Báo lỗi

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 12: Tử Khiêm Ca Ca, Ở Đây Có Trộm!

Phong Kiêu nằm ở trên giường, đôi mắt quyến rũ, đào hoa nhìn chằm chằm vào cô. Anh không hề nóng vội cũng không có một chút giải thích gì cho hành động của mình.

Dám nói anh là Ngưu Lang sao. Phải cho cô nếm thử một chút hậu quả mới được!

Cùng lúc đó, không khí và tư thế ái muội ở trong phòng đã bị những người ngoài cửa nhìn thấu.

Bạch Ngọc Khiết nhìn vào, trong lòng càng trở nên vui vẻ nhưng vẫn cố tỏ vẻ thánh khiết, giả bộ ngạc nhiên: “An Mộc, cô đang làm gì vậy?!”

Giọng nói sắc bén nhưng lại vô cùng vội vàng: “Cô, cô có thể xin lỗi anh Tử Khiêm mà?!”

Quả nhiên, lời này vừa nói ra sắc mặt Phong Tử Khiêm liền trở nên tái mét.

Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng dáng của cô gái ở bên trong. Anh tiến lên một bước đành phải mở miệng nói chuyện.

An Mộc nhìn xung quanh, dùng vận tốc ánh sáng để hoạt động đại não nên không quá ba giây mắt cô liền sáng lên.

Đưa lưng về phía đám người kia, cô lại nhìn tới cái quần nhỏ của anh đang trong tay mình. Cúi đầu, cô thực sự phải tìm một chỗ nào thật tốt để giấu mới được.

Nghĩ đến kế hoạch sau đó của mình thì thực sự thứ này không thể để lộ được!

An Mộc cắn răng rồi đột nhiên mang cái quần đó giấu vào trong ngực!

Phong Kiêu thực sự ngây ngẩn cả người.

Đôi mắt thon dài đào hoa lập tức sáng lên, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh và ma mị làm anh àng trở nên thần bí khó lường.

Vật nhỏ này đang nghĩ cái gì. Vậy hãy thử xem cô sẽ làm như thế nào để giải quyết tình huống này?

Sau đó anh thực sự cười không nổi nữa.

Bởi vì ——

An Mộc đột nhiên nhào đến người anh, kéo một nửa quần áo của anh xuống rồi hô to, “Ăn trộm, ngươi chạy đi đâu! Xem ngươi chạy đâu cho thoát!”

Khóe miệng của Phong Kiêu trong nháy mắt liền cứng đơ.

Ông trời ơi tại sao chỉ trong vòng một ngày anh lại trở thành như thế này. Đầu tiên là bị hiểu lầm thành tài xế, sau đó lại bị hiểu lầm thành Ngưu Lang còn bây giờ lại trở thành ăn trộm?!Không thể tức giận hơn được nữa anh liền “Xùy” một tiếng. Anh vốn là chỉ bị rách áo sơmi nhưng bây giờ nó lại bị cô kéo mạnh mất rồi.

Đứng ở cửa bị Bạch Ngọc Khiết cùng một đám khách khứa đang xem náo nhiệt bây giờ còn dám trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả mọi thứ.

Này, đây là cái tình huống gì vậy? edit tại thích đọc truyện.c*m

Mà khi đang định mở miệng thì Phong Tử Khiêm nhất thời cũng bị tình huống này làm cho trở nên khó hiểu.

Anh nhíu mày, tiến lên một bước liền mở miệng nói, “An Mộc!”

An Mộc dường như lúc này mới nghe được giọng nói từ phía sau liền mờ mịt quay đầu lại. Nhìn thấy Phong Tử Khiêm mắt cô liền sáng lên nhưng trong nháy mắt liền trở nên ủy khuất, dưng dưng nước mắt: “Tử khiêm ca ca? Ô ô! Tử khiêm ca ca, ở đây có ăn trộm!”

An Mộc từ trên giường nhảy xuống, dưới chân mềm nhũn ra, thiếu chút nữa ngã trên mặt đất. Sau đó liền đánh Phong Tử Khiêm.

Ánh mắt cứ như vậy thay đổi, suy nghĩ ra một cô gái đã chịu ủy khuất rất nhiều, đang xem đến cảm giác khi trung bạch mã vương chết.

Đây là kỹ thuật diễn, An Mộc mấy năm nay đã khổ tâm nghiên cứu đồ vật.

Đoán trước được tình hình, Phong Tử Khiêm quả nhiên tin tưởng.

Anh nhăn mặt lại, nghiêng người, né những cái đánh của An Mộc, bĩu môi kiêu ngạo nhìn về phía trên giường: “Hắn là ăn trộm?”

Rèm trong phòng đã bị kéo lên, thân hình của một người đàn ông cao lớn vẫn đang ở trên giường với bộ mặt tối xầm làm mọi người không nhìn rõ.

An Mộc có chút chột dạ.

Có thể tưởng tượng đến biểu cẩm vừa rồi của người đàn ông này ——

Nhỡ đâu hắn nói ra bí mật của mình thì sao?

Cho nên cô chỉ có nắm đằng chuôi!

Nói hắn là ăn trộm, đem hắn đuổi đi, mọi chuyện sau đó để tính sau!

Vì thế, đầu nhỏ của An Mộc đang rất rối bời chỉ có thể điềm đạm đáng yêu tránh ở sau Phong Tử Khiêm.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT