Báo lỗi

Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào

Chương 127: An Mộc Xuất Chiêu! Áp Lực Dư Luận!

Editor: Tuna

Khóe môi An Mộc câu lên, gương mặt mới vừa bị đánh mang theo chút co rút đau đớn.

“ Bây giờ là xã hội pháp trị,bên ngoài còn có phóng viên, cô xác định tà muốn không cho tôi ra khỏi cửa cũng không cho tôi ăn cơm?”

Một câu vừa nói ra liền khiến mắt của Phong Tư Nguyệt trừng to, sắc mặt xanh mét.

“ Đủ rồi!”

Phong Anh Hùng khẽ quát một tiếng, ánh mắt đanh đá đảo qua An Mộc, thanh âm nặng nề nói:

“ Hiện tại là thời đại mới rồi, đương nhiên là không dám giam lỏng cô.”

Phong Tư Nguyệt còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Phong Anh Hùng dùng ánh mắt cản lại.

An Mộc câu môi:

“ Tốt, vậy con đi ra ngoài ăn cơm.”

Nói xong cô liền đi khỏi Phong gia.

Vừa mới mở cửa, phóng viên liền ập tới:

“ An tiểu thư, xin hỏi chuyện trên Weibo có phải là thật hay không?”

“ An tiểu thư, xin hỏi Phong đại thiếu gia thật sự muốn từ hôn với cô sao?”

“An tiểu thư, xin hỏi Phong gia mấy năm nay có làm khó dễ cô trong việc tiền bạc không?”

“An tiểu thư, xin hỏi mấy năm nay cô ở Phong gia có ăn uống no đủ hay không?”

An Mộc sờ sờ mặt, sợ hãi cúi đầu:

“ Mọi người….”

Thanh âm của cô không lớn, nhưng chính là khi côc vừa mở miệng thì xung quanh lập tức im bặt, sau đó liền nghe được An Mộc nói, giọng nhỏ như tiếng mèo kêu vậy

“ Mọi người đừng nói bậy, Phong gia đối xử với tôi tốt lắm!”

Một câu nói ra tất cả phóng viên đều ồ lên.

Nhưng sau đó An Mộc lại nói:

“ Là tại tôi lớn lên xấu xí, anh Tử Khiêm không thích tôi, tôi cũng không thể làm khó anh ấy, tôi sẽ cho anh ấy tự do theo đuổi tình yêu đích thực của mình, bác trai cùng bác gái trước giờ chưa từng khó khăn với tôi trong chuyện tiền bạc, mỗi tháng đều cho tôi một ngàn đồng tiền sinh hoạt phí. Tôi khi còn nhỏ thì ăn uống không đầy đủ lắm, nhưng mà bác gái nói là con gái ăn sáu phần là no rồi, không được ăn quá nhiều, nếu không sẽ không tốt…..”

Mỗi một câu đều nghe có vẻ như là đang giải vây cho Phong gia, nhưng kết hợp lại thì……

“ An tiểu thư, ý cô là, Phong Tử Khiêm chính xác là vì muốn theo đuổi tình yêu đích thực nên mới vứt bỏ cô?”

“ Một tháng một ngàn đồng? Đối với nhà giàu, một ngàn còn không đủ để đi làm móng a?”

“ Con nít ăn sáu phần là no? Trời ạ, trách sao cô lại gầy như thế!”

Có phóng viên còn tinh mắt nhìn thấy dấu tay trên mặt của An Mộc liền lập tức kêu to:

“ An tiểu thư, dấu tay trên mặt cô là như thế nào vậy? Bọn họ dùng bạo lực với cô sao?”

An Mộc nghe thấy thế vội vàng xua tay, sốt ruột giải thích:

“ Không, không phải, lần này chị Tư Nguyệt đánh cũng không nặng lắm.”

“ Lần này, không nặng lắm? Có nghĩa là những lần trước còn mạnh hơn?”

An Mộc lập tức cúi đầu:

“ Mọi người đừng hỏi nữa, cầu xin mọi người đừng hỏi nữa, tôi muốn ra ngoài ăn cơm, xin nhường đường một chút…”

“ Ăn cơm? Đã trể thế này rồi bọn học tại sao không giữ cô lại ăn cơm?”

“……”

An Mộc cuối cùng cũng đột kích vòng vây của phóng viên, tâm tình cô lúc này rất tốt.

Sờ sờ dấu tay trên mặt, khóe môi câu lên. Kỳ thực là lúc Phong Tư Nguyệt đánh tới, cô có thể tránh, nhưng cô muốn lấy cái tát này làm lý do!

Ăn cơm xong cô cũng không muốn tiếp tục trở về Phong gia chịu nhục, nên cô trở về căn phòng thuê gần trường.

Không cần phải tiếp tục diễn kịch nữa, cô liền thấy mình không có việc gì để làm nữa,

Đang ngồi ngây ngôc thì phát hiện điện thoại của Đường Hạ vang lên.

An Mộc vội vàng bắt máy, liền phát hiện là Ngôn Phi Thần.

An Mộc nghe điện thoại:

“ Ngôn lão sư.”

Giọng của Ngôn Phi Thần rất ôn nhu nhưng lại làm cho người ta cảm giác rằng không dám không tôn trọng ông:

“ Ân, chuyện của cô khoảng bao lâu thì giải quyết xong?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT