Báo lỗi

Phu Quân Nóng Tính Thiếu Quản Giáo

Chương 58: Khích bác ly gián (1)

Hôm sau, Quý Tinh từ từ tỉnh lại, chỉ là làm sao đầu của nàng lại nặng như vậy? Nàng quay đầu muốn hỏi Nam Cung Hi, lại phát hiện ra bên cạnh trống không, nàng lấy tay sờ vào chăn, lạnh? Chẳng lẽ hắn đã đi từ sớm rồi sao ?

"Thiếu phu nhân, không xong!" Tiểu Lục chạy vào, Quý Tinh vội vàng dùng chăn đắp lên cơ thể mình, "Cái gì không xong? Không phải ta đang rất tốt sao?" Nghe được lời nàng nói..., tiểu Lục không có tâm trạng để nói đùa với nàng.

"Không phải đâu! Thiếu phu nhân, nô tỳ mới từ trên đường trở về, bên ngoài mọi người đang sôi nổi nghị luận, nói là. . . Nói là. . ." Tiểu Lục nhìn nàng, còn Quý Tinh lại nhìn tiểu Lục, "Ngươi mau nói ra!." Nàng thúc giục, cứ thấp thỏm như vậy nàng cũng rất khổ sở.

"Bọn họ đều nói thiếu gia đang ở Lệ Xuân Viện!" Nàng nói xong, Quý Tinh lập tức nhíu mày lại, cái tên này không phải là kỹ viện chứ? Chỉ là ngày hôm qua rõ ràng là hắn ở cùng một chỗ với nàng, thế nào lại đột nhiên trốn đến kỹ viện vậy? Chắc không phải là. . . Nàng vội vã đứng dậy, không để ý cơ thể mình đã bị tiểu Lục xem hết trơn mặc quần áo vào , ban đầu tiểu Lục hơi sửng sốt sau đó giúp nàng trang điểm một tay.

"Thiếu phu nhân?" Tiểu Lục không hiểu nhìn người vừa đi tới cửa thì lập tức dừng lại, Quý Tinh liếc mắt nhìn giường đệm, "Đi, cầm theo một bộ y phục cho thiếu gia." Mặc dù tiểu Lục không hiểu, nhưng vẫn lấy từ trong ngăn tủ ra một bộ y phục đi theo phía sau nàng.

"Ơ kìa! Tinh nhi, con muốn đi. . . Cái đó. . ." Thượng Quan Mân không biết làm sao để nói rõ, nhi tử này, mới sáng sớm đã để bà bay mất hồn vía khi phải nghe chuyện thế kia, rất tốt! Hắn chạy thế nào đã chạy đến kỹ viện rồi hả ? Hơn nữa nhìn bộ dạng của Tinh nhi, chẳng lẽ con trai của bà xảy ra việc gì?

"Thế nào? Xảy ra chuyện gì?" Diệp Thiên đi tới, "Hi nhi đâu? Ta tới tìm hắn để luyện võ." Quý Tinh nhìn hắn không nói lời nào, đi ngang qua hắn tiểu Lục vội vàng đi theo, Thượng Quan Mân cũng lo lắng nhìn theo bóng lưng của Quý Tinh, không có ai chú ý đến vẻ mặt của Diệp Thiên.

Lệ Xuân Viện, sau khi Nam Cung Hi tỉnh lại phát hiện ra người ngủ bên cạnh là nữ nhân nào đó không quen biết, lửa giận bùng lên chắc hẳn không phải người nào cũng có thể khống chế, này thì nổ bùng. Nữ nhân sợ hãi núp ở trong góc phòng mà má mì ở ngoài cửa cũng lo lắng Nam Cung Hi sẽ đập bể nơi này của bà tới nơi, chẳng qua đợi mãi vẫn không thấy người nào lao ra, chẳng lẽ. . .

Nam Cung Hi không đi ra ngoài bởi vì trên người hắn căn bản không có y phục, hắn quấn chăn quanh thân, hận thù nhìn chằm chằm nữ nhân trong góc, không phải là hắn ở cùng một chỗ với Tinh nhi ư? Tại sao không lý do lại đi tới kỹ viện được, hay là tối hôm qua hắn lập tức. . . Không! Không thể nào! Nghĩ đến việc có thể hắn. . . hắn lập tức rùng mình.

Quý Tinh mang theo tiểu Lục tứcgiận đùng đùng đi tới Lệ Xuân Viện, trên đường người ta đều nhao nhao né tránh, làm sao Nam Cung thiếu gia lại đi dạo kỹ viện chứ? Bọn họ không nghĩ ra, nhưng nhìn thấy sắc mặt của Nam Cung phu nhân, cũng phải thay Nam Cung thiếu gia đổ mồ hôi lạnh.

"Cô nương, nơi này của chúng ta không tiếp đãi khách nữ." Quý Tinh vừa tới cửa lập tức bị người ta ngăn cản, "Ta tìm Nam Cung Hi." Nói xong lại muốn đi vào, nhưng người giữ cửa tiếp tục ngăn cản nàng, Quý Tinh nhìn họ, "Các ngươi nhất định phải cản ta đúng không?" Nàng dùng ánh mắt bén nhọn nhìn lướt qua mấy nữ nhân kia, làm bọn họ không tự chủ được mà rụt người lại.

Thấy các nàng đã nhường bước, Quý Tinh đi vào ngay, đến khi họ có phản ứng lại thì vội vàng hô to, "Nam Cung phu nhân, người không thể xông vào." Giọng nói này rất lớn đến nỗi cả Lệ Xuân Viện ai cũng có thể nghe được, huống chi là Nam Cung Hi đang ở trong phòng.

Cái gì? Vì sao Tinh nhi lại tới đây? Lần này làm sao có thể giải thích được ? Vội vã xoay người một vòng, không thèm chú ý đến hành động của nữ nhân bên cạnh. Quý Tinh đi tới một cánh cửa đang đóng chặc, bởi vì mỗi gian phòng đều có người tò mò thò đầu ra nhìn, chỉ có phòng ở giữa vẫn đang đóng, nàng đi tới trước cửa.

" Nam Cung thiếu gia, chàng thật lợi hại." Bên trong truyền ra giọng nói không thể chịu nổi, tiểu Lục đỏ mặt đi theo sau lưng Quý Tinh, còn vẻ mặt Quý Tinh lại không tỏ vẻ gì giơ chân lên, "Ầm" một tiếng, cửa bị đạp ra. . .



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT