Báo lỗi

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 84: Thái Tử Tới Chơi (Ba)

Edit: kaylee

"Cố Nhược Vân, ngươi thích ta."

Không phải là câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.

Cố Nhược Vân không tự chủ được trợn tròn mắt, người này cho rằng mình rất tốt sao? Nàng thích hắn? Vì sao chính nàng đều không biết?

"Cho nên.... ......" Lãnh Ngôn Phong ngừng lại một chút: "Ngày mai, ngươi vào phủ Thái Tử."

Giọng điệu ra lệnh, làm cho Cố Nhược Vân nở nụ cười: "Ngươi cho ta vào phủ Thái Tử? Là làm thiếp, hay là phi? Lãnh Ngôn Phong, ngươi rất ghét ta, vậy ngươi cho ta vào phủ Thái Tử lại là vì cái gì?"

Cố Nhược Vân không phải người ngu, Lãnh Ngôn Phong rất ghét mình, một khi đã như vậy, thì vì sao hắn muốn cho nàng vào phủ.

Lãnh Ngôn Phong lạnh lùng nói: "Vì Thi Vân sư muội!"

"Thi Vân? Ngươi muốn để ta tự tới cửa, cống hiến tinh thần lực cho Thi Vân? Thật có lỗi, Lãnh Ngôn Phong, ta không có ngu xuẩn như vậy, sẽ không tự đi tìm chết!"

Một khi võ giả mất đi tinh thần lực trở thành kẻ ngốc, vậy cùng đã chết khác nhau ở chỗ nào?

Nghe nói như thế, Lãnh Ngôn Phong nhíu lông mày: "Ta không biết lời này của ngươi có ý tứ gì, vì sao Thi Vân sư muội phải đoạt tinh thần lực của ngươi? Cố Nhược Vân, ta thừa nhận, ngươi rất khác trước kia, ta cũng không ghét bỏ ngươi giống như lúc trước, nhưng mà, trong lòng ta, Thi Vân sư muội mới là duy nhất, nếu ngươi rời đi nam nhân tóc bạc kia, Thi Vân sư muội sẽ không thống khổ như vậy! Từ nhỏ đến lớn ngươi đều thích ta, nếu như thế, ta đây sẽ chấp thuận nguyện vọng của ngươi, ta nguyện ý cưới ngươi làm thê tử! Điều kiện tiên quyết là, ngươi không bao giờ nữa có thể gặp mặt nam nhân kia nữa! Nhưng mà trừ bỏ đêm tân hôn, những lúc khác ta sẽ không bao giờ chạm vào ngươi nữa!" (L: ọe, nôn mất rồi, chịu không nổi)

Hắn vĩnh viễn sẽ không quên, năm đó mẫu thân bị người hãm hại đến chết, bản thân gặp ám sát, là một bạch y nữ tử giống như tiên nữ kia đã cứu hắn.

Vì nàng, hắn nỗ lực tu luyện, chẳng những đạt được tín nhiệm của phụ hoàng, còn tiến vào Luyện Khí Tông tha thiết ước mơ, gặp được tiên nữ trong long mình…....

Nhưng mà hắn hiểu rõ, tiên nữ vĩnh viễn là thần thánh không thể khinh nhờn như vậy, hắn chỉ có thể ở sau lưng đứng xa xa nhìn nàng.

Đương nhiên, với hắn mà nói, đã là đủ.

Những năm gần đây, người theo đuổi bên người Thi Vân không ít, nàng lại chỉ lo thân mình, hắn đã từng cho rằng nàng chính là thanh tâm quả dục, cho tới hôm nay mới hiểu được, nàng độc thân nhiều năm như vậy, là vì chờ đợi một người, nhưng mà trong mắt người kia lại chỉ có một nữ tử.... .......

Mà tiên nữ trong lòng hắn thiện lương tốt đẹp như thế, như thế nào vì hạnh phúc của mình mà thương tổn người trong lòng? Loại chuyện này Thi Vân sư muội căn bản làm không được.

Cho nên, bất đắc dĩ, hắn mới nguyện ý dùng cả đời đổi một đời miệng cười cho nàng.

"Chậc chậc, xem ra ta đến đúng lúc, vậy mà nghe được Thái Tử điện hạ một quốc gia vì nữ nhân của hắn mà tùy ý thương tổn một nữ tử, nhớ kỹ, nữ nhân là để sủng (cưng chiều), không phải thương (thương tổn), nhất là loại nữ nhân thoạt nhìn liền cảnh đẹp ý vui này."

Giọng nói này cực kì yêu nghiệt, vừa nghe đã biết là dạng người gì.

Vào cửa đầu tiên là một đám thị nữ tuyệt sắc, rồi sau đó, một ghế dựa mềm màu hồng đào được nâng từ ngoài cửa nhẹ nhàng tiến vào, lập tức làm cho Cố Nhược Vân cả người lạnh run.

Nàng chưa từng nghĩ tới, trên đời này sẽ có nam nhân mặc đồ màu hồng đào tục khí, ngay cả nữ tử đều không nhất định thích hợp này, nhưng mà, chờ sau khi Cố Nhược Vân nhìn đến dung nhan kia, mới hiểu được thì ra thế gian lại có người có thể xứng đôi với màu hồng đào như thế.

Khuôn mặt mê người của nam nhân kia quả nhiên là không phân biệt được nam nữ, mắt phượng câu hồn hơi hơi nghiêng về phía trước, khuôn mặt hoàn mỹ, làn da trắng nõn, còn có xương quai xanh tinh xảo kia, không một chỗ nào không khiêu chiến lực khống chế của mọi người.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT