt râm mát, cũng không có dễ dàng a.”

Dưới gốc đại thụ mới là chỗ hóng mát tốt, câu nói như bâng quơ của Từ Ngôn lại được tên Thường Hải nghe rất cẩn thận đồng thời đầu liên tục gật gật đồng ý.

Loại người như tên tiểu đầu mục Thường Hải này trong đám thủ hạ của Trần Đô vốn dĩ đông đúc chém không hết, cũng vì thế mà trong mắt Trần Đô thì Thường Hải chẳng đáng một xu. Thế nhưng nếu y đầu nhập dưới trướng Từ Ngôn, vậy thì chẳng khác nào khai quốc công thần, bởi lẽ Từ Ngôn vừa mới trở thành pháp sư, cơ bản chẳng có tên tay chân nào.

Việc Thường Hải chọn lựa được mất thế nào là chuyện của y, Từ Ngôn chỉ cần tối mai Tiêu Mộng được giao tới Trần Đô là ổn. Vậy nên hắn không tiếc bỏ một kiện pháp khí cấp thấp để lôi kéo tên tiểu đầu mục Thường Hải này.

Căn dặn xong xuôi, Từ Ngôn liền cất bước rời khỏi kho củi, khi chưa đi được bao xa đã nghe tiếng vung đao xen lẫn tiếng kêu gào đau đớn. Xem ra tên Thường Hải kia đã ra tay, rơi vào trong tay kẻ bụng dạ độc ác như vậy, Tiêu Mộng xem như hoàn toàn phế rồi.

Nghe thấy những âm thanh kia, Từ Ngôn cuối cũng đã có thể yên tâm rời khỏi Trường Thanh quan.

“Thường Hải, Trương Hà, tên cũng không tệ nha, Hải Hà là một nhà a.” Rời khỏi đạo quan, Từ Ngôn nhỏ giọng tự nói một câu, xong lại lẩm bẩm: “Nếu có thể đoạt được chút ít Trúc Cơ đan, nhất định trước tiên phải cho tên Thường Hải kia một hạt, loại trợ thủ tốt thế này, khó tìm a.”

Trương Hà của Nguyên Sơn trại xem như một kẻ tâm phúc của Từ Ngôn, nếu có thêm tên Thường Hải kia làm nội ứng thì tình cảnh của Từ Ngôn ở Thái Thanh giáo có lẽ sẽ chuyển biến tốt đẹp một chút.

Thường Hải vốn không biết địa vị của Từ Ngôn trong mắt Giáo chủ, nếu biết Từ Ngôn vốn chỉ là công cụ có thể bị giáo chủ gạt bỏ bất cứ lúc nào thì y cơ bản sẽ chẳng tiếp xúc rồi làm bộ thân cận như vậy.

Sắc trời dần chuyển tối, Từ Ngôn quyết định trở về Bàng phủ. Hắn trước tiên đến Mai Hương lâu đón Tiểu Hắc, xong xuôi mới trở lại tú lầu ở phía sau Bàng phủ.

Bàng Doanh Hoa là đệ tử chi chính, nhưng không phải Bàng Vạn Lý nhất mạch* thế nên tất nhiên sẽ ở tại viện lạc** chứ không ở tại tú lầu của Bàng Hồng Nguyệt. Khi Từ Ngôn về tới thì nữ nhân đáng ghét kia đã sớm đi đâu mất rồi.

*Nhất mạch: con cháu trực hệ. **Viện lạc: Một phủ thường được xây 4 dãy nhà nối liền nhau tạo thành hình chữ nhật quây quanh một khoảng sân, sân đó gọi là viện lạc.

“Minh Châu, tới nhà bếp gọi Mập Cửu*** tới, cô gia hôm nay thấy khẩu vị tốt, muốn ăn bữa ngon, nước nóng cũng đưa lên, cô gia muốn tắm thoải mái, vất vả cả ngày, mệt sắp không chịu nổi rồi.”

***Mập Cửu: Nguyên bản tên của Mập Cửu trong bản gốc tiếng Hán là Phì Cửu, để gần gũi hơn nhóm thống nhất để là Mập Cửu, là biệt danh nên mong độc giả không truy cứu a.

Trở lại tú lầu, Từ Ngôn như một đại gia phân công đám nha hoàn. Rất nhanh, nước nóng đã được chuẩn bị đầy đủ, Từ Ngôn thư thả ngâm mình vào thùng trúc mà đại tiểu thư Bàng gia chuyên dùng. Thùng trúc này khá lớn, cảm giác nằm bên trong không khác gì đi phòng tắm xông hơi.

Từ Ngôn đã trở về, Bàng Hồng Nguyệt lại không ở tú lầu.

Lúc này đại tiểu thư Bàng gia đang đứng nghiêm chỉnh trước mặt lão tổ tông, cẩn thận lắng nghe một ít quy củ giới tu hành và giới luật của Kim Tiền tông. Bàng Doanh Hoa ở bên cạnh nàng thỉnh thoảng lại chen vào nói một câu.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT