Báo lỗi

Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 60

Trước có sói sau có hổ

Phó Thần Thương tiếc hận thở dài, cắn cắn phần da ở sau cổ cô, "Thật sự không được?"

Mặc dù An Cửu không có kinh nghiệm thực tiễn, nhưng do luôn qua lại với đám nam sinh nên những chuyện đó cũng hiểu rõ, tất nhiên biết Phó Thần Thương có ý gì, xoay người lại, giơ đôi tay được thoa đầy thuốc mỡ lên trước mặt anh, "Anh nhất định phải dùng sao?"

"..."

Trông thấy biểu cảm yếu lòng của Phó Thần Thương, An Cửu khoan khoái ngửa người ra ngủ. Cái này gọi là tự gây nghiệt không thể sống, tự vuốt đi ông chú!

Nửa đêm An Cửu vẫn ngủ không yên, khoảng ba giờ sáng tỉnh lại, kết quả phát hiện bên cạnh không có ai, mơ mơ màng màng trông thấy Phó Thần Thương đứng ở cửa sổ không biết đang nói chuyện cùng ai, chỉ trò chuyện mấy giây, Phó Thần Thương cúp điện thoại, sau đó cầm áo khoác ra ngoài.

Đã muộn thế này mà còn đi đâu?

An Cửu cũng không có nghĩ nhiều, đoán có lẽ công ty xảy ra chuyện. Cô cũng mới biết Phó Thần Thương đã thu mua Truyền thông Tụ Tinh từng là lão đại trong ngày, nay vì kinh doanh không tốt và gây bất hòa với một loạt ngôi sao khiến họ bỏ đi dẫn đến gần như phá sản.

Ngu xuẩn.

Mười phút sau, công viên Cẩm Tú.

Bên dưới công trình ngắm cảnh cao chín tầng đại diện công viên mơ hồ có bóng người đi qua đi lại, người kia vừa thấy Phó Thần Thương liền vội vàng chạy đến, thái độ tuyệt đối gọi là không chút khách khí, "Xem như anh còn có chút lương tâm!"

Phó Thần Thương ngẩng đầu nhìn bóng người trên đỉnh, nét mặt không rõ là gì.

Người lo lắng đứng dưới tháp tên Lâm Huyên, là bạn thân chốn khuê phòng của Tô Hội Lê.

"Tối nay tôi thấy tâm trạng cô ấy không tốt nên ngủ cùng cô ấy, ai ngờ đang nửa đêm thì cô ấy chạy tới đây, tôi lại không dám đánh thức cô ấy, đành phải lặng lẽ đi theo..."

Trong lời của Lâm Huyên thật ra rất có thâm ý, thứ nhất là nói cho anh biết gần đây Tô Hội Lê có áp lực rất lớn nên bệnh tái phát; thứ hai là nói cho anh biết Tô Hội Lê luôn ngủ một mình, không có ngủ cùng Sở Mạch.

Phó Thần Thương không nói câu gì, không nhanh không chậm đi tới tháp ngắm cảnh.

Lâm Huyên đứng sau nhìn theo bóng lưng Phó Thần Thương, tuy anh vẫn tới, thế nhưng hoàn toàn không nhìn ra anh đang nghĩ gì, cũng không biết rốt cuộc anh còn để ý tới Tô Hội Lê hay không. Không quan tâm thì sao lại tới, quan tâm thì sao lại phong khinh vân đậm như thế, giống như chi đến công viên để tản bộ mà không phải cứu người.

Ở tầng tháp ngắm cảnh cao nhất, trong bóng tối, người phụ nữ với mái tóc dài phất phơ, bóng lưng ốm yếu, im lặng ngồi ở băng ghế cạnh lan can, ở độ cao này đèn không chiếu tới được, chỉ có ánh trăng mơ hồ phác họa lên bóng cô.

Bước chân Phó Thần Thương nhẹ vô cùng, giọng nói lắng xuống, "Hội Lê."

Người phụ nữ không có chút phản ứng, hoàn toàn chìm trong thế giới của mình.

Phó Thần Thương không tiếp tục gọi cô, mà chỉ yên lặng ngồi xuống bên cạnh.

Năm phút sau, một chiếc xe lái qua tháp, có mấy người nhanh chóng đi ra trải đệm khí dưới tháp rồi sau đó vào xe Quá trình trôi chảy, từ đầu tới cuối không ai nói một câu, ban đêm yên tĩnh như chưa xảy ra chuyện gì.

Phó Thần Thương nhắn cho Lâm Huyên chờ bên dưới --- "Khổ cực rồi"

Ba chữ, từ trong đó có thể thấy anh vẫn đưa Tô Hội Lê vào trong phạm vi bảo vệ của mình.

Lâm Huyên trả lời --- "Hội Lê là người bạn tốt nhất của tôi, đây là chuyện tôi phải làm. Có thể tôi nói như vậy làm anh không vui, nhưng anh thật sự quá tàn nhẫn! Cô ấy theo anh suốt mười năm, chẳng lẽ tình cảm cô ấy với anh như thế nào anh còn không rõ? Anh biết lần này cô ấy bị bất đắc dĩ, sao có thể không nghe cô ấy giải thích, đảo mắt đã cưới người phụ nữ khác! Anh có biết cô ấy đi theo Sở Mạch chịu biết bao ủy khuất không, có biết mỗi ngày trong lúc ngủ mơ cô ấy gọi tên ai không..."

Phó Thần Thương không trả lời lại, Lâm Huyên ngẩng đầu nhìn lên trên, thấy anh không có phản ứng, bản thân ở đây cũng không có tác dụng gì, tức giận dậm chân rời đi. Tuy đã sớm quen với vẻ xa cách với mọi người của anh, nhưng trong lòng vẫn rất thất vọng, đêm nay anh thậm chí không nhìn cô ta lấy một cái. Người đàn ông này đúng là khó trị trước sau như một!

Mấy giờ sau, Tô Hội Lê vẫn bảo trì tư thế nhìn bầu trời dần sáng lên phía xa, Phó Thần Thương một mực ngồi bên cạnh, đến sáu giờ thì giơ tay lên nhìn đồng hồ, sau đó đứng dậy, "Tự đi hay để anh ôm em?"

Sống lưng Tô Hội Lê có chút rung rung, khẽ cắn môi, sau một lúc lâu chậm rãi bám vào trụ tháp màu đỏ đứng lên, quả nhiên chân đã tê rần, lúc đứng dậy thì cơn đau kịch liệt truyền lên từ chân, cô chỉ cắn môi không nói tiếng nào.

Phó Thần Thương trầm mặc đỡ cô ngồi xuống, sau đó cúi người thuần thục xoa bóp bắp chân cho cô.

Tô Hội Lê ngẩng mặt lên ép lui nước mắt, thì ra anh còn nhớ đến thời gian mình tỉnh lại khỏi cơn mộng du, còn nhớ chân cô sẽ bị chuột rút.

Hai người quen thuộc như thế, nay gần nhau mà như cách cả chân trời.

Anh vẫn sẽ dến, vẫn sẽ biết cách bảo vệ cô, vẫn ở bên cạnh cô, thậm chí giống như bây giờ cúi mình xoa bóp cho cô, tất cả đều như cũ, nhưng đây chỉ là cảnh tượng huyền ảo, mọi thứ không thể trở về như cũ.

"Đủ rồi." Cô bỗng đẩy anh ra, khuôn mặt tái nhợt, bước chân hư vô gần như không chạm đất, như một cái xác không hồn bước từng bước xuống cầu thang...

Phó Thần Thương không nói một lời đi theo đằng sau.

Cuối cùng xuống đến cuối tháp, cô gần như thoát lực.

"Lên xe." Phó Thần Thương mở cửa xe.

Tô Hội Lê đưa lưng về phía anh, "Anh đi đi."

"Lên xe!" Anh lặp lại.

"Em tự về!"

Phó



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT