Báo lỗi

Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 75

"Bà xã..."

Hành vi đùa giỡn lưu manh của Phó Thần Thương ngày càng quá mức, An Cửu thật sự không chịu nổi nữa hét lên, "Cút xa tôi ra! Anh có phiền hay không hả!"

"Không phiền."

"..."

An Cửu cố gắng ổn định tâm trạng, muốn tiếp tục nói chuyện thì đầu kia Tô Hội Lê đã dập máy.

Cứ như vậy là xong? Mình có tính là không chiến mà thắng không nhỉ?

Phó Thần Thương, tôi không bắt nạt người phụ nữ của anh, là tự anh làm thôi.

An Cửu quay người, ngửa đầu, ôm mặt anh vỗ hai cái, "Này, tỉnh, ban nãy Tô Hội Lê gọi tới! Tôi thật sự chẳng làm gì cả, ban nãy anh cũng thấy rồi, ngày mai không được phép ăn vạ, có nghe không?"

Cô phải cảnh báo trước, đỡ cho đến lúc đó nói không rõ ràng. Tuy Phùng Uyển nói không sai, cô là vợ chính, nhưng cũng là vợ chính không được chào đón nhất.

Cũng không biết Phó Thần Thương có nghe thấy không, thuận miệng đáp lại cô, "Không có không có không có."

Hoàn toàn học theo giọng điệu ngày thường cô hay dùng.

"Anh..." An Cửu cuối cùng cũng hiểu tranh luận với kẻ vô lại là thế nào, có lẽ Phó Thần Thương cũng rất thảm, ngày nào cũng bị mình lên giọng vậy mà.

An Cửu vẫn còn buồn bực vì cuộc điện thoại mới rồi, nghĩ Tô Hội Lê muộn thế này tìm anh là có chuyện gì, có phải là chuyện gấp không, ngộ nhỡ anh không nghe máy dẫn đến hiệu ứng cánh bướm gây ra hậu quả không tốt...

Nghĩ đi nghĩ lại bỗng cơ thể bị nhấc bổng lên, cô sợ hãi phản xạ ôm cổ Phó Thần Thương, đến khi phản ứng lại lập tức bâ chân bốn cẳng giãy dụa muốn xuống, "Phó Thần Thương, anh làm gì thế?"

"Em."

"Tôi cảnh cáo anh đừng có lên cơn say!" An Cửu nghiến răng nghiến lợi.

Phó Thần Thương đưa cho cô ánh mắt "Lên cơn say thì em làm gì được tôi", ba bước dài ôm cô vào phòng khách, như không chờ được vào phòng ngủ liền ném cô xuống sofa, một chân đứng trên mặt đất, chân còn lại đè cô bên dưới, sau đó tay không nhanh không chậm cởi áo, tư thế này tao nhã như mang khăn ăn trước khi dùng bữa...

An Cửu vặn người đạp đá liên tiếp, hai người đấu đá thở hồng hộc trên sofa, Phó Thần Thương không những không buông tha, sự cướp đoạt và chinh phục trong mắt còn điên cuồng hơn... DDleQuyD0n

An Cửu nào biết đàn ông không chịu được nhất là kích thích, bạn càng phản kháng, càng khơi gợi ham muốn tàn bạo của anh ta!

"Phó Thần Thương, anh có nhớ đã đáp ứng tôi chuyện gì không?"

"Ngày mai là thứ Bảy." Môi Phó Thần Thương kề sát cô, giọng nói đã khàn khàn, quyến rũ chết người.

An Cửu đưa tay ngăn cản anh, tạo lỗ hổng để nói chuyện, "Không phải chuyện này! Ba tháng trước anh đáp ứng tôi, chỉ cần trong vòng ba tháng tôi không phạm sai lầm lớn sẽ đáp ứng vô điều kiện một yêu cầu của tôi!"

"Cho nên?"

"Cho nên hôm nay chính là thời hạn ba tháng!" An Cửu đề cao giọng.

"Sau đó?"

"Sau đó... sau đó tôi muốn chia giường ngủ! Không có sự cho phép của tôi thì anh không được động vào tôi!"

Phó Thần Thương im lặng, An Cửu ngừng thở, thầm nghĩ anh sẽ không nói quên rồi nên muốn nuốt lời chứ! Hay là lại muốn ra chiêu kỳ ba nào?

Phó Thần Thương nghĩ một lúc, lên tiếng, "Gạt người."

An Cửu muốn chửi đổng tại chỗ, "Mẹ! Anh còn mặt mũi không? Anh muốn nuốt lời? Rốt cuộc anh có phải đàn ông không hả! Phó Thần Thương khốn kiếp ông chú sắc lang bỉ ổi BT thích màu hồng..."

Cô lấy hơi sức toàn thân để chửi, lời lẽ ngày càng nặng nề, Phó Thần Thương chẳng những không giận còn cười mắng cô, "Cô bé bịp bợm..."

"Anh mới bịp bợm, tên lường gạt!!!" Nếu hai mắt có thể phóng ra lửa thì



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT