Báo lỗi

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 349: Cố Nhược Vân Tức Giận (Một)

Ngoài cửa Hạ gia, một đám người ngăn chặn toàn bộ cửa vào.

Bạch y nữ tử (cô gái mặc áo trắng) đứng ở trước mặt mọi người, bạch y nhẹ nhàng bay bay, dung mạo trác tuyệt như thiên tiên, mặt nàng mang theo tươi cười nhu hòa, âm thanh mềm nhẹ nói: "Lâm Vân trưởng lão, Vu Sơn trưởng lão, chúng ta đã tới nơi này nhiều ngày, Thần Thú thần bí sau lưng Hạ gia lại vẫn luôn không ra tay, một khi đã như vậy, chúng ta cũng không cần phải chờ đợi. Nếu có thể thu phục toàn bộ Hạ gia, Luyện Khí Tông chúng ta tất nhiên có thể có địa vị siêu cường."

Nghe nói như thế, lão giả gọi là Lâm Vân trưởng lão khẽ gật đầu: "Tiểu thư nói đúng, Hạ gia này chỉ có một gã cường giả Võ Hoàng mà thôi, chỉ bởi vì Thần Thú sau lưng Hạ gia, thế cho nên mới làm cho Hạ gia này có tư cách so sánh với Luyện Khí Tông chúng ta, nhưng mà, ha ha, đến nay con Thần Thú kia vẫn chưa ra tay, không biết có phải thật sự tồn tại hay không."

Thi Vân không nói gì, đôi mắt nhu hòa ngóng nhìn đình viện Hạ gia.

Tại trong đình viện kia, nàng rõ ràng cảm nhận được một cổ lực lượng cường đại, Hạ gia này quả thật tồn tại một con Thần Thú cường đại, chỉ là đáng tiếc, hiện giờ con Thần Thú kia đã không đồng ý trợ giúp Hạ gia.

Như thế, bản thân cũng đúng dịp có thể hàng phục Thần Thú và Hạ gia.

Trong sân, một loạt tiếng bước chân chợt truyền đến, từ đầu đến cuối Thi Vân vẫn đứng ở bên cạnh Lãnh Ngôn Phong ngẩng đầu nhìn lại, lập tức trông thấy khuôn mặt làm cho hắn hận nghiến răng nghiến lợi.

Khác với Thi Vân sư muội nhu hòa, trên người thiếu nữ này luôn mang theo khí chất bình tĩnh thong dong, không biết có phải là vì loại khí chất tăng cường này hay không, mà Lãnh Ngôn Phong lại có một loại cảm giác, khi Thi Vân sư muội giống như thần tiên đứng ở bên cạnh thân thể của nàng, cũng chỉ có thể trở thành làm nền.

Nghĩ đến đây, hắn vội vàng phục hồi tinh thần lại, trào phúng cười.

Làm sao có thể? Thi Vân sư muội là nữ tử vĩ đại như vậy, bất luận thiên phú hay là dung mạo đều có thể tính là đứng đầu, nha đầu kia tính là cái gì? Mặc dù nàng không còn là phế vật, cũng vĩnh viễn kém hơn Thi Vân sư muội!

"Hạ thiếu chủ, ngươi suy nghĩ như thế nào," Lâm Vân trưởng lão cười lạnh một tiếng, nói: "Cho Hạ gia ngươi thần phục Luyện Khí Tông ta, trở thành thần dân cấp dưới của Luyện Khí Tông, Luyện Khí Tông chúng ta nói không chừng sẽ mở lòng từ bi tha những người các ngươi đây một con đường sống, ha ha ha!"

Sắc mặt Hạ Tử Hi trầm xuống, còn không chờ hắn mở miệng, bên cạnh đã truyền đến giọng nói tràn ngập sát khí của thiếu nữ.

"Là các ngươi đả thương Hạ lão gia tử, hơn nữa còn….... Đánh Ngọc nhi rơi xuống vách núi đen?"

Cố Nhược Vân giơ lên khuôn mặt thanh tú kia, con ngươi đen lạnh lùng ngóng nhìn mọi người trước mặt, giờ khắc này, trên người nàng hiện ra khí thế kinh người, sát ý toàn thân bỗng nhiên xuất ra mạnh mẽ, khuếch tán ở trong toàn bộ sân.

Lâm Vân cười lạnh một tiếng: "Ngươi nói là tiểu tạp chủng không biết sống chết kia? Lại là như thế nào? Không chỉ là hắn, chính là ngươi, cũng phải chết! Đừng tưởng rằng ngươi là một Võ Vương thì có thể muốn làm gì thì làm, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên (*), ở trước mặt Võ Hoàng chúng ta, ngươi còn chưa đủ cho chúng ta giết."

(*) nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên: ý nói người giỏi còn có người giỏi hơn, ngoài bầu trời này còn có bầu trời khác, làm người phải khiêm tốn…

Bởi vì lúc trước Hạ gia gặp nguy hiểm, cho nên, rất nhiều thế lực Thiên Thành đều tụ tập ở trong Hạ gia, hiện giờ người Luyện Khí Tông tới, tất cả mọi người đều chạy ra, rút ra vũ khí muốn quyết tử chiến với người Luyện Khí Tông.

Nhưng mà, đúng lúc này, thiếu nữ ‘xuy’ một tiếng nở nụ cười, khóe môi kia giơ lên, sát ý trong mắt không giảm, ngược lại càng tăng lên.

"Ha ha, không sai, ngươi nói rất đúng, nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, Luyện Khí Tông các ngươi đã bị thương người không thể thương, Cố Nhược Vân ta đây ở đây thề, nếu không dốc toàn lực tiêu diệt Luyện Khí Tông, Cố Nhược Vân ta thề không làm người!"


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT