Báo lỗi

Nữ Hoàng Tuyển Phu

Quyển 1 - Chương 62: Giương cung bạt kiếm

Triệu Hi không tiếng động mà nháy mắt với nam tử trung niên hoa phục ở bên kia, nam tử trung niên kia hiểu ý, tay phải giơ lên cao, làm bộ sẽ phải hạ lệnh bắn tên.

“Chậm đã! Các ngươi muốn trẫm chết, cũng phải để cho trẫm được chết rõ ràng.” Hàn Hoàng không hổ là người thân kinh bách chiến, đối mặt hoàn cảnh khó khăn như thế, vẫn có thể giữ bình tĩnh như thường.

Nam tử trung niên kia ngửa mặt lên trời cười to, Hàn Linh lúc này mới thấy rõ dung mạo của hắn. Nếu như nàng đoán không lầm, hắn hẳn là chính là phụ thân của Hàn Như Phong, đệ đệ ruột của Hàn Hoàng, Trấn Nam Vương. Gương mặt âm nhu tuấn mỹ, cùng Hàn Như Phong cực kỳ giống nhau.

“Hoàng huynh, ngươi nhất định không thể tưởng được đi? Hôm nay người muốn lấy tánh mạng của ngươi không phải người khác, chính là ta hoàng đệ của ngươi. Ngôi vị hoàng đế này của ngươi ngồi xuống chính là hai mươi năm, cũng đủ rồi, nên đổi người ngồi một chút.”

Giọng điệu cuồng vọng, giống như hắn nắm tất cả.

Hàn Hoàng cũng không có hiển lộ ra biểu tình tức giận phẫn nộ rời ra tay áo, biểu tình vẫn tự nhiên như cũ: “Nhị đệ, theo tính tình của ngươi, ngươi không dám làm việc đại nghịch bất đạo* như thế. Nói cho trẫm, là ai ở sau lưng sai sử ngươi?”

*tội do giai cấp phong kiến gán cho những ai chống lại sự thống trị và lễ giáo phong kiến.

“Ngươi mãi mãi là như thế này, mãi mãi khinh thường đệ đệ của ngươi. Bổn vương mấy năm nay đóng ở biên quan, chịu thương chịu khó, nhưng bổn vương được đến cái gì? Ngươi ở trong hoàng cung cẩm y ngọc thực, mà bổn vương đâu? Bổn vương ở biên quan màn trời chiếu đất, ngày đêm đề phòng kẻ địch bên ngoài xâm lấn, một đạo thánh chỉ của ngươi để cho bổn vương nghênh chiến, bổn vương phải ứng chiến, ngươi để cho bổn vương thủ thành, bổn vương phải thủ thành. Cùng là con cháu của tiên hoàng, vì sao khác biệt to lớn như thế? Bổn vương không cam lòng, không cam lòng mãi mãi khuất phục ở dưới người.” Trấn Nam Vương biểu tình có chút kích động, nhìn ra được hắn đã đè nén đến quá lâu.

Hàn Hoàng nhíu chân mày, có chút đau lòng: “Nhị đệ, trẫm tự nhận là chưa từng có bạc đãi ngươi, chính là Như Phong, trẫm cũng coi nó hơn chính mình, vì sao ngươi còn sẽ có ý tưởng như vậy?”

“Ha ha ha…… Coi hơn chính mình? Nếu ngươi thật sự coi nó hơn chính mình, vậy ngươi vì sao không dứt khoát gả công chúa cho nó, lại cố tình để cho công chúa đi tới thư viện tuyển phu? Thật là buồn cười, ngươi thật đúng là tính toán làm một nữ oa tới thống lĩnh Hàn quốc? Bổn vương là đệ đệ ruột của ngươi, ngươi không cho bổn vương tới kế thừa ngôi vị hoàng đế, lại để cho một con nhóc tới kế thừa đế vị, giọng điệu này, bổn vương làm có thể nhịn?”

“Giang sơn của trẫm, từ nữ nhi của trẫm tới kế thừa, có gì không thể? Ngày đó Tiểu Hoa Nhi sinh ra, kim phượng bay lên trời, đây là trời cao ban ân cho, Hàn quốc chắc chắn ở trong tay nữ nhi của trẫm phát dương quang đại. Đây là hy vọng của trẫm, cũng là hy vọng đời đời của Hàn thị nhất tộc, chẳng lẽ ngươi đã quên rồi sao?”

Lời nói của Hàn Hoàng nói năng có khí phách, câu câu chữ chữ gõ ở trong lòng của nàng, thì ra hắn đối với nữ nhi của hắn ký thác kỳ vọng cao như thế. Đáng tiếc bây giờ, nữ nhi của hắn đã không còn nữa, thân thể của nàng bị nàng xâm chiếm, như vậy hắn lại như thế nào thực hiện chí nguyện to lớn của hắn đây?

“Chê cười! Ngươi thế nhưng giao cho tiền đồ của Hàn thị nhất tộc vào trong tay một nữ oa, ngươi đây không phải ngu ngốc vô năng, là cái gì?” Trấn Nam Vương quay đầu đưa ánh mắt về phía nàng, khinh miệt mà cười nhạo, “Chỉ bằng nàng, một nữ tử nhu nhược, nàng có thể làm Hàn quốc lớn mạnh, làm Hàn quốc chinh phục bốn nước khác, sau đó thống nhất thiên hạ sao? Quả thực là thiên phương dạ đàm!”

Nghe hắn miệt thị chính mình như thế, Hàn Linh trong lòng rất bất mãn, đón ánh mắt của hắn, nàng gằn từng chữ: “Ai nói ta không thể? Chỉ cần ta bước lên ngôi vị nữ hoàng, ta là có thể làm cho Hàn quốc lớn mạnh, tiếp theo chinh phục bốn nước, thống nhất thiên hạ.”

Hắn vẻ mặt khinh thường, hiển nhiên căn bản không tin nàng lời nói, đang muốn mở miệng bác bỏ, Hàn Linh chận lại miệng của hắn, tiếp tục nói: “Ta xin hỏi ngươi, trong thời buổi loạn lạc, dùng cái gì để trị thiên hạ?”

Trấn Nam Vương hơi sững sờ, chợt đáp: “Thời buổi loạn lạc, dĩ nhiên là dùng võ trị thiên hạ.”

“Sai rồi! Võ trị, chỉ có thể được thiên hạ nhất thời, nhưng mà lòng người không xong, cục diện chính trị rung chuyển, dùng cái gì để ổn định lòng dân? Chỗ của dân dựa vào người, bất quá ăn, mặc, ở, đi lại, chỗ của dân mong đợi, cũng chạy không thoát bốn loại này. Ai làm hoàng đế, quốc gia họ gì, bọn họ hoàn toàn không quan tâm, bọn họ quan tâm duy nhất, là ai có thể để cho bọn họ ăn, mặc, ở, đi lại, ai có thể làm cho bọn họ trải qua những ngày bình an giàu có. Cho nên theo ý ta, để trị thời buổi loạn lạc, lúc này thu lấy lòng dân là trước hết, vũ lực công thành đoạt trại là phụ, đồng thời phát triển kinh tế thương mại, mở rộng hàng hóa tiền tệ lưu thông cửa ngõ, tiền tệ lưu thông thiên hạ. Nước giàu, dân mạnh, lòng người chỉnh tề, còn có gì sợ?”

Nàng một phen dõng dạc hùng hồn phân trần, làm tất cả mọi người khiếp sợ. Vô luận là Trấn Nam Vương, Hàn Hoàng, hay là Sở Mặc, Triệu Hi, bọn họ đều lấy ánh mắt khác thường nhìn nàng, từng người cân nhắc lời nói một hồi mới vừa rồi của nàng. Đặc biệt là cặp mắt hồ ly kia của Hàn Hoàng, càng ngày càng toả sáng ra tinh quang hồ ly, giống như phát hiện châu báu. Tay của Triệu Hi cũng ở trong lúc vô tình buông lỏng ra khống chế đôi tay của nàng, con ngươi lam lập loè, như có điều gì suy nghĩ.

Hàn Linh chuyển mắt, đón nhận ánh mắt cân nhắc của Sở Mặc, nàng lập tức bị hút vào trong một đầm suối sâu kia, không cách nào tự kềm chế.

Trấn Nam Vương đã bên trong suy nghĩ một hồi, lại lần nữa cười nhạo nói: “Ngươi nói được đơn giản, chỉ bằng một mình ngươi, có thể có làm cái gì? Ngươi hoàn toàn không có uy tín, hai không công trạng, ngươi cho rằng cả triều văn võ đều sẽ nghe ngươi sai sử?”

Nàng hoàn hồn, phản bác: “Người noi theo, như bộ máy công chính của quốc gia vậy. Pháp chế của Hàn quốc điều lệ rõ ràng, ai dám không phục quân lệnh, thì theo lệ xử phạt. Ta cũng không tin, dưới sự nghiêm khắc của pháp luật, còn có người dám ngang nhiên khiêu chiến hoàng quyền?”

Trấn Nam Vương hừ lạnh nói: “Nếu là mọi người đều không phục ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn giết mọi người?”

Nàng không chút nghĩ ngợi nói: “Có gì không thể? Nuôi một đám phế vật vô dụng, thì có lợi ích gì? Một quốc gia nếu là thiếu một ít người thì không cách nào vận hành, như vậy quốc gia này sớm muộn gì cũng diệt vong, thay vì chờ cuối cùng tự chịu diệt vong, chi bằng dao sắc chặt đay rối, một sớm định càn khôn.”

Đây là cách làm lúc trước nàng thống trị công ty Trạch Dã để lại cho nàng, tuy rằng gian nan, nhưng chỉ cần hạ quyết tâm, không có gì là không thể thành công. Trạch Dã trước khi chết lưu lại một phần di chúc, đều chuyển danh nghĩa và tất cả sản nghiệp cùng cổ phần của công ty tới danh nghĩa của nàng, cũng là ở dưới tình huống như vậy, nàng mới bắt đầu đặt chân tới thương giới. Mới tới công ty, không có người phục nàng, thậm chí có người cố ý đối nghịch với nàng. Sau khi nàng rút kinh nghiệm xương máu, lập tức khai trừ một phần ba công nhân, một lần nữa thông báo tuyển dụng nàng cần nhân tài. Mà nàng một tay thành lập lên xí nghiệp Hàn thị, chính là lấy công ty của Trạch Dã để lại cho nàng làm đời trước, cái này bên trong trải qua gian khổ và nhấp nhô, không ai có thể thật sự hiểu được.

Trải qua nhiều năm như vậy nói cho nàng, nếu muốn hoàn toàn khống chế toàn cục, thì phải tàn nhẫn độc ác, khi nên ra tay thì ra tay, do dự, bàng hoàng, mềm lòng, là nhất quyết không cho phép.

Trấn Nam Vương khó có thể tin mà nhìn chằm chằm nàng: “Kẻ điên! Ngươi thật là công chúa của Hàn quốc ta sao?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT