Báo lỗi

Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp Tục

Chương 11: Đêm Qua Cô Cứ Ôm Lấy Tôi

Rõ ràng Lạc Dịch Bắc cảm thấy sự bất an của cô, đôi tay nhỏ nắm nắm áo choàng tắm của anh, đến nỗi sắp tuột xuống.

Đêm qua người anh dũng thế kia cả anh cũng không dám công kích, bây giờ cũng biết sợ hãi ư?

Hiện trường thật sự quá hỗn loạn rồi, cảm giác cứ như ngôi sao lớn lên sân khấu vậy, còn rất ồn ào nữa.

Lạc Dịch Bắc rất không thích tình cảnh nhốn nháo thế này, nếu như là ngày thường, anh sẽ lướt ánh mắt sắc nhọn trên gương mặt đám người, một câu “Tất cả im hết cho tôi” mà giải tán đám đông.

Nhưng mà, hôm nay, cũng không biết anh nghĩ thế nào, bị bao nhiêu là ống kính nhắm đến, lại hiếm khi mà không nổi nóng.

Tầm nhìn ảm đạm lướt qua từng người, trong ánh mắt kinh ngạc của đám đông, anh chỉ hời hợt mà hỏi rằng, “Các người đang nói gì?”

Sau đó, cong người, đôi môi mát lạnh dịu dàng hôn lên trán của cô gái trong lòng một cái.

Động tác rất nhẹ nhàng, lại khiến máy ảnh của đám đông tại hiện trường càng chụp điên cuồng hơn.

Cả người Phương Trì Hạ rõ ràng cứng đơ, anh ta đang làm gì vậy?

Định ngẩng đầu lên, nhưng mà, sợ cả hai bị bao nhiều ống kính chụp được, đầu lại cúi thấp thêm một chút.

Cả đám người dường như bị hành động kia của Lạc Dịch Bắc làm cho chấn động, hiện trường trong phút chốc nhốn nháo hơn.

“Cậu Lạc đây là đang thừa nhận quan hệ của cậu và cô Kỷ Ngải ư?”

“Nếu hai người hôm nay đã xuất hiện cùng nhau, vậy xin hãy nói thêm vài câu!”

“Cô Kỷ có thể ngẩng đầu lên không ạ?”

Lời của phóng viên rất nhiều, câu hỏi từng câu nối tiếp từng câu.

Cả ngày không nhận được câu trả lời, đám người không biết ai đã hô hoán lên, “Hả, chiều cao của cô gái này hình như không giống Kỷ Ngải!”

Một câu nói, khiến cả đám hoàn hổn trở lại, bắt đầu bắt đầu đánh giá Phương Trì Hạ.“Cậu Lạc, đây là...”

Muốn dò hỏi nhiều hơn, khoé miệng của Lạc Dịch Bắc cong lên mang ý mỉa mai vì đã đạt được mục đích, anh dạt đám đông phía trước, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị mà quét lên đám người, lạnh lùng quát lên một tiếng, “Cút ra hết cho tôi!”

m thanh không cao không thấp, hờ hững nhẹ nhàng, nhưng loại hơi lạnh toát ra trong lúc không để tâm kia, lại lạnh đến thấu xương.

Tốc độ trở mặt vẫn rất nhanh.

Đám phóng viên lúc nãy còn vô cùng hăng hái chuẩn bị dò hỏi nhiều hơn bị anh quát đến cả người run lên một đợt, người này nhìn người kia, người kia nhìn người này, trong lòng rất không can tâm.

Khó khăn lắm mới được tin tức rúng động đến như vậy, ai lại không muốn giành trang nhất?

Nhưng mà, nhìn gương mặt lạnh như băng kia của Lạc Dịch Bắc, lại không ai có gan tiếp tục ở lại, sau cùng cả một tổ ong đều tan rã.

Xung quanh lại lần nữa yên tĩnh trở lại.

Phương Trì Hạ từ từ ngẩng mặt lên, liếc mắt nhìn xung quanh, khẽ thở phào.

Lạc Dịch Bắc liếc nhìn tay cô vẫn túm lấy áo choàng tắm của anh, lại nhìn cái áo tắm bị cô kéo đến sắp tuột ra, con ngươi lạnh lùng khẽ khép lại khép, mặt không biểu cảm mà buông một câu, “Sao thế? Đêm qua chưa thoả thích, vẫn muốn thêm lần nữa?”

Phương Trì Hạ ngẩn người, nhìn quần áo đang cởi tuột nửa chừng, hầu như có thể dùng từ “dùng nhan sắc nam nhân để dụ dỗ” hình dung anh ta, tay như chạm phải bệnh dịch gì đó, chán ghét thu trở lại.

“Kĩ thuật của anh quá kém rồi!” Quay lưng lại, cô nói đầy chê bai.

Lạc Dịch Bắc nhướng mày một cái, khóe môi cong lên xem thường, “Vậy ư? Nhưng mà, đêm qua tôi lại không nhìn ra từ biểu cảm của cô.”

Ngừng một chút, anh lại nói, “Đúng rồi, cô còn cứ ôm lấy tôi không chịu buông.”

Một câu nhẹ nhàng nói ra, nhẹ nhàng đi vào tai Phương Trì Hạ, cả người Phương Trì Hạ đều độn ra.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT