Báo lỗi

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 30: Lăng gia âm hiểm, gặp phải nguy cơ (ba)

Edit: kaylee

"Cố Nhược Vân, không phải là ngươi cố ý chứ? Ngươi cố ý bị ta khi dễ, bị ta chèn ép? Sau đó đưa ra khiêu chiến với ta, đến đảo ngược thắng lợi? Lại hung hăng nghiền áp ta? Đến cùng ta và ngươi có cừu oán gì, đáng giá ngươi dùng thời gian nhiều năm hao tổn tâm huyết nhục nhã ta?"

Thật hiển nhiên, Lăng Hi nghĩ quá nhiều, hắn cho rằng Cố Nhược Vân che giấu thực lực vì tìm thời cơ hung hăng nhục nhã hắn.

Đương nhiên, Cố Nhược Vân luôn luôn lười giải thích với những người râu ria, cho nên, trầm mặc của nàng làm Lăng Hi hiểu là cam chịu.

"A a a! Cố Nhược Vân, ta muốn giết ngươi!"

Lăng Hi tức giận rống to một tiếng, từ trên đất bò lên, hắn nâng tay lên, nháy mắt, một lá bùa màu vàng xuất hiện ở trong tay hắn, lá bùa tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt, làm cho khuôn mặt của hắn càng thêm dữ tợn.

"Đây là lá bùa duy nhất của Lăng gia chúng ta, là lúc trước gia gia tốn thật nhiều tiền mua từ trong tay một cao thủ, có thể ở lúc ta gặp phải nguy hiểm truyền tống gia gia của ta đến, cho nên, Cố Nhược Vân, lúc này đây, ngươi chết chắc rồi!"

Dứt lời, Lăng Hi xé lá bùa……..

Một đạo kim quang (ánh sáng màu vàng) hiện lên, Lăng Nghị bỗng nhiên cứ như vậy trống rỗng xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Sau khi nhìn thấy lão gia tử nhà mình xuất hiện, Lăng Hi nhẹ nhàng thở ra, vội vàng cáo trạng nói: "Gia gia, người mau cứu tôn nhi, nếu không phải tôn nhi mang theo bùa truyền tống người cho, phỏng chừng đời này sẽ không còn được gặp lại gia gia ngài nữa."

"Hả?" Lăng Nghị sắc mặt trầm xuống, khuôn mặt già nua âm u, hỏi, "Là ai lớn mật như thế, ngay cả huyết mạch của Lăng gia ta cũng dám tổn thương?"

Bá bá bá!

Trong nháy mắt, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía Cố Nhược Vân, mà theo ánh mắt của bọn họ, Lăng Hi phát hiện thiếu nữ từ nãy đến giờ vẫn luôn bất động thanh sắc (sắc mặt không đổi) kia.

Nha đầu Cố gia?

Hắn nhíu nhíu lông mày: "Hi nhi, nha đầu Cố gia này là một Tụ Khí cấp ba, chẳng lẽ con còn đánh không được nàng hay sao?"

"Không phải gia gia, Cố gia che giấu nàng này rất sâu, một chiêu liền đánh bại mọi người chúng ta, thực lực của nàng cũng không phải Tụ Khí cấp ba, ít nhất cũng là cấp sáu cấp bảy, hơn nữa," Lăng Hi ngừng lại một chút, cười lạnh một tiếng, "Nàng muốn giết ta không chỉ là vì có thù với ta, càng là muốn làm cho Lăng gia chúng ta đoạn tử tuyệt tôn! Người âm hiểm ác độc như thế, gia gia người tuyệt đối không thể để cho nàng còn sống!"

Ầm!

Trên người Lăng Nghị mạnh mẽ xuất ra lửa giận cuồng liệt, một đôi mắt lạnh lùng nhìn Cố Nhược Vân: "Nha đầu, ngươi tuổi còn nhỏ đã có lòng dạ ác độc như thế, giữ lại ngươi cũng chỉ gieo họa cho người đời, vì không để ngươi về sau thương hại người vô tội, nên…... Lão phu cũng chỉ có giết ngươi trước để chấm dứt hậu hoạn (tai họa về sau)!"

Hơi thở âm trầm vây xung quanh lão, làm cho không khí trước mặt mọi người giống như đều trở nên mỏng manh, vô cùng đè nén.

Lòng của Cố Nhược Vân hơi hơi trầm xuống.

Lấy thực lực hiện tại của nàng, còn không cách nào đối kháng với Lăng Nghị, sách lược hiện tại, cũng chỉ có trốn!

"Ha ha!"

Nghĩ vậy, Cố Nhược Vân cười to hai tiếng, nụ cười kia lan tràn ở khóe môi, mang theo một chút đùa cợt.

"Đây chính là Lăng gia? Nhỏ đánh không lại thì người lớn liền lên? Thật sự là làm cho ta có thêm kiến thức! Lăng Nghị, khoản nợ hôm nay, Cố Nhược Vân ta nhớ kỹ, một ngày nào đó, ta sẽ làm cho người Lăng gia các ngươi trả giá đại giới!"

Giờ khắc này, trên khuôn mặt của thiếu nữ gầy yếu tràn đầy khí phách cuồng vọng, loại khí thế đế vương này, ngay cả Hoàng đế Bệ Hạ đều không có, hoảng hốt nhìn, Lăng Nghị giống như là thấy được một khuôn mặt quen thuộc từ lâu………...

Hơn mười năm trước, tuyệt thế thiên tài, Cố Thiên! Nhân vật kinh thải tuyệt diễm kia, Võ Hoàng trẻ tuổi nhất đại lục kia, hiện thời Cố Nhược Vân cùng hắn quá mức giống nhau…….

Không!

Không được, tuyệt đối không thể để cho nữ tử này sống sót, rất nguy hiểm!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT