Báo lỗi

Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 92: Chương 92

"Thế nào? Không dám sao?" Cố Nhược Vân nhún vai: "Ta vốn cho rằng đường đường Quỷ Y lá gan sẽ lớn hơn bất luận kẻ nào, không nghĩ tới một tiền đặt cược nho nhỏ đã dọa lui, nếu như vậy thì coi như xong, ta đây cáo từ trước."

Khi nói lời này, Cố Nhược Vân lắc lắc đầu, một mặt tiếc hận.

Mắt thấy Cố Nhược Vân muốn rời đi, Quỷ Y cắn răng một cái, nói: "Hừ, ai nói ta sợ hãi? Trừ phi là đại la thần tiên đến đây, nếu không không ai có thể tiêu trừ vết sẹo trên mặt ta, ngươi một con nhóc cho dù có bản lĩnh lớn cỡ nào cũng không có khả năng! Được, điều kiện của ngươi ta nhận! Nếu ngươi trị hết vết sẹo trên mặt ta, từ đây về sau ta sẽ chỉ nghe mệnh lệnh của ngươi, nếu ruồng bỏ ngươi, cam nguyện đoạn tử tuyệt tôn xuống mười tám tầng luyện ngục trọn đời không được siêu sinh."

Đừng xem nhẹ lực lượng lời thề, ở trong đại lục tràn ngập dấu vết của Thần này, không ai sẽ vi phạm lời thề phát ra, nếu không sau này phát sinh chuyện gì sẽ hối hận không kịp.

Lúc trước có một gã cường giả vi phạm lời thề, kết quả, chính là ứng theo những gì trong lời thề, hắn đứt tay đứt chân, hơn nữa còn hôi phi yên diệt (tan thành mây khói) ở dưới thiên lôi.

Cho nên, một khi nói ra lời thề, nhất định phải thực hiện!

Cố Nhược Vân bước chân dừng một chút, xoay người nhìn biểu cảm nghiến răng nghiến lợi của Quỷ Y, nàng nở nụ cười, nụ cười kia có cảm giác âm mưu đạt được.

"Viên Mỹ Dung Hoán Phu đan này ngươi ăn vào đi."

Mỹ Dung Hoán Phu đan?

Quỷ Y sửng sốt một chút, có chút chần chờ nhìn đan dược trong tay Cố Nhược Vân, cuối cùng nàng vẫn là cầm lấy viên Mỹ Dung Hoán Phu đan kia, dè dặt cẩn trọng nuốt xuống.

Kỳ thực, sở dĩ Quỷ Y dám dùng Mỹ Dung Hoán Phu đan, hoàn toàn là vì nàng am hiểu dùng độc, hơn nữa hiện giờ đã trở nên bách độc bất xâm, căn bản không sợ Cố Nhược Vân ám toán nàng.

"Hừ, ta ngược lại muốn nhìn xem kết cục cuối cùng của ngươi là như thế nào!"

Quỷ Y hừ hừ, trào phúng nói.

Nhưng mà nàng vừa dứt lời, miệng vết thương trên mặt bỗng nhiên phát ngứa, giống như là có hàng vạn con kiến cắn ở trên miệng vết thương, ngứa đến mức làm nàng nhịn không được muốn đưa tay đi gãi…....

Nhưng mà, một câu nói của Cố Nhược Vân làm tay nàng đứng ở tại chỗ.

"Đừng gãi, nếu không phát sinh chuyện gì tự gánh lấy hậu quả!"

"Ngươi…..." Quỷ Y khí phát cuồng: "Ở tám năm trước ta cũng đã bách độc bất xâm, vì sao dược của ngươi còn có thể ám toán ta? Ta và ngươi có cừu gì có oán gì làm cho ngươi đặc biệt chạy tới ám toán ta?"

Thật sự là sơ ý, vốn cho là bản thân bách độc bất xâm, không nghĩ tới vẫn là bị nha đầu kia ám toán.

Nghĩ vậy, Quỷ Y giận đến nghiến răng, lại không dám lộn xộn một chút nào.

"Quỷ…... Quỷ Y đại nhân, mặt của ngài…..." Liễu tiên sinh phát ra một tiếng kêu sợ hãi, kinh ngạc choáng váng.

"Mặt ta như thế nào?"

Quỷ Y nhíu mày liễu, tùy tay cầm lấy một chiếc gương, nhưng mà, vừa nhìn, nàng cả người đều sững sờ ở tại chỗ......

Chỉ thấy vết sẹo dữ tợn trên mặt từng chút vảy kết, sau đó bóc ra, sau khi bóc ra miệng vết thương màu hồng phấn đang lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được khôi phục màu da trắng nõn trước kia.... .......

Đây nhất định là nàng mắt mù!

Không sai, nhất định là mắt mù!

Trước không nói vết sẹo đã biến chất rất khó trị liệu, cho dù là dược đặc hiệu mạnh nhất, cũng không có khả năng nhanh như vậy nhìn thấy


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT