Báo lỗi

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 131: Chương 131

Edit: kaylee

La Âm cũng ngây ngẩn cả người, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Cố Nhược Vân, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Khó trách Triệu chưởng quỹ gọi nàng là đại tiểu thư, thì ra nàng lại là lão bản phía sau màn của Bách Thảo Đường, nhưng thế nào nàng lại không biết chuyện này? Hơn nữa, khi Bách Thảo Đường thành lập, hình như nàng còn không có sinh ra.... ...

Cố Nhược Vân nhíu mày, thật hiển nhiên, nàng đối với việc Tá Thượng Thần làm bại lộ bản thân rất là bất mãn, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua khuôn mặt yêu nghiệt của nam nhân.

"Nếu không phải nể tình ngươi là bằng hữu của ca ta, chỉ bằng lời nói mới rồi của ngươi, ta đã làm cho Dư lão đuổi ngươi ra ngoài."

Tá Thượng Thần sờ sờ mũi, trên khuôn mặt lộ ra một chút tươi cười chua sót.

Còn không phải là hắn lo lắng Tô Tô xem thường Cố Nhược Vân rồi sau đó làm ra chuyện gì đó sao? Nhưng mà mặc kệ có lý do gì, hắn không có trải qua sự cho phép của đối phương đã nói ra thân phận của nàng, này quả thật là lỗi của hắn.

Tô Tô há miệng thở dốc, muốn nói cái gì đó, lại ngượng ngùng nói ra.

Lúc này, trong hội trường, giọng nói của Dư lão lại vang lên.

"Các vị, nếu không có vấn đề gì mà nói, vậy kế tiếp liền bắt đầu lần bán đấu giá này của chúng ta! Lúc này đây bán đấu giá Mỹ Dung Hoán Phu đan tổng cộng có năm viên, mỗi người nhiều nhất chỉ có thể đạt được một viên, mà viên đan dược thứ nhất giá khởi điểm là một vạn kim tệ."

Theo tiếng nói của Dư lão rơi xuống, toàn bộ hội trường lặng ngắt như tờ, sau đó, một trận tiếng huyên náo tranh đoạt lấy thế sét đánh không kịp bưng tai vang lên.

"Mười vạn (100.000) kim tệ!"

Ầm!

Tất cả mọi người đều bị âm thanh trung khí mười phần này làm chấn động, phải biết rằng, mười vạn kim tệ, cũng đủ một tiểu gia tộc trung lưu sống hai năm, hiện giờ, lại chỉ là giá khởi điểm của đan dược này.

"Phách Chấn Thiên, người phụ nữ kia của ngươi đã hoa tàn ít bướm (*), ngươi còn tiêu nhiều tiền như vậy ở trên người nàng làm gì? Không bằng lại đổi một ******, đan dược này để cho chúng ta đi, ha ha!"

(*) hoa tàn ít bướm: ví với người phụ nữ già bị ruồng bỏ, như viên ngọc không còn đáng giá (cái này lee giải thích rồi nè, thôi kệ, cứ giải thích lại ^o^)

Trung niên nam tử một thân áo xanh cười ‘ha ha’ đứng lên, không chút cố kị Phách Chấn Thiên trợn mắt nhìn.

"Hừ!" Phách Chấn Thiên ‘hừ’ lạnh một tiếng: "Đan dược này ta còn muốn có được!"

"Vậy ngượng ngùng, ta cũng cảm thấy thật hứng thú đối với đan dược này, cho nên, ta ra hai mươi vạn kim tệ!"

... ......

Trong ghế lô, Tá Thượng Thần cười khẽ tựa vào phía trên lưng ghế dựa, trên khuôn mặt so với nữ nhân còn muốn xinh đẹp hơn kia mang theo tươi cười lười nhác thích ý, hắn giống như biết Cố Nhược Vân đối với những thế lực trên đại lục không có hiểu biết, cho nên ở bên cạnh nhẹ giọng giải thích nói: "Người trên mặt có một vết sẹo kia là Phách Chấn Thiên thống lĩnh thế lực ngầm của Thiên Thành Huyền Vũ Quốc, mà ở Huyền Vũ Quốc, thế lực của Thiên Thành còn lớn mạnh hơn một quốc gia, cho nên có thể tưởng tượng được địa vị của Phách Chấn Thiên, chỉ là, Phách Chấn Thiên này còn là một thê nô (*) nổi tiếng!"

(*) thê nô: nô lệ của vợ, ý chỉ yêu chiều, tôn trọng, nghe theo lời vợ, coi vợ là nhất đó

~Cố Nhược Vân nhíu mày, ánh mắt dừng ở trên người Tá Thượng Thần.

Tá Thượng Thần vung ra quạt lông, cười khẽ tiếp tục mở miệng: "Ta đoán là, lúc này đây Phách Chấn Thiên tới nơi này, cũng là vì mua Mỹ Dung Hoán Phu đan cho thê tử của hắn, về phần người tranh chấp với hắn, là chưởng quầy tiệm bán thuốc lớn nhất Thiên Thành, mục đích của hắn đoán chừng chính là mua Mỹ Dung



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT