Báo lỗi

Nữ Hoàng Tuyển Phu

Quyển 1 - Chương 7: Tim đập áy náy

Sau bữa tối, thật vất vả bỏ rơi Hàn Như Phong, Hàn Linh một mình đến khắp nơi ở thư viện đi dạo, làm quen hoàn cảnh một chút. Nói một mình, cũng không hẳn vậy, ít nhất phía sau còn đi theo một Băng Tư. Hình như là thói quen hắn đi theo, nàng dần dần bỏ qua cảm giác tồn tại của hắn.

Kiến trúc của thư viện Bạch Tùng lấy phong cách cổ xưa trang nghiêm gọi, đang ở trong đó, đột nhiên sinh ra một lòng kính sợ.

Lúc này thư viện hết sức yên tĩnh, bởi vì mọi người đều tụ tập tới chỗ của sơn trưởng đi vây xem công chúa rồi, ở nơi khác đi lại, hầu như không gặp được một người.

Phía trước là một mảnh rừng phong, lá phong kiêu ngạo đỏ như lửa, đúng là thời gian đẹp nhất trong một năm.

“Đường lên Hàn Sơn dốc đã tà, trong mây lơ lửng một vài nhà. Dừng xe ngồi ngắm rừng phong thẫm, lá nhuộm sương thu đỏ hơn hoa.*” Nhìn cảnh đẹp ở trước mắt, nàng không tự chủ được mà ngâm đọc《Sơn Hành》của Đỗ Mục, bài thơ miêu tả rừng phong, nàng thật sự tìm không ra còn có một bài nào có thể thắng được bài thơ tứ tuyệt đứng đầu này của Đỗ Mục.

*Bản dịch của Tương Như. Bài thơ Sơn Hành (Đi đường núi) của Đỗ Mục. Nguyên văn: Viễn thượng Hàn Sơn thạch kính tà, bạch vân sinh xử hữu nhân gia. Đình xa tọa ái phong lâm vãn, sương diệp hồng vu nhị nguyệt hoa. Dịch nghĩa: Lên Hàn Sơn, đường đá chênh vênh. Giữa nơi lửng lơ mây trắng có nhà người ở. Dừng xe vì yêu cảnh rừng phong buổi chiều. Lá gặp sương thu, màu đỏ hơn cả hoa tháng hai.

Sau khi nàng kết thúc câu thơ, tiếp theo xuất hiện một giọng nói, là một giọng nói của một nam tử, mang theo hơi thở lạnh băng.

“Gượng gạo.”

Nàng theo tiếng nói nhìn lại, xuyên qua cây phong tầng tầng lớp lớp, nàng thấy được một bóng dáng dựa vào bên cạnh một gốc cây phong ở phía xa, bả vai rộng lớn, lưng cao ngất như tùng, nguy nga như núi, khí thế uy vũ.

Là hắn! Vừa rồi ở nhà ăn nhìn thấy cái bóng dáng kia.

Còn nghĩ rằng hắn cùng người khác giống nhau, đi đến nơi đó của sơn trưởng, thì ra là một mình chạy tới nơi này nghỉ ngơi.

Nàng đạp lên lá mà đi, đi đến sau lưng của hắn, nhẹ giọng dò hỏi: “Gượng gạo như thế nào?”

“Không diễn đạt được ý thơ, không hòa hợp với hoàn cảnh, cho nên gượng gạo.” Hắn vẫn là đưa lưng về phía nàng, nhưng nàng nhìn thấy hắn nắm trong tay một thanh bảo kiếm, xem hoa văn tinh xảo kia, hẳn là rất quý giá.

Tuy là sao chép thơ của cổ nhân làm, nhưng bị một người cũng là cổ nhân phê phán, nàng có chút không phục: “Vậy ngươi trái lại làm một bài, ta tới bình luận một chút.”

“Ta là người tập võ, cũng không làm thơ, cho nên, cũng cũng không học đòi văn vẻ, cố làm ra vẻ.” Giọng điệu của hắn bình tĩnh không gợn sóng, nhưng là hương vị cự người ngàn dặm dày vô cùng, trong ngực của nàng một trận quay cuồng, bị người chế nhạo như thế, nàng rất bực bội.

“Ngươi……”

Đang lúc nàng buồn bực, hắn bỗng nhiên xoay người, nàng thấy được chân dung của hắn, tức khắc ngây dại.

Hai mảnh lá phong từ trước mắt của nàng nhẹ nhàng chậm chạp mà rơi xuống, lắc lắc kéo kéo, phập phập phồng phồng, giống như lòng hồ lúc này của nàng, chập chờn gợn sóng. Cánh lông mi dày vỗ xuống, nàng cảm giác được ngực có cảm giác có chút hít thở không thông. Đó là một nam tử như thế nào? Khuôn mặt đường nét góc cạnh, giống như điêu khắc, mày kiếm bay ngang nhập tấn, giấu không được anh khí. Hắn cầm trong tay một thanh bảo kiếm, ngọc thụ lâm phong.

Khóe miệng của nàng kéo ra, lộ ra một nụ cười tươi hoàn mỹ nhất với hắn. Ngay sau đó, hắn mang theo gương mặt lạnh băng, lướt qua vai của nàng, tầm mắt chưa từng dừng lại ở trên mặt nàng nửa khắc*. Nàng chỉ nhìn đến tóc mai của mình phất phơ lên xuống, đó là khi hắn đi qua bên người nàng mang đến một trận gió. Đúng vậy, hắn tựa như một trận gió, bắt không được, sờ không tới.

*1 khắc = 15 phút.

Đợi khi nàng lấy lại tinh thần, đã không thấy tìm bóng dáng của hắn, hắn lại lần nữa biến mất ở trong tầm mắt của nàng, chỉ còn lại nàng lòng mang tim đập thình thịch đứng ở tại chỗ, sững sờ thật lâu.

“Linh nhi, thì ra ngươi ở chỗ này, hại ta tìm đến thật là khổ.”

“Linh nhi, ngươi xảy ra chuyện gì?”

“Linh nhi……”

Hàn Như Phong vẫn luôn ở bên tai của nàng kêu to, nàng có thể nghe được giọng nói của hắn, chính là suy nghĩ của nàng lại vẫn dừng lại ở một khắc mới vừa rồi, nàng nghĩ nàng nhất định là trúng tà.

“Linh nhi, ngươi không sao chứ? Ngàn vạn lần đừng làm ta sợ.” Tay của hắn xoa cái trán của nàng, lúc này mới đem nguyên thần của nàng kéo lại, nàng thật là trúng tà.

“Ta không có việc gì, chúng ta trở về đi.” Nàng kéo tay của hắn ra, đi thẳng trở về, đáy lòng có một cảm giác mất mát không rõ.

Trước lúc sắp ngủ, Tử Nhi liều mạng tới gõ cửa, thở hồng hộc, phảng phất sau lưng có con quái vật gì đang đuổi theo nàng.

“Công chúa, nô tỳ cầu ngài, ngài mau nhanh cùng nô tỳ đổi trở về đi.”

Nàng quỳ gối ở trước mặt Hàn Linh, giọng điệu thành khẩn, Hàn Linh kéo nàng lên, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Bọn họ…… Bọn họ……” Mặt của Tử Nhi đỏ lên ấp úng nói.

Hàn Linh hé miệng cười trộm, có thể nghĩ nàng bị một đoàn nam nhân vây xem sẽ là hoàn cảnh lúng túng như thế nào, cùng nàng trêu ghẹo nói: “Cảm giác được người theo đuổi không tốt sao?”

Tử Nhi không được tự nhiên mà trả lời: “Bọn họ đều cho rằng nô tỳ là công chúa, nhưng nô tỳ căn bản là không phải.”

“Tử Nhi, ta biết để cho ngươi giả mạo ta rất vất vả, nhưng là có lẽ ngươi thật sự có thể từ đó tìm được một người thật tình người yêu thương ngươi nói cũng không chừng. Ngươi không ngại mà quan sát thật tốt một chút, hưởng thụ mùi vị được người theo đuổi một chút.” Xem nàng vẫn là vẻ mặt ngượng nghịu, nàng đành phải cúi người cầu xin nói: “Tử Nhi tốt, xin ngươi, ngươi cũng không muốn nhìn đến ta bị nhiều nam nhân như sói như hổ như vậy vây xem đi?”

Tử Nhi suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu nói: “Được rồi, vì công chúa, Tử Nhi đành phải tiếp tục giả mạo.”

“Chỉ biết ngươi tốt nhất, ta nhất định sẽ báo đáp ngươi.” Hàn Linh một tay ôm lấy nàng, nàng thừa nhận nàng rất tà ác, mình mà không muốn sẽ cho người, nàng lợi dụng thiện lương của nàng. Nhưng thế giới này vốn là thế giới cá lớn nuốt cá bé, mà nàng làm một tên thương nhân, am hiểu nhất chính là lợi dụng khuôn phép tự nhiên, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn con tôm. Nếu không phải như thế, nàng dùng cái gì có thể thành công, dùng cái gì có thể trở thành người lãnh đạo mấy ngàn công nhân của tập đoàn Hàn thị? Lúc nàng lợi dụng bọn họ, đồng thời, bọn họ cũng từ trên người nàng chiếm được chỗ tốt, đôi bên cùng có lợi, đây cũng là thực tế tàn khốc.

Tử Nhi cũng đơn thuần mà cảm nhận được nàng đối với nàng nể trọng, trong lòng ấm áp, gật đầu nói: “Đây là việc nô tỳ nên làm.”

Đêm thứ nhất ở thư viện, nàng không thể đi vào giấc ngủ, trong đầu đều là cái bóng dáng cao ngất trong rừng phong kia.

Hắn rốt cuộc là ai?

Lần đầu tiên muốn biết tên của một người như vậy, lần đầu tiên khẩn cấp muốn hiểu biết một người. Hắn cho nàng cảm giác quá mức quen thuộc, phảng phất có một loại thanh âm miêu tả sinh động.

“Linh nhi, đang suy nghĩ gì đấy?”

Hàn Như Phong ở bên gối nhẹ gọi nàng, hắn vẫn luôn ngủ ở bên cạnh nàng, vẫn không nhúc nhích, sợ khinh nhờn nàng, thật cẩn thận. Nàng có thể cảm nhận được thận trọng của hắn, cho nên dần dần thả lỏng cảnh giác đối với hắn, thế cho nên xem nhẹ cảm giác tồn tại của hắn.

“Ta đang suy nghĩ, yêu một người đến tột cùng là cảm giác như thế nào? Rõ ràng là lần đầu gặp mặt, nhưng vì sao cảm giác khắc sâu như thế?”

“Ngươi yêu ai?” Giọng điệu của hắn sốt ruột, khẩn trương nhìn nàng.

Nàng không biết vì sao hắn lại phản ứng to lớn như thế, lắc đầu nói: “Không có ai, ta tùy tiện nói nói thôi.”

Hắn phảng phất thở phào nhẹ nhõm, vì nàng kéo lên chăn, ôn nhu nhẹ giọng nói: “Đừng suy nghĩ, ngủ sớm chút đi, ngày mai còn phải đi học.”

Đúng vậy, ngày mai đi học, đến lúc đó hẳn là có thể nhìn thấy hắn đi?

Nàng bắt đầu có chút chờ mong.

Trong bóng đêm, nàng nhìn thấy bóng dáng của Băng Tư vẫn luôn đứng sừng sững ở cạnh cửa, giống như thần giữ cửa*. Hắn sẽ không thật dự định đứng một đêm như thế đi? Tuy nói hắn là Hoàng đế lão cha phái tới giám thị nàng, chức trách của hắn ở chỗ đó, nhưng rốt cuộc hắn cũng bảo hộ an toàn của nàng, nàng không thể đối với hắn quá nghiêm khắc rồi.

*Môn Thần hay còn gọi là thần giữ cửa là một vị thần Trung Quốc thường được đặt ở 2 bên cổng vào một ngôi chùa, nhà ở hay tiệm kinh doanh... được cho là để giữ cho những linh hồn hay ma quỷ không xâm nhập vào được.

Lúc hai người kinh ngạc nhìn chăm chú, nàng từ trong rương lấy ra hai cái chăn bông tơ lụa mà Hoàng đế lão cha chuẩn bị vì nàng, lấy một cái chăn bông trải dưới đất. Trên mặt đất tuy lạnh, nhưng Băng Tư là người tập võ, hẳn là có thể chịu đựng được khí lạnh.

“Băng Tư, từ nay về sau, đây là chỗ ngươi nằm. Buổi sáng, nhớ kỹ tự mình thu dọn, ta cũng sẽ không giúp ngươi gấp chăn.”

Băng Tư nhìn nàng ngơ ngác, nhờ ánh trăng, nàng nhìn thấy sóng mắt của hắn có một tầng mờ mịt hiện lên.

Cuối cùng, nàng lần đầu tiên nghe được giọng nói của hắn, trầm thấp mà hơi mang từ tính: “Tạ ơn công chúa.”

Nàng trả lại cho hắn một nụ cười tươi, thì ra đây là mùi vị thỏa mãn, nhàn nhạt, ấm áp, mang theo hương thơm.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT