Báo lỗi

Nữ Hoàng Tuyển Phu

Quyển 1 - Chương 55: Sự cám dỗ của quyền lực

Ở nàng nghi hoặc ngay miệng, Hiên Viên Thần đã bắt đầu khảy đàn, từng âm du dương réo rắt, tiếng đàn truyền vào trong tai phảng phất đến từ ngoài trời, tiếng đàn tươi mát dễ nghe, không trộn lẫn với bất kỳ cái tạp âm gì, tiếng đàn trong veo, thuần khiết, tựa như nó có thể gột rửa tâm linh con người, có sức hấp dẫn trấn an lòng người.

Trong trời đất thoáng chốc đều an tĩnh lại, trừ bỏ tiếng đàn duy mỹ động lòng người kia, chỉ còn lại tiếng vang rất nhỏ xào xạt của lá ngô đồng và lá rụng bay xuống nhỏ tiếng. Một khúc 《Đi vào giấc mộng*》 ở trong tay của hắn được thuyết minh đến vô cùng nhuần nhuyễn, người nghe tùy theo từ từ đi vào giấc mộng, phảng phất như bước vào huyễn cảnh trong mơ như tiên kia.

*《Đi vào giấc mộng》《入梦》là bài hát chủ đề cho phim hoạt hình 《Mộng ảo tây du chi lôi giận nguy cơ》《梦幻西游之雷怒危机》, Cúc Tịnh Y, Lý Nghệ Đồng, Hách Uyển Tình, Từ Hàm, Lưu Quỳnh Nhiên thành viên của SNH48 biểu diễn.

Tiếng đàn của Thủy Mộ Hoa đã làm người nghe đến kinh ngạc cảm thán, mà tiếng đàn của hắn có thể nói là xem thế là đủ rồi, hắn không thể nghi ngờ là cho nàng một cái kinh hỉ thật lớn.

Hiên Viên Thần ngồi ngay ngắn ở trước cầm cụ, ngón tay thon dài ưu nhã mà gẩy gẩy cầm huyền, khóe miệng mỉm cười, mang theo vài tia tà mị. Mà ở phía đối diện Thủy Mộ Hoa vẫn luôn đắm chìm ở trong suy nghĩ của mình, chậm chạp chưa hề bắt đầu đánh đàn, ngay cả người xem khác cũng hầu như quên hắn đi, hiện trường hoàn toàn biến thành một mình Hiên Viên Thần biểu diễn.

“Mộ Hoa, ngươi đang nghĩ cái gì vậy?” Hàn Linh nhịn không được nhắc nhở hắn.

Đầu của Thủy Mộ Hoa chấn động một chút, giống như bị bừng tỉnh.

“Mộ Hoa, ngươi không sao chứ?” Hắn giống như bị trúng tà, nàng không khỏi có chút lo lắng cho hắn.

Hắn ổn định tâm trạng xuống, cười nhàn nhạt với nàng, phảng phất chỉ là thời gian trong chốc lát, hắn lại biến trở về Thủy Mộ Hoa lúc đầu.

Gẩy gẩy cầm huyền, ngón tay dạo chơi lên xuống, hắn đang đàn chính là 《Cao sơn lưu thủy》nàng từng biểu diễn qua cho hắn, hắn chọn khúc nhạc này tỷ thí, khiến cho nàng cảm thấy kinh ngạc, bất quá đối phương đã chọn khúc nhạc thanh u linh động, hắn lựa chọn khúc nhạc trào dâng cao vút tới tương đương, cũng hợp tình hợp lý.

Trong khoảng thời gian ngắn, tình cảnh chuyển biến, một bên là tiên cảnh nước suối róc rách, hoa lá ngâm hát như mộng, một bên là khí thế hào hùng, dòng nước chảy xiết cao sơn lưu thủy. Hai loại tình cảnh đang chiến đấu kịch liệt, đang giao hòa, lại đang tìm kiếm một loại phương thức tốt nhất đi thích ứng lẫn nhau, đây mới là quyết đấu giữa cao thủ, là hưởng thụ nghe nhìn, là bữa tiệc âm nhạc.

Nàng cảm xúc mênh mông, bỗng nhiên cũng cảm thấy tay ngứa ngáy, nếu là trước mặt có một cây cầm, nàng cũng muốn thử xem ba loại tiếng đàn khác nhau dung hợp sẽ là thắng cảnh như thế nào?

Quay đầu lại ngắm nhìn những người khác, bọn họ cũng giống như nàng dung nhập thật sâu ở trong ý cảnh của hai loại tiếng đàn, khó có thể tự kềm chế. Khi cầm nghệ đạt tới một mức độ cao nào đó, cho dù âm luật đối với người dốt đặc cán mai, cũng có thể tự động mà bị cảm hóa, bị say mê. Tựa như Dạ Ma Thiên phía sau nàng, cái tay không an phận của hắn vốn là đặt ở bên hông của nàng lúc này cũng dừng di chuyển, chuyên tâm lắng nghe.

Hai loại tiếng đàn truy đuổi lẫn nhau, hai bên chẳng phân biệt cao thấp, sau đó Thủy Mộ Hoa đuổi theo, lúc này thế lực ngang nhau với Hiên Viên Thần. Lấy tài nghệ tinh thông như nhau của hai người, chỉ sợ trong khoảng thời gian ngắn là khó phân cao thấp.

Nàng nghĩ như vậy, thế nhưng nàng sai rồi.

Nàng nhìn thấy một nụ cười quỷ dị từ bên môi của Hiên Viên Thần bật ra, tiếng đàn của hắn vừa chuyển, vốn là tiên cảnh thanh u yên lặng bỗng nhiên trong lúc đó biến mất không thấy, thay vào đó, là sát khí vô hạn, sát khí thật mạnh.

Tay của Thủy Mộ Hoa chợt run lên.

“Tạch ——”

Một cái tiếng đàn phá không vang dội, dây đàn cầm huyền của hắn cũng theo đó mà bị đứt.

Thắng bại đã phân.

Từng tiếng than thở cảm thán là để lại cho hắn, mà số rất ít tiếng hoan hô là đưa cho Hiên Viên Thần.

Cái này trong đó nhất định có kỳ quặc, Hiên Viên Thần người này thần bí khó lường, lần lượt mang cho nàng ngạc nhiên, giữa hắn và Thủy Mộ Hoa nhất định có sâu xa, nàng tin tưởng không nghi ngờ. Sự luống cuống và khác thường hôm nay của Thủy Mộ Hoa, nhất định có quan hệ với hắn.

Tỷ thí kết thúc, Hiên Viên Thần không có dừng lại, xoay người rời đi. Không có người biết hắn đi nơi nào, cũng không ai có thể đuổi kịp hắn, bởi vì khinh công của hắn và Dạ Ma Thiên biến thái giống nhau. Nếu không phải sợ Dạ Ma Thiên phát hiện quan hệ khác thường của nàng và Hiên Viên Thần, nàng nhất định để cho Dạ Ma Thiên đuổi theo hắn, xem hắn rốt cuộc đi nơi nào, đang làm cái gì.

“Mộ Hoa, ngươi không sao chứ? Rốt cuộc sao lại thế này? Ngươi hôm nay thoạt nhìn có chút khác thường.”

“Không có gì, tài nghệ của ta không bằng người, để cho ngươi thất vọng rồi.” Thủy Mộ Hoa cũng rời đi, bóng dáng tiêu điều của hắn, giống như trên lưng đeo quá nhiều gánh nặng.

Bóng tay lay động ở trước mắt, Dạ Ma Thiên rất bất mãn vì nàng vẫn luôn nhìn theo Thủy Mộ Hoa rời đi: “Về sau không được nhìn chằm chằm hắn nữa, phải nhìn ta, hắn có đẹp hơn ta sao?”

Nàng quáng mắt một trận, lu dấm của Dạ lão đại quá lớn, hun đến nàng chóng mặt, bị lạc phương hướng. Hắn rất là đẹp, nhưng cũng không trở ngại nàng thưởng thức mỹ nam khác, rốt cuộc mọi người có vẻ đẹp mọi người, khí chất lạnh nhạt xuất trần trên người của Thủy Mộ Hoa, chính là trên người của Dạ Ma Thiên thì lại không có.

Đôi tay của nàng quấn lên cổ của hắn, hai mắt nhìn chằm chằm hắn hết mức, xem hắn rốt cuộc có biết hai chữ e lệ đến tột cùng viết như thế nào hay không. Dạ Ma Thiên bị nàng nhìn chằm chằm đến có chút mất tự nhiên, bĩu môi, chuyển mắt thay đổi một phương hướng nhìn ngắm.

Tiểu dạng nhi!

Hàn Linh chuyển mặt của hắn qua, đối diện với nàng, gằn từng chữ: “Dạ lão đại, chàng nghe kỹ cho ta, về sau chàng lại phun dấm lung tung, ta liền thu bài của chàng, ngay cả một vị trí hậu phi đều không cho chàng.”

Dạ Ma Thiên nhìn nàng, nghiêm mặt nói: “Ta không lo hậu phi, ta phải làm phu quân của nàng.”

Nàng một mực từ chối: “Không thương lượng.”

Hắn cũng quả quyết mà trả lời nàng: “Ta cũng không thương lượng.”

Nàng có chút giận dỗi nói: “Tốt lắm, vậy nhất phách lưỡng tán**.”

**nhất phách lưỡng tán 一拍兩散: nghĩa đen là một đập vỡ đôi, câu thành ngữ với nghĩa rằng để đạt được mục đích, hai bên cùng thiệt hại cũng không sao.

Thân mình của Dạ Ma Thiên tức khắc cứng đờ, ánh mắt cũng dần dần ảm đạm, chợt biến sắc. Hàn Linh bắt đầu hoảng hốt, nàng không biết chính mình là nhất thời nghĩ sao nói vậy, hay là trong nội tâm liền chứa tâm lý ám chỉ nữ hoàng phải có hậu cung, cho nên khi hắn đưa ra muốn trở thành duy nhất của nàng, nàng không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt. Nàng có phải sai rồi hay không, có lẽ vận mệnh của nàng không nên do người khác tới sắp đặt……

“Dạ, ta nói bừa, chàng đừng để ở trong lòng. Ta nói rồi, ta sẽ không cùng chàng tách ra. Chàng đối với ta dùng tình sâu vô cùng, ta đều ghi tạc ở trong lòng, ta thà phụ cả thiên hạ, cũng quyết không phụ chàng, đây là cam kết của ta đối với chàng.”

Đúng vậy, đây là cam kết của nàng đối với hắn, mặc kệ sau này phát sinh chuyện gì, nàng nhất định tuân thủ cam kết của nàng.

Tình cảm vui sướng dần dần hiện lên ánh mắt của hắn, Dạ Ma Thiên vui vẻ mà nở nụ cười, hắn muốn kỳ thật thật sự rất đơn giản, mà nàng quá phức tạp, nàng bỗng nhiên cảm thấy chính mình không xứng với hắn.

Sau bữa cơm trưa, Tiểu Tân Tân chạy trốn không có bóng dáng. Hàn Linh một đường tìm kiếm, cuối cùng tìm được chỗ sâu ở trong rừng phong, không hẹn chỗ nhưng mà, nàng lại ở nơi đó gặp Hiên Viên Thần. Tiểu Tân Tân đang ở trong lòng của hắn ngực cọ cọ, nàng tại sao không biết, Tiểu Tân Tân từ khi nào bắt đầu dính vào hắn như vậy?

“Một trong tứ đại tài tử, cái thân phận này của ngươi cũng thật là để cho ta lấy làm kinh hãi.” Nàng ào ào cười tiến lên, ánh nắng sau giờ ngọ (12 giờ trưa) chiếu vào trên khuôn mặt tuấn tú của hắn, tựa như rải một lớp bụi vàng, có phong tình khác.

Hắn ngước mắt, cười đến thật nhạt, cũng không nói gì.

“Ngươi rốt cuộc là người nào? Vì cái gì khi Mộ Hoa nhìn thấy ngươi, trở nên không bình thường như vậy?” Nàng vẫn là nhịn không được hỏi ra tiếng, theo trực giác, Thủy Mộ Hoa sẽ không nói cho nàng sự tình chân tướng, chính là nàng lại gấp không chờ nổi mà muốn biết.

Hắn rốt cuộc lên tiếng, dùng giọng điệu quái dị nói: “Mộ Hoa? Ngươi cùng hắn khi nào qua lại gần như vậy?”

Nàng mừng rỡ, vội truy hỏi: “Các ngươi quả nhiên quen biết! Ngươi và hắn rốt cuộc là cái quan hệ gì?”

Hắn nhướng mày sao, khẽ cười nói: “Không có người nói cho ngươi, ngươi rất thích lo chuyện bao đồng sao? Ngươi cái dạng này, nhưng thật ra cùng bà vú của ta có vài phần giống.”

Nàng tức giận, nàng rất tức giận!

Hắn thế nhưng so sánh với nàng với bà vú của hắn, không chọc tức nàng, cả người của hắn sẽ không thoải mái sao?

Từ trong ngực của hắn đoạt lấy Tiểu Tân Tân, nàng xoay người rời đi, không hề để ý tới hắn.

Phía sau truyền đến tiếng kêu to của hắn: “Ngươi còn muốn theo ta đi sao?” Lời nói mang theo vài phần nghiêm túc, vài phần do dự.

Hàn Linh dậm chân, suy nghĩ chỉ xoay quanh ở khoảng nửa khắc. Thật sự muốn đi sao? Nàng vốn có thể để cho Dạ Ma Thiên mang nàng đi, chính là nàng lại sợ thế lực của Hoàng đế lão cha sẽ chèn ép bang Thiên Ma, từ đó liên luỵ đến hắn. Sở dĩ sẽ lựa chọn hắn, là bởi vì nàng đối với hắn cũng không hiểu biết, thân phận của hắn thần bí, cho dù nàng thật sự cùng hắn rời đi, Hoàng đế lão cha cũng không có cách nào có thể truy ra.

Nàng nếu cứ như vậy rời đi, từ đây phải mai danh ẩn tích, chuyển sang những ngày bình thường vô thanh vô tức. Cuộc sống như vậy thật sự thích hợp với nàng sao?

Ngai vàng nữ hoàng, nàng giơ tay có thể với tới, nàng thích đăng lâm địa vị cao, cảm giác khống chế toàn bộ, nàng luyến tiếc vị trí người trong thiên hạ xua như xua vịt này. Có lẽ chỉ cần nàng lại nhịn thêm mấy năm, chờ nàng thoát khỏi trói buộc của thế lực Hoàng đế lão cha, nàng là có thể chân chính mà tự do, quyền lực trên tự do, cảm tình trên tự do.

Nàng luyến tiếc, nàng không bỏ xuống được, nàng muốn quyền lực, cũng muốn tự do.

Sau khi nghĩ thông suốt lúc, nàng thoải mái trong lòng mà cười to nói: “Ta không đi nữa, nếu là có một ngày ngươi muốn đi, ta có thể thu nhận ngươi.”

Hắn kéo môi cười, một cảm xúc mất mát ở đáy mắt chợt lóe lên. Ngay sau đó, hắn vận lên khinh công, nháy mắt biến mất ở trước mặt của nàng. Hắn thật sự đi rồi, không có trở về nữa, cũng không có chờ đến một trận tỷ thí cuối cùng kết thúc. Nàng mơ hồ có chút mất mát, hắn giống như chính là một đoạn nhạc đệm nhỏ trong cuộc đời của nàng, thật ngắn, lại rất xuất sắc, nàng có chút nhớ đến hắn, nàng không biết bọn họ về sau còn có thể có liên quan hay không, nhưng là nàng sẽ nhớ rõ hắn, nhất định sẽ.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT