Báo lỗi

Nữ Quan Vận Sự

Chương 108: Tâm Tư Của Cố Mẫu

Cố Khinh Âm đứng thẳng lên, hơi kinh ngạc nhìn mẫu thân. "Mẫu thân, sao người có thể nhắc tới hắn... Nữ nhi đã nói rõ ràng với hắn từ lâu rồi..."

"Nhưng mẹ nghe nói, gần đây hắn đã đuổi hết thị thiếp đi, khiến Trấn quốc công đã lớn tuổi phải sốt ruột, chẳng lẽ không phải vì con?" Cố phu nhân khí định thần nhàn nói.

Đây là tin tức bà mới nghe được khi gặp các phu nhân nhà khac, tuy bà không thích kết giao với những người đó, nhưng chung quy sẽ có người dùng trăm phương nghìn kế muốn kéo bà tham dự.

Nói thật, bà thấy tiểu công tử nhà Trấn quốc công không tệ. Lúc trước thì tìm đủ mọi cách bày tỏ lòng thành, cấp bậc lễ nghĩa chu toàn, lại có vợ chồng chi thực cùng nữ nhi, nay còn đuổi thị thiếp, toàn tâm toàn ý vì con bà. Nếu không phải nữ nhi đã có hôn ước với tiểu tử Nguyễn gia, thì có thể cân nhắc lại.

Không phải bà ngại nghèo thích giàu, nhưng tiểu tử Nguyễn gia đã trải qua nhiều biến cố, dù trên mặt không thể hiện gì, nhưng không biết tâm tính đã thay đổi đến mức nào. Vả lại, nữ nhi đã không còn thanh bạch, nếu thật sự gả đến Nguyễn gia thì phúc họa thật sự khó liệu. Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của bà, không phải bà không biết Cố Đức Minh kiên trì với mối hôn sự này thế nào, bởi vậy không đến vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối sẽ không nói với nữ nhi.

Cố Khinh Âm nghe xong, vội la lên: "Hắn đuổi thị thiếp đi thì có quan hệ gì đến con? Không chừng là do các nàng hầu hạ không tốt nên muốn tìm người mới vào phủ."

Không biết vì sao, khi mẹ nhắc tới Kỷ Trác Vân, nàng liền vô cớ phiền lòng. Nàng nhớ tới dung mạo tuấn lãng của hắn, nhớ từng ánh nhìn chăm chú của hắn dành cho nàng, nhớ tới lần cuối cùng bọn họ nói chuyện với nhau, chỉ vì sự bướng bỉnh của nàng mà hai người buồn bã chia tay, nhớ tới hắn nói: "Như nàng mong muốn"... Nàng thật sự là bị hắn phiền thấu, hắn thật sự không cần đối tốt vơi nàng, nàng không nhận nổi, cũng không có gì báo đáp.

Cố phu nhân nhìn hàng lông mày đang nhíu lại vì trầm tư của nàng, bà than thở: "Khinh Âm, con cần gì vội vã phủ nhận như vậy, mẫu thân cũng chỉ đoán thôi. Dù sao tiểu Kỷ tướng quân lúc trước cũng đối xử thật tâm với con, với quý phủ chúng ta."

"Thì sao ạ? Mẫu thân, con đã có hôn ước, người nói như vậy không sợ người ngoài nói nhảm sao?" Cố Khinh Âm cãi lại.

"Con đấy, cần gì phải khách khí với mẫu thân như vậy. Con tự hỏi lại mình xem, trong lòng có Nguyễn Tiểu tử không? Chỉ sợ con chỉ coi nó là bằng hữu, là huynh trưởng mà thôi, mẫu thân có nói sai không?" Cố phu nhân hiểu rõ con mình.

Cố Khinh Âm khiếp sợ nói: "Mẫu thân, người... mới vừa rồi rõ ràng người còn nói về hôn sự của con và chàng..."

Cố phu nhân vỗ vỗ lưng nàng, trấn an: "Tất nhiên mẹ hy vọng con sớm ngày thành thân, Nguyễn Tiểu tử không tệ, cha mẹ hai bên cũng đã định hôn ước từ lâu, cũng không phải chúng ta ghét bỏ Nguyễn gia nay sa sút, nhưng nếu con không muốn, mẫu thân vẫn sẽ đứng về phía con."

Trong lòng Cố Khinh Âm ấm áp, mũi cay cay, "Mẫu thân..."

"Được rồi được rồi, " Cố phu nhân kéo bảo bối nữ nhi vào lòng, thương tiếc nói: "Con đừng trách mẫu thân lắm miệng, con nhất định phải hiểu rõ hôn nhân đại sự của mình, con nhậm chức trong triều, phải nhiều kiến thức hơn mẫu thân chứ."

Cố Khinh Âm yên lặng gật đầu.

"Mẹ chỉ nhắc lại một câu, Trấn quốc công nay tuổi tác đã cao, sức khỏe cũng không được như trước, hay nóng nảy. Hiện nay ông ấy đang thay tiểu Kỷ tướng quân xem xét thiên kim của các thế gia môn đăng hộ đối xung quanh." Cố phu nhân vừa nói vừa quan sát thần sắc của nữ nhi.

Cố Khinh Âm không kiên nhẫn muốn mở miệng, trong đầu bỗng hiện lên một ý niệm. Trong lòng nàng run lên, lại tự thấy mình thật vớ vẩn, nàng lắc lắc đầu không dám nghĩ sâu thêm.

Mẹ con hai người tâm sự một luc lâu, đến gần giờ Tý mới từng người đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Cố Khinh Âm theo thường lệ đến Ngự sử đài làm việc.

Cố Khinh Âm làm phó sử, danh hiệu Ngự sử trung thừa, ngang hàng với Hạ Tử Ngang. Nơi làm việc của hai người là một tiểu viện yên tĩnh độc lập.

Nàng xin phép nghỉ đã gần một tháng, trong một tháng này chưởng sử của Ngự sử đài đã đổi chủ. Ngự sử đài nhất định đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, nên vừa bước vào tiểu viện là nàng đến thẳng chỗ của Hạ Tử Ngang, muốn hỏi rõ ràng mọi việc.

Hạ Tử Ngang cũng là đệ tử quan gia, khí chất sạch sẽ, làm người coi như chính trực, không có thói quen ăn chơi trác táng, xưa nay quan hệ với Cố Khinh Âm cũng không tệ.

Đứng trước cửa phòng của Hạ Tử Ngang, nàng gõ nhẹ hai tiếng, liền sải bước đi vào.

Nào biết người đang dựa bàn viết lách không phải Hạ Tử Ngang, mà là một nữ tử xa lạ. Người đó mặc quan phục, dung mạo bình thường, ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nhìn nàng, "Ai cho cô tự tiện vào!"

Cố Khinh Âm ngẩn ra, nàng chưa bao giờ gặp nữ tử này, đây lại là trọng địa của Ngự sử đài, còn thần sắc của người trước mặt rất thản nhiên, nói năng kiêu căng lạnh lùng.

Chẳng lẽ đây là đồng nghiệp mới nhậm chức? Nhưng quan phục lại không giống lắm, nhìn bộ quan phục này chắc là quan lục phẩm.

Cố Khinh Âm sửa sang lại quan mũ, mắt sáng như đuốc, nghiêm mặt nói: "Đây là chỗ hằng ngày tôi xử lý công vụ, vì sao không thể vào? Hạ Tử Ngang, Hạ đại nhân đâu? Đây là bàn của huynh ấy mà."

Nữ tử hiển nhiên không ngờ nàng lại phản ứng như vậy, nhíu mày nói: "Hạ Tử Ngang? Hắn đã dời khỏi nơi này, hiện đang nhậm chưc tuần án."

Tuần án? Đó là chức quan thất phẩm, chẳng lẽ...

Nàng kia dường như nhìn thấu nghi vấn của nàng, nói: "Hạ đại nhân không làm tốt bổn phân của mình, chưởng sử đại nhân thấy hắn thích hợp với nơi đó hơn."


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT