Báo lỗi

Ông Xã Tổng Tài Bá Đạo Sủng: Bảo Bối, Tiếp Tục

Chương 39: Cô Là Gì Của Nó

"Noah? Ý bà là tên Lạc Dịch Bắc kia sao?". Phương Trì Hạ giật mình một chút, nhưng rất nhanh lấy lại phản ứn.

"Tên kia?". Người bên kia điện thoại giống như sững sờ, nhưng cách nửa giây vẻ mặt ôn hoà tiếp tục trò chuyện với cô: "Đúng vậy, chính là tên kia, xin hỏi cô là gì của nó?".

Âm thanh cười tủm tỉm, thời điểm nghe lời này, Phương Trì Hạ thấy được bộ dạng đối phương, mặt mày cong cong mắt cười thành hình trăng lưỡi liềm.

"Tôi là..." Một câu, vậy mà để cho Phương Trì Hạ không biết trả lời thế nào.

Cô và Lạc Dịch Bắc là ẩn hôn, trừ hai người trong cuộc, ai cũng không biết.

Đối phương giống như đoán ra cô xấu hổ, cũng không truy vấn, mà đổi lại vấn đề: “Mấy ngày nay Lạc Bắc luôn ở trong biệt thự sao?”.

"Đúng vậy, mấy ngày nay đều ở đây". Phương Trì Hạ thở dài, cảm giác đối phương rất hiền lành, cô cũng hỏi gì đáp nấy.

"Luôn ở trong đó không ra ngoài sao?". Âm thanh bên kia điện thoại hàm chứa ý cười.

Phương Trì Hạ: "..."

Nói sao giờ?

Lời này dễ dàng làm cho người ta hiểu sai đó!

Phương Trì Hạ nghe âm thanh bà ấy kiểu nào cũng có điểm lạ, vội vàng uốn nắn một chút: "Ý tôi là, mấy ngày nay buổi tối luôn ở đây”.

Sợ đối phương nghĩ nhiều, còn trợn mắt nói lời bịa đặt bổ sung một câu: "Một mình!".

"Như vậy à!". Âm thanh đối phương giống như có hơi thất vọng.

"Tiểu thư, xin hỏi cô là gì của cậu ấy..." Không biết có thể hỏi đối phương ra chút vấn đề gì, Phương Trì Hạ cố ý đánh lạc hướng chủ đề: "Cần tôi giúp bàchuyển điện thoại cho anh ấy không?”.

"À, kỳ thật tôi cũng không có việc gì, chỉ là tùy tiện gọi điện thoại tới quan tâm chút mà thôi”. Trong điện thoại giọng nữ không sao cả, chỉ là đặc biệt nhắc nhở một câu, "Qua mấy ngày là sinh nhật ông nội, nhắc nó lúc đó nhớ về nhà”.

"Được, tôi sẽ nhớ báo cho anh ấy". Phương Trì Hạ mỉm cười đáp ứng.

Người bên kia điện thoại vừa mới chuẩn bị cúp điện thoại, lại có một giọng nói bỗng nhiên từ trong ống nghe truyền tới: "Chức Tinh, lại gọi điện thoại với ai?".

Âm thanh rõ ràng, rõ ràng truyền đến tai Phương Trì Hạ, Phương Trì Hạ sững sờ, cả người bế tắc.

Chức Tinh...

Lạc Dịch Bắc từ ngoài phòng đi vào, nhìn vẻ mặt ngốc trệ của cô, hồ nghi nhìn chằm chằm cô, đi vài bước qua.

"Vừa có người gọi điện thoại?".

"Vâng". Phương Trì Hạ ngượng ngùng đáp lời anh, hình như còn chưa phục hồi tinh thần lại.

"Ai?". Lạc Dịch Bắc lại hỏi.

Phương Trì Hạ chậm rãi nâng mặt lên, thì thào đáp lời anh hai chữ: "Mẹ anh..."

"Em nói bậy trước mặt người nhà sao?”. Lạc Dịch Bắc nhìn biểu tính quýnh quáng của cô, phản ứng đầu tiên trong đầu là chuyện sáng sớm cô độc miệng về Lạc Hi Thân và anh trước mặt anh.

"Nào có?". Phương Trì Hạ đứng lên, quay người đi vào phòng bếp.

Cô chỉ tương đối bất ngờ khi Sa Chức Tinh lại là người dễ nói chuyện như vậy, cũng thật bất ngờ lần đầu tiên hai người đối thoại lại dưới tình huống như vậy.

Chuẩn bị bữa tối đơn giản, thời gian sau đó, Lạc Dịch Bắc vào thư phòng, Phương Trì Hạ thì trở về phòng chuẩn bị xắp xếp quần áo của mình.

Lấy đồ vật trong rương hành lý ra, mở tủ quần áo ra, muốn bỏ vào, ngoài ý muốn phát hiện bên trong có nhiều rất nhiều đồ của phụ nữ, áo khoác, áo ngủ, bên trong, cần cái gì có cái đó.

Phương Trì Hạ khẽ giật mình, có chút bất ngờ khi Lạc Dịch Bắc lại sẽ cho người chuẩn bị những thứ này.

Lấy từ bên trong ra một bộ áo ngủ, bất ngờ bị một vật bên cạnh hấp dẫn...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT