Báo lỗi

Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 64

Năm giờ rưỡi chiều, đồ ăn mua ở Hi Hòa uyển đúng giờ đưa đến.

Bình thường lúc Phó Thần Thương ở nhà sẽ tự mình xuống bếp, nếu như không ở nhà sẽ bố trí mua xong đồ ăn.

An Cửu vừa gắp thức ăn cho cô giáo Mạnh vừa an ủi, “Cô, đừng lo lắng, không có chuyện gì, cô không nhìn thấy Phó Thần Thương ôm người còn chạy nhanh giống như thỏ sao!”

Trong mắt cô giáo Mạnh tràn đầy hiền từ và đau lòng, “Em đứa bé này, khẳng định cũng sợ hãi đi! Ngược lại an ủi cô!”

An Cửu lập tức có dáng vẻ ngước đầu không ai bì nổi, “Em có gì chưa từng thấy chứ, còn sợ chút máu này? Nhạt.”

Nói xong lại cảm thấy ngượng ngùng, chuyện như vậy có gì hay mà hả hê.

Không giống với học sinh nhỏ có tính chất lưu manh bắt chẹt, An Cửu có một khoảng thời gian huyên náo đặc biệt quá đáng, rất thân cận với người đi lại trên đường, còn gọi người ta là đại ca, nói đến đánh nhau đặc biệt hung ác hơn nữa không muốn sống, động liền động dao động thương, trường hợp máu tanh tự nhiên cũng không hiếm thấy, khi đó cả người giống như cái máy không có linh hồn, tê liệt, đần độn.

Tình trạng này cắt đứt vào một lần đổ máu, cô rơi vào một mình bị người chặn trong đầu ngõ dùng đao lớn chém, kết quả Phó Cảnh Hi tự dưng vô cớ xuất hiện, giúp cô thay đổi cục diện nguy hiểm, đồng thời cũng bị thương thật nặng, từ đó về sau co quyết âm cắt đứt quan hệ với người bên kia. Vốn đại ca đi trên đường không muốn thả người, cô đã chuẩn bị chặt một ngón tay cho anh ta, sau đó không biết chuyện như vậy giải quyết như thế nào, đại ca đó cuối cùng cũng không tới tìm cô đào mộ.

Lúc ấy cô vẫn cho rằng Phó Cảnh Hi là học sinh bình thường, không biết bối cảnh gia đình của cậu ấy, sau suy nghĩ một chút, có thể do cậu ấy ra mặt giải quyết giúp, vì vậy trong lòng càng thêm áy náy đến không xong, nhưng mình bây giờ, thân phận như vậy, có thể làm cái gì cho cậu ấy đây, ngay cả những chuyện ngây thơ ngu ngốc kia cũng không thể làm.

Cô giáo Mạnh toán lý hóa toàn tài, cái gì cũng có thể dạy, buổi tối lại chuẩn bị bổ túc cho cô hai giờ vật lý. Đầy trong đầu An Cửu đều là thanh trượt nhỏ cân bằng, thanh trượt nhỏ nghiêng, thanh trượt nhỏ trên băng chuyền, thanh trượt nhỏ lát trơn bóng lát thô ráp, vừa phân thần suy nghĩ đến chuyện đêm nay của Phó Thần Thương, lại bị trọng lực rồi lực từ Ampe lực ma sát lực Cu-lông lực Lorentz lực từ xâm chiếm…

Nghĩ như vậy, học tập tốt đúng là năng lượng chính, chữa khỏi nút thắt siêu cấp!

Tối nay Phó Thần Thương dĩ nhiên không về nhà, Tề Tấn cũng không đúng hạn như thường ngày tới đón cô giáo Mạnh.

“Không cần em đưa về, em là một cô gái, đưa cô về rồi một mình trở lại rất không an toàn.”

“Cô giáo ngài quan tâm mù quáng, ngài từng nhìn thấy cô gái nào bưu hãn như em đây sao?”

Cuối cùng An Cửu vẫn tự mình đưa cô giáo Mạnh về, trước khi đi cô giáo Mạnh vẫn không yên lòng muốn để cho hiệu trưởng Vương đưa cô về.

“Cô à ngài ngàn vạn không nên! Nếu để cho Phó Thần Thương biết buổi tối khuya em còn đơn độc chung đụng với đàn ông không thể không cắt toàn bộ tiền tiêu vặt một tháng của em!”

Hiệu trưởng Vương phồng má trợn mắt, “Em đồ lưu manh!”

“Em đứa bé này…” Cô giáo Mạnh không thể làm gì khác hơn là nhìn An Cửu vừa phô trương vừa tránh không kịp chạy đi.

“Là một đứa bé ngoan! Chỉ có điều…” Cô giáo Mạnh thở dài, sau đó hỏi bạn già của mình, “Tôi nói lão Vương này, Phó Thần Thương đó rốt cuộc vì sao cưới An Cửu, ông biết không?”

“Chuyện của bọn họ, tôi nào biết được! Chuyện nhà người ta, bà cũng đừng quan tâm loạn!” Hiệu trưởng Vương hiển nhiên sợ chọc phải phiền toái, những thứ này cũng không phải ông có thể để ý.

Tiết trời đầu thu, gió hơi lạnh, An Cửu chỉ mặc áo tay ngắn, đi trên lối đi bộ thưa thớt người.

Trên đường lại gọi mấy cú điện thoại qua cho Phó Thần Thương, vẫn như cũ không có ai nghe, sau đó gọi lại, đã ở trạng thái tắt máy.

Khốn kiếp, thời gian báo tin bình an cho cô cũng không có sao? Hay là nói không biết cô xem ti vi? Cho dù không biết, cô gọi nhiều cú điện thoại như vậy, không biết cũng phải biết chứ!

Càng nghĩ càng giận, về đến nhà, An Cửu mở máy vi tính ra, nhập từ khóa Tô Hội Lê.

Cô chỉ cảm thấy hơi quen thuộc cái tên này, nhớ mang máng có một bài hát tên “Gặp em là điều tuyệt vời nhất” hình như do chị ta hát, cái khác hoàn toàn không biết.

Tìm ra được hình thời kỳ thiếu nữ của Tô Hội Lê, càng sáng rỡ động lòng người hơn bây giờ, đôi tròng mắt kia nhẹ nhàng như nước, không màng việc đời, tinh thần tràn đầy thanh xuân phấn chấn và hơi thở hạnh phúc.

Mười bốn tuổi ra mắt; mười sáu tuổi là thời kỳ hưng thịnh; mười tám tuổi là nữ ca sĩ biết sáng tác được chào đón nhất, giáo chủ tươi mát, thần tiên tỷ tỷ, nữ thần trạch nam; hai mươi tuổi, vào thời điểm sự nghiệp huy hoàng nhất ở ẩn, vì bạn trai yêu nhau bốn năm, nhị thiếu của tập đoàn SK Phó Thần Thương.

Tất cả mọi người đều cho rằng chị ta muốn rút lui khỏi giới ca hát để gả vào hào môn, không ngờ, chỉ chớp mắt chính là suốt sáu năm. Chị ta và Phó Thần Thương luôn luôn trong tin tức bát quái giả hôn nhân, trong xì căng đan bị kết hôn bị mang thai vẫn không tu thành chính quả. Trong lúc đó, quan hệ giữa Phó Thần Thương và Phó Chính Huân càng lúc càng kém, ngay lúc đó đã gần như rời khỏi Phó thị tự gây dựng sự nghiệp.

Chuyện xưa tới đây, tin tức bát quái về câu chuyện tình yêu của bọn họ đã càng ngày càng ít, bát quái tương đối nóng hổi gần đây là mấy tháng trước, tình yêu cự ly dài mười năm giữa Tô Hội Lê và Phó Thần Thương đi tới cuối, tin đồn nguyên nhân bọn họ chia tay chính là bởi vì Tô Hội Lê bất mãn Phó Thần Thương không cách nào cho chị ta danh phận, sau khi hai người mỗi người một ngả thì Tô Hội Lê nhanh chóng dính vào Sở mạch chủ tịch tập đoàn Sở thị, Phó Thần Thương cũng trong tinh thần chán nản mà thành hôn khiêm tốn, một đôi kim đồng ngọc nữ cứ ở trong tiếng thổn thức mà như là người lạ, thẳng đến khiến người ta than thở không bao giờ tin tưởng tình yêu nữa.

Hướng phát triển của dư luận đều nghiêng về phía Phó Thần Thương, công ty gia tộc lớn như vậy, năng lực xuất sắc lại khinh thường tham dự vào tranh quyền đoạt thế, bằng vào năng lực của mình sáng lập ra Thịnh Thế, chỉ làm chuyện mình thích, yêu người mình yêu, quan trọng nhất là yêu một người phụ nữ trung tình không đổi, dù sao những năm này đàn ông vừa đẹp trai vừa có tiền lại si tình quả thật đã sắp có nguy cơ tuyệt chủng…

Tin tức bát quái trên mạng rất lộn xộn, cái gì cũng nói, An Cửu chỉ miễn cưỡng xâu chuỗi ra một chút sự thật, đồng thời cũng mơ hồ đoán ra được nguyên nhân Phó Thần Thương cưới mình. Căn cứ vào thời gian phán đoán, thời gian anh và Tô Hội Lê chia tay, chính là thời gian anh cưới mình.

Bừng tỉnh hiểu ra không phải nên ngộ ra * mà sung sướng như vậy sao? Nhưng vì cái gì ngay cả hô hấp cũng không thuận rồi.

(*) Nguyên gốc: 醍醐灌顶 (thể hồ quán đính), theo nghĩa đen thì câu thông dụng nhất là tưới sữa lên đầu. Trong Phật học câu này mang ý nghĩa chỉ việc truyền thụ trí tuệ, giúp người ta ngộ ra điều gì đó. Nghĩa thoát: chợt hiểu ra, ngộ ra, bỗng nhiên hiểu ra.

Mình rốt cuộc coi là gì chứ? Coi là gì! Coi là gì! Cô nghĩ không thông, vì vậy lại bắt đầu để tâm vào chuyện vụn vặt… Ôm chăn lăn trên giường.

Có phải khi đó Phó Thần Thương quá mức đau lòng đúng lúc gặp phải mình nên đứt dây thần kinh não không? Nhưng cho dù anh muốn báo thù người ta, ít nhất cũng phải tìm người tốt hơn người ta chứ?

Coi là gì? Cô nghĩ tới nghĩ lui cảm giác mình đây là mèo mù vớ được chuột chết…

Nhưng tại sao anh không trả lời điện thoại chứ? Chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện gì…

Cho tới bây giờ cô không phải là người có kiên nhẫn suy nghĩ lung tung, lăn lộn trên giường không bao lâu liền hơn nửa đêm chạy ra cửa tới bệnh viện.

Theo cô phỏng đoán, bọn họ chắc sẽ đang ở bệnh viện thành phố.

Thời gian buổi tối đã không còn xe buýt, An Cửu thuê ô tô chạy đến bệnh viện, thấy cửa bệnh viện bị xe thu thập tin tức chặn nước chảy không lọt, lập tức không cần suy nghĩ, người khẳng định ở đây.

Trước mặt nhìn thấy rất chặt chẽ, căn bản không vào được, chỉ có điều chuyện này không làm khó được cô, cô chạy vòng quanh bệnh viện một vòng, sau đó bò đến lầu hai, tháo hai ốc vít cửa sổ chống trộm, trèo vào từ cửa sổ một nhà toilet.

Trong bệnh viện gần như là năm bước một bảo vệ, mười bước một cảnh sát, An Cửu không



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT