Báo lỗi

Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 78

Người ta muốn kéo cũng kéo Nhiếp Tiểu Thiến, ai sẽ kéo Hỗn Thễ Ma Vương chị chứ, Thẩm Hoán lầu bầu.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Cửu ca?"

Vì vậy An Cửu kể đầu đuôi tất cả mọi chuyện cho Thẩm Hoán, bao gồm lo lắng, phiền não, rối rắm của bản thân mấy ngày này. Sau khi nói rõ hết bỗng cảm thấy cả người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Không có ai để dốc bầu tâm sự, cho đến bây giờ cô không bị nghẹn đến điên đã là kỳ tích rồi.

"Phó Thần Thương. . . . . ." Thẩm Hoán lẩm bẩm, "Khó trách ban đầu chị nói gì mà em chỉ đoán đúng một phần ba, thì ra là em đoán đúng chữ “Phó”, còn nữa, không ngờ Phó Cảnh Hi là cháu đích tôn của Phó thị, quả nhiên Thịnh Cẩn tàng long ngọa hổ. . . . . ." (*tàng long ngọa hổ: rồng núp hổ nằm nói đến khả năng lớn đang tiềm tàng, sẵn sàng bộc lộ ra bất cứ khi nào, như con hổ nằm trong bụi rậm, con rồng đang ẩn mình chờ thời cơ.)

Lúc trước An Cửu còn che giấu, hiện tại đã nói rõ ràng hết mọi chuyện cho cậu ta, lượng tin tức quá lớn, nhất thời cậu ta cũng có chút không cách nào hoàn toàn tiêu hóa hết, chỉ biết líu lưỡi, "Ba tháng này của chị đơn giản là Alice lạc vào xứ sở thần tiên chứ sao………."

An Cửu than thở, "Nếu như thật sự là nằm mơ thì tốt!"

Thẩm Hoán vừa nghe lập tức không đồng ý, "Tốt cái gì! Chị ngốc à! Phụ nữ của Phó Thần Thương! Là vợ được cưới hỏi đàng hoàng! Bây giờ một đầu ngón tay của chị cũng có thể nghiền nát Tống Hưng Quốc, nghiền đến nát bươm, có biết không? Lúc này chị như kiểu trâu bò lớn! Dù nguyên nhân anh ấy cưới chị quả thật quá vớ vẫn, chỉ là nghĩ thế nào người bị thiệt hại cũng không thể là chị, chị không có gì còn sợ anh ấy cướp? Heo chết còn sợ gì mở nước nóng! Chị nói xem chị có gì mà phải rối rắm chứ, em thật sự không hiểu!"

An Cửu xù lông, "Nói cái gì đó! Cậu đi chết đi! Ai là heo chết?"

Chính cô có thể nói mình là heo chết, cũng không có nghĩa là bằng lòng nghe người khác gọi bẩn thiểu như vậy.

"Xin lỗi xin lỗi! Nhất thời HIGH hơi quá!" Thẩm Hoán né tránh bàn tay đang làm bộ muốn đấm tới của An Cửu, lời thề son sắt nói: "Tóm lại nghe em không sai, bây giờ chị chỉ cần dỗ chồng cho tốt, tất cả đều dễ làm! Chị chính là là hoàng hậu đấy! Hoàng hậu đấy có hiểu hay không? Dưới một người trên vạn người! Chị có biết giá trị con người bây giờ của Phó Thần Thương hay không? ddLequyd0n Bây giờ anh ấy trở lại Phó thị, Phó Chính Huân mặc kệ hiềm khích lúc trước ủy thác trách nhiệm nặng nề, anh ấy đã xưa đâu bằng nay! Xưa đâu bằng nay đấy! Thời kì đang lên nhất không ngờ đúng lúc đụng phải chị! Thật sự là thời khắc chứng kiến kỳ tích, thì ra là chị chính là người cướp Phó Thần Thương!"

Thẩm Hoán dõng dạc phát biểu diễn giảng, vẻ mặt chị đã chiếm đại tiện nghi.

"Cậu có cần khoa trương như vậy không!" An Cửu đỡ trán.

"Là chị quá bình tĩnh có được hay không! Nếu là phụ nữ bình thường, vào lúc này không chừng đã bởi vì không chịu nổi vui mừng mà điên mất rồi đấy!"

". . . . . ."

Thẩm Hoán nói phát biểu cuối cùng, "Đời này của chị coi như là đáng giá! Gả cho Phó Thần Thương đó chính là một giải thưởng thành tựu cả đời xứng với tên thực!"

An Cửu cắn xuống một chân con cua, "Thật sự là xin lỗi! Giải thưởng của tôi sợ rằng chẳng mấy chốc sẽ đổi chủ!"

Thẩm Hoán vội hỏi: "Có ý



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT