Báo lỗi

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 45: Đông Phương Thiếu Trạch trả thù (một)

Edit: kaylee

Vì vậy sau khi Đông Phương Ngọc gả vào Cố gia chưa từng có nói qua về lai lịch của nàng, chính là khi đó Cố Thiên là tuyệt thế thiên tài, có hắn che chở, Cố lão gia tử cũng không dám khi nhục Đông Phương Ngọc……….

Nghe nói lời này, Cố lão nhị ở bên cạnh bất giác cúi đầu, phải biết rằng, ca ca Cố Thiên của hắn chết, cùng hắn thoát không ra quan hệ……..

"Tướng Quân đại nhân."

Đúng lúc này, một âm thanh vội vã truyền vào, rồi sau đó liền thấy gia nô Cố gia từ ngoài cửa chạy vào, thở hổn hển nói: "Gia chủ đại nhân, thiếu chủ Đông Phương gia tộc tiến đến bái phỏng."

Đông Phương gia tộc?

Cố lão gia tử sửng sốt một chút, ‘xoát’ một tiếng ngồi dậy, kích động nói: "Ngươi nói cái gì? Thiếu chủ Đông Phương gia tộc tiến đến bái phỏng?"

Cho dù thế lực Đông Phương gia tộc không bằng Luyện Khí Tông, nhưng mà cũng kém không nhiều lắm, hiện thời Cố gia vừa mới đắc tội Luyện Khí Tông, nếu có thể đạt được hậu trường Đông Phương thế gia này, cho dù là Luyện Khí Tông cũng cần suy nghĩ vài phần.

Huống chi móc nối quan hệ với Đông Phương thế gia, ưu việt của lão sẽ nhiều đếm không xuể.

"Mau, mời vào."

Nghĩ đến đây, Cố lão gia tử vội vàng thu liễm tâm thần, kinh hỉ nói.

Giọng nói vừa mới rơi xuống, một tiếng cười khẽ từ ngoài cửa truyền đến, lúc mọi người ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một bộ cẩm y nhanh nhẹn mà vào, nam nhân tay cầm quạt xếp, trên khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc lộ tươi cười ôn nhuận.

"Cố Tướng Quân, tại hạ vội vàng tới chơi, kính xin Tướng Quân đại nhân đừng khách khí."

Cố lão gia tử nhanh chóng đứng lên, trên khuôn mặt già nua giống như cúc hoa tràn đầy tươi cười nịnh nọt, thần thái kia, thật giống như hận không thể để Đông Phương Thiếu Trạch làm tôn tử của mình.

"Đông Phương công tử, không biết ngươi đại giá quang lâm (hạ cố đến chơi) vì chuyện gì?"

"À," Đông Phương Thiếu Trạch mày khẽ nhướng, âm điệu cố ý kéo dài, có chút kinh ngạc nói, "Tướng Quân không biết ý đồ đến của ta sao?"

"Này……...."

Cố lão gia tử có chút không rõ chân tướng, nghi hoặc nhìn Đông Phương Thiếu Trạch: "Lão phu quả thật không rõ Đông Phương Thiếu Trạch là vì sao mà đến."

"Là như vậy," Đông Phương Thiếu Trạch nhếch khóe môi, vung ra quạt xếp, nói, "Bản thiểu chủ và phu thê Cố Thiên là hảo hữu (bạn tốt) nhiều năm, chỉ là nhiều năm bế quan, cho nên thật lâu không nhìn thấy phu thê bọn họ, lần này sau khi xuất quan, vậy mà nghe nói bọn họ đã chết."

Nói tới đây, Đông Phương Thiếu Trạch tiếc hận lắc lắc đầu.

Tiếc hận của hắn đều không phải là giả bộ, mà là xuất phát từ nội tâm, bất kể là đối với Cố Thiên hay là tỷ tỷ của chính mình, trong lòng hắn chỉ có khâm phục, đáng tiếc, hai tuyệt thế thiên tài như thế, cứ như vậy ngã xuống…………...

"Năm đó Ngọc tỷ còn cùng ta kết bái làm tỷ đệ, nhưng chính là người làm đệ đệ ta đây lại không thể nhìn thấy bọn họ lần cuối, không biết Cố Tướng Quân có thể mang ta đi tế điện (nơi thờ cúng) của tỷ tỷ ta hay không?"

Nếu không phải ngại vì những kẻ như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Đông Phương thế gia kia, có lẽ hôm nay Đông Phương Thiếu Trạch nhất định sẽ đại náo Cố gia, cũng sẽ không chỉ dùng thân phận tỷ đệ kết bái xuất hiện………....

Nhưng mà, hiện tại rốt cục hắn có thể ở trước mặt người Cố gia gọi nàng một tiếng tỷ tỷ, coi như là vì tỷ tỷ chứng minh thân phận rồi……….

Cố lão gia tử ngẩn ra, có chút chần chờ nói: "Tuy rằng bọn họ đã chết, nhưng mà cũng không có tìm được thi thể, cho nên…………."

"Không có thi thể, nhưng cũng sẽ có mộ chôn quần áo và di vật đi, không biết ta có thể đi bái tế một lần hay không?"

Sắc mặt của Cố Tướng Quân có chút khó coi, nhưng không cách nào trả lời câu hỏi của Đông Phương Thiếu Trạch.

Tiện nhân kia thế mà lại kết bái với công tử Đông Phương thế gia, còn lén gạt đi không nói, nếu sớm biết rằng có hậu thuẫn Đông Phương thế gia này, như thế nào Cố gia sẽ lưu lạc tới tình cảnh hiện tại?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT