Báo lỗi

Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 77

Bên trong phòng bệnh, không khí khẩn trương hết sức căng thẳng.

Bác sĩ y tá đứng thành hàng, sắc mặt Tô Hội Lê tái nhợt như tuyết, trên mặt Sở Mạch u ám.

Cô vẫn luôn nghe lời mình, dù biết cô không nhất định là thật lòng, nhưng dù sao ở thời điểm cô bất lực nhất mình cũng cứu cha của cô, dù không yêu, cũng có cảm kích nhỉ!

Nhưng mà, một cú điện thoại, chỉ một cú điện thoại cô đã lộ ra nguyên hình, tất cả lòng dạ của cô đều ở trên người Phó Thần Thương, nửa điểm cũng không chia cho anh ta. Đối tốt với anh ta cũng chỉ gặp dịp thì chơi mà thôi!

Phó Thần Thương thản nhiên đi vào phòng bệnh, lập tức ánh mắt của Tô Hội Lê gắt gao dính chặt, nhưng nhận lại thù hận của Sở Mạch.

Môi anh đào của Tô Hội Lê khẽ run, đã không cách nào phân tâm đi để ý ở bên trong phòng bệnh vẫn còn Sở Mạch, không hề chớp mắt ngắm nhìn anh, "Em không tin, có phải anh vì để em chết tâm mới cố ý làm như vậy hay không?"

Nghe được bên đầu kia điện thoại, Phó Thần Thương gọi “bà xã”, quả thật cô ta giống như bị vạn tên xuyên tim.

Giữa bọn họ vẫn tôn trọng nhau như khách, ăn ý ăn nhịp, nhưng anh chưa bao giờ dùng giọng nói nồng nhiệt như vậy nói chuyện với mình, anh cam kết mình sẽ là vợ của anh, nhưng chưa từng gọi mình là bà xã. ddAnl3quyD0n. Dĩ nhiên, anh cũng chưa bao giờ thân thiết mập mờ với phụ nữ khác, cho nên cô ta vẫn cảm thấy Phó Thần Thương vốn nên như vậy, nghiêm cẩn kiềm chế, kín kẽ lạnh nhạt, không dễ biểu hiện tình cảm của mình.

Nhưng mà, vào tối hôm qua chỉ có đôi ba câu đối thoại nhìn như bình thường ở trong điện thoại đó, lại hoàn toàn phá hủy tất cả nhận thức của cô ta.

Cô ta có thể nghe ra anh đang uống say, anh có thể dễ dàng tha thứ cho người phụ nữ thân thiết với anh sau khi anh say, anh có thể dễ dàng tha thứ cho người phụ nữ dùng giọng nói vô lễ như vậy nói chuyện với anh, anh có thể thân mật gắn bó với người phụ nữ kia. . . . . .

Tại sao anh có thể!

Thì ra là anh cũng có một mặt nhiệt tình, nhưng không phải là với mình.

Mười năm của cô ta rốt cuộc được xem là gì?

"Phó Thần Thương, anh có yêu em không? Mười năm này, rốt cuộc anh xem em thành cái gì?"

Phó Thần Thương đi tới, nhận lấy thuốc trong tay y tá, giúp cô ta lau máu trên mu bàn tay bởi vì cưỡng ép nhổ hết kim tiêm, sau đó bảo một y tá khác tiêm cho cô ta thuốc an thần, bác sĩ đứng bên cạnh thấy thế cũng vội cẩn thận đi tới làm kiểm tra cơ thể cho cô ta. . . . . .

Trong phòng bệnh tất cả mọi người bắt đầu công việc, Tô Hội Lê lẳng lặng nhìn anh, không phản kháng chút nào, không còn chứng cuồng loạn lúc trước nữa.

"Nếu muốn cho em chết tâm, tại sao anh lại tới. . . . . . Tại sao anh tới. . . . . ."

Phó Thần Thương dìu cô ta nằm xuống, giúp cô ta đắp kín chăn, "Không nên suy nghĩ nhiều, dưỡng bệnh cho tốt."

Không nên suy nghĩ nhiều, không nên suy nghĩ nhiều, dưỡng bệnh cho tốt, anh cũng chỉ biết nói câu nói này!

Điệu bộ không cự tuyệt cũng không tiếp nhận, nhìn như là dịu dàng tránh cho cô ta



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT