Báo lỗi

Nhất Ngôn Thông Thiên

Quyển 3 - Chương 337: Thất sách

Dịch giả: Hoangtruc

Từ Ngôn hao phí tâm lực suy đoán, nhận được kết luận đầy kinh người. Đó là mục tiêu của Hứa gia và Chỉ Phiến môn căn bản không phải là Lê gia, mà vẫn luôn đặt trên người Thiên Môn hầu hắn.

Lúc Từ Ngôn vừa cho ra được kết luận này, thì cảnh tượng hắn vừa tiên đoán cũng đồng thời xảy ra.

Kiếm khí lạnh như băng không chút dấu hiệu cách không chém tới, nhanh đến mức không người trốn tránh được. Thậm chí Từ Ngôn còn không kịp nắm được đến chuôi Trường Phong kiếm thì kiếm khí lạnh thấu xương kia đã kéo đến.

Không thể trốn tránh được, cả người Từ Ngôn run lên. Cảm giác giận giữ quái dị lại lần nữa xuất hiện. Từ Ngôn chỉ cảm thấy trong lòng bức bối như thể cả lục phủ ngũ tạng đều bị thiêu cháy cả lên.

Đột nhiên xuất hiện đánh lén mang theo ý định tất sát mà tới, hắn khó mà tránh thoát được. Hơn nữa hắn còn bị khí huyết bành trướng quấy nhiễu càng không thể tránh thoát được, chỉ có thể chờ bị đâm tới.

Sớm biết như vậy, không nên kêu Bàng Phi Yến trở về.

Đối mặt với sống chết, Từ Ngôn chợt cảm thấy hối hận. Nếu hắn không kêu Trương Hà phóng hỏa, có lẽ lửa cháy nơi Bàng phủ sẽ xuất hiện muộn hơn. Nếu thế, Bàng Phi Yến sẽ không rời đi sớm như vậy. Bàng Phi Yến không rời đi, đám người Chỉ Phiến môn sẽ không xuất thủ.

Chỉ có thể trách Từ Ngôn vận khí không tốt. Nếu đám người Chỉ Phiến môn động thủ chậm một chút, Từ Ngôn có thể tỉnh ngộ ra được ván cuộc hắn thiết lập này. Sớm chuẩn bị hơn thì hắn sẽ không phải chờ đợi một kiếm đâm chết thế này.

Không ai luôn gặp may mắn, Từ Ngôn cũng không ngoại lệ. Một lần thất sách đã đủ để hắn nghênh đón lấy kiếp nạn sinh tử.

Kiếm khí kéo tới, Từ Ngôn không tránh thoát được, mà Lê Dịch Minh bên cạnh hắn căn bản còn chưa phát hiện ra. Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Từ Ngôn cảm thấy lòng bàn tay mình đau nhức.

Kiếm khí đánh lén từ sau gáy hắn đến. Cho nên tay hắn đau nhức không phải vì kiếm khí, mà là do sợi dây thừng hắn vẫn luôn nắm kia. Dây thừng xuất hiện một tràng co kéo ma sát.

Dây thừng cột lấy heo, bị bứt đứt.

Vèo!

Sau lưng Từ Ngôn, một bóng đen lóe lên, sau đó nó nhanh chóng bắn ngang ra xa. Quả thật nó đã ngăn chặn được kiếm khí đánh lén đến, nhưng bản thân cũng bị kiếm khí đánh văng đi.

Tiếng kinh hô của đám người vang lên: “Là có thứ gì vừa bay qua?”

“Đen thui như vậy, là quạ hả?”

“Quạ không có to như vậy, có lẽ là chim nhạn.”

“Chim nhạn của nhà ngươi thường bay ngang là là đỉnh đầu như vậy hả?”

“Con heo nhà ai đụng chết ta rồi!”

Heo bay đi, một đường heo bay là một tràng hú thảm như mổ heo. Cuối cùng heo rơi thẳng xuống một kẻ trong đám người, không rõ tên quỷ không may nào ăn phải thiệt thòi suýt chết như vậy.

Choang!

Trường Phong kiếm rời vỏ. Từ Ngôn tránh được một kiếp, bèn quay người nghênh đón mấy chục đạo trường kiếm đồng loạt chém xuống hắn.

Nhìn thấy Từ Ngôn rút kiếm, Lê Dịch Minh mới phát giác được nguy hiểm, vội vàng rút kiếm trợ giúp. Đám đệ tử Bàng gia phía sau hai người nhao nhao quay lại, lại không rõ xảy ra chuyện gì. Trong đội ngũ Hứa gia bên kia, Hứa Chí Khanh vừa băng bó vết thương, đồng thời nuốt vài viên linh đan đưa ánh mắt âm trầm nhìn về phía xảy ra náo loạn. Rất hiển nhiên, lão biết Tiêu Lôi đã ra tay.

Đạo kiếm khí hung hiểm nhất kia hiển nhiên là xuất từ trong tay Tiêu Lôi ra, lại bị Tiểu Hắc ngăn cản được. Nếu không có Tiểu Hắc, chắc chắn Từ Ngôn lành ít dữ nhiều.

Tiểu Hắc bị một kiếm đánh văng đi, không rõ sống chết thế nào, lại tăng thêm lực lượng khí huyết dồn ứ mấy ngày này, hai mắt Từ Ngôn đã trở nên đỏ quạch. Hắn vung kiếm lên, linh khí trong đan điền hắn quá ít, xung quanh lại có rất nhiều dân chúng không rõ tình hình, cho nên Từ Ngôn không dùng kiếm khí mà trực tiếp vận chuyển chân khí xuất kiếm chém ra. Dù không có kiếm khí, nhưng thân kiếm vẫn xuất hiện một tầng cầu vồng.

Thiên phú của Tiên Thiên Ngũ mạch chính là kích đá vào bia, còn thiên phú Tiên Thiên Lục mạch chính là xuất kiếm ra cầu vồng.

Chân khí tinh túy đến mức tận cùng mới có thể tạo thành một tầng cầu vồng lưu chuyển trên bề mặt kiếm. Với thân thủ của Tiên Thiên Lục mạch, Từ Ngôn dễ dàng đánh bay một địch nhân đánh lén. Cổ tay hắn lướt qua, kiếm quang nổi lên, một kiếm đâm xuyên tim một tên cao thủ Tiên Thiên Chỉ Phiến môn.

Máu tươi phun ra, xung quanh Từ Ngôn đã hoàn toàn đại loạn.

“Giết người rồi!!!”

“Mau tránh ra a!”

Đám cao thủ Chỉ Phiến môn chậm rãi ngã xuống đã làm cho dân chúng kinh hoảng. Bọn họ có thể xem náo nhiệt, thế nhưng một khi án mạng xảy ra ngay bên cạnh, ngoại trừ những tên ngốc đần ra thì không ai không bỏ chạy cả.

Chỉ Phiến môn!

Mắt Từ Ngôn đỏ vằn, nhìn chằm chằm vào Tiêu Lôi lẩn trong đám người phía xa, sát ý toàn thân bắt đầu nổi lên.

Tranh đoạt chức Đông gia đã kết thúc, nhưng loạn lạc mới chính thức bắt đầu.

Bởi vì Lê Dịch Minh ngay bên cạnh Từ Ngôn. Lúc hắn bị tập kích, người Bàng gia chưa nhìn thấy rõ thì Lê Dịch Minh đã ra tay.

Vốn mang theo cảm kích với Từ Ngôn, cho nên làm sao Lê Dịch Minh trơ mắt nhìn Từ Ngôn gặp nạn? Y vừa động thủ, đám cao thủ Chỉ Phiến môn vây giết Từ Ngôn cũng lập tức xếp y vào mục tiêu giết chết.

Lúc gia chủ bốn nhà thi đấu với nhau, đám Chỉ Phiến môn đã dần vây bọc Từ Ngôn lại. Cho nên bên người Từ Ngôn và Lê Dịch Minh không có bao nhiêu dân chúng vô tội, mà đa phần là cao thủ Chỉ Phiến môn. Từ Ngôn có tu vi Trúc Cơ cảnh, căn bản cũng không vấn đề khi đối mặt với một đám cao thủ Tiên Thiên, chỉ cần nhìn chằm chằm vào Tiêu Lôi là được. Thế nhưng Lê Dịch Minh thì chỉ có Tam mạch mà thôi. Cho nên y vừa ra tay đã bị năm sáu tên cao thủ Tiên Thiên vây giết, cả người nhanh chóng trúng mấy đao, dù không trí mạng nhưng cũng mang một thân đầy máu tươi.

Lúc này dân chúng bên cạnh hai người đã chạy tản ra xa, nơi này trở nên trống trải, nên Bàng gia lập tức nhận ra Từ Ngôn. Bàng Thiếu Thanh ở phía xa thét to một tiếng rồi xông tới, Bàng Hồng Nguyệt cũng theo sát phía sau. Bên phía Lê gia cũng vừa phát hiện ra tình cảnh của Lê Dịch Minh lúc bấy giờ.

Tuy nói Lê Dịch Minh chỉ là dòng con thứ, nhưng cũng tính là thiếu gia Lê gia. Nhìn thấy y bị chém bê bết máu me, hai mắt đám người Lê gia lập tức đỏ lên, hồng hộc phóng qua bên này. Lê gia loạn không sao, nhưng ngay sau đó kéo theo cả Vạn gia cùng loạn lên thành thành một cục.

Bởi vì có hai đài đấu, Bàng gia và Hứa gia đứng riêng một đài đấu, còn một đài kia là hai nhà Lê gia, Vạn gia tụ tập. Cao thủ Lê gia muốn qua viện thủ phải đi qua đội ngũ Vạn gia. Bởi vì nhìn thấy Lê Dịch Minh bị trọng thương, đám người Lê gia xông lên quá nhiều, xô ngã cả đám người Vạn gia. Hai nhà vốn không hòa thuận, cho nên lần này lập tức bùng nổ. Không rõ kẻ nào động thủ trước, nhưng cao thủ Lê gia còn chưa kịp kéo qua phía này đã nổi lên một tràng đánh chém với đội ngũ Vạn gia.

Một khi hai nhà Lê Vạn động thủ, tình cảnh đã không còn không chế được. Toàn bộ dân chúng trong quảng trường nháo nhào lùi lại phía sau.

Nhìn mấy người đánh nhau không coi vào đâu, nhưng nhìn hàng trăm hàng ngàn người ác đấu tất sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Cho nên dân chúng bình thường bắt đầu bỏ chạy khỏi quảng trường.

Từ Ngôn vung kiếm chém bay một tên cao thủ Chỉ Phiến môn, cũng không tiếp tục đuổi giết Tiêu Lôi lẫn trong đám người kia nữa.

Tiêu Lôi giảo hoạt vượt khỏi dự tính của Từ Ngôn. Hắn chém giết khoảng mười tên Chỉ Phiến môn xong thì đã thấy khoảng cách với Tiêu Lôi càng lúc càng xa. Tên môn chủ Chỉ Phiến môn kia không tham chiến, một kích không đắc thủ lập tức ẩn nấp trong đám người, theo dòng ngời chạy xa khỏi Từ Ngôn.

Quả nhiên là một lão hồ ly.

Giúp Lê Dịch Minh chặn hai tên cao thủ Tiên Thiên xong, Từ Ngôn kìm nén hỏa khí trong lòng lại. Hắn quét mắt nhìn môn chủ Chỉ Phiến môn ở nơi xa kia, rồi lui trở về đội ngũ Bàng gia.

Cục diện quá loạn, hắn không thể chắc chắn được Chỉ Phiến môn còn người mai phục trong đám người nữa hay không. Trong khi đó phạm vi đấu đá giữa Lê gia và Vạn gia càng lúc càng lớn, liên lụy cả một số cao thủ Hứa gia và Bàng gia. Cho nên Từ Ngôn chỉ đành đợi cho hỗn loạn giữa tứ đại gia tộc chính thức xảy ra.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT