Báo lỗi

Phục Chế Sơ Luyến

Chương 18: Chương 17.2

Editor: Mộc Du

Hàn Tú đi ra khỏi phòng làm việc của Trần Mạnh Lỵ, liền thấy nhân viên EC đứng vây xem ở cửa kính. Bọn họ vừa nhìn thấy Hàn Tú bước ra từ bên trong, lập tức tản ra.

Tiểu Thất đẩy máy vệ sinh đứng chờ ở cửa chính của EC, lẳng lặng nhìn Hàn Tú.

Hàn Tú chậm rãi đi tới, nhưng không nói lời nào, chỉ là trầm mặc, đưa mắt nhìn anh ta một lúc lâu.

Hai hàng chân mày của Tiểu Thất nhíu chặt, nhìn thẳng vào mắt cô.

Tiểu Lưu đứng ở một bên nhìn thấy Hàn Tú, lập tức hỏi: "Hàn tổng, có phải cái cô Trần tiểu thư đó, lại đổ oan cho Tiểu Thất là ăn cắp đồ của cô ta hay không?"

Hàn Tú không trả lời câu hỏi của Tiểu Lưu, mà chỉ nhìn thẳng vào Tiểu Thất hỏi: "Anh có đụng chạm gì vào đồ ở trong phòng làm việc của cô ta hay không?"

"Không có." Tiểu Thất thản nhiên bật ra hai chữ, chỉ cách một giây thời gian, anh lại thêm vào: "Cô không cần vì tôi mà cãi vã với cô ta."

Mặt Hàn Tú hơi đỏ lên nói: "Ai nói vừa rồi là tôi vì anh? Tôi chỉ là vì tôn nghiêm của chính tôi và tôn nghiêm của tất cả mọi người trong công ty mà thôi. Sĩ có thể chết nhưng không thể nhục. Hiểu không?"

Tiểu Lưu không nhịn được chen vào nói: "Hàn tổng, chị coi cái cô Trần tiểu thư đó tức thành như vậy, vậy sau này có thể, sẽ không cần chúng ta tới phục vụ nữa không?"

"Chuyện này tôi sẽ tự xử lý." Thật ra thì Hàn Tú cũng không biết phải làm sao? Dù sao thì Trần Mạnh Lỵ cũng là con gái của Trần đổng, còn cô bất quá chỉ là người ngoài.

Lúc này, A May chủ quản hành chánh của EC với gương mặt lo lắng, giống như là cháy nhà vậy, gấp gáp chạy tới trước mặt của Hàn Tú, sau đó kéo cô lại gần, nói nhỏ: "Ai yêu, tôi nói cô này Hàn quản lý, sao cô tự dưng lại đi đắc tội với Đại tiểu thư của chúng tôi? Cô biết không? Cô ấy vừa mới gọi điện thoại cho tôi, nói là muốn chấm dứt hợp tác với cô, lửa giận kia, thật sự mà nói thì có thể đốt cháy tất cả ở EC."

"A May, tôi biết là chuyện này đã làm khó cho cô, nhưng cô hãy giúp tôi ký hóa đơn phục vụ của ngày hôm nay đi, còn chuyện khác, tôi sẽ tìm Trần đổng nói chuyện sau." Hàn Tú lấy hóa đơn phục vụ ra.

A May nóng nảy nói: "Tôi nói này Hàn quản lý, mới vừa rồi Đại tiểu thư gọi điện thoại cho tôi, dùng sư tử Hà Đông rống thành như vậy, tôi nào còn dám ký cái hóa đơn này? Tôi thật là bội phục cô, lại có thể lừa gạt cô ấy, rõ ràng là quý nào thanh toán quý đó, thế nhưng cô lại nói là tất cả phí dụng đã được thanh toán trước rồi, cô không phải là cố ý muốn cho tôi cuốn gói về nhà sao?"

"Đây chỉ là một loại chiến lược." Nên nói binh bất yếm trá. Hàn Tú chau mày thật chặt, chẳng lẽ một quý tiền này, người phụ nữ kia cũng muốn ăn quỵt? "Hình như Trần đổng không có ở đây."

"Trần đổng đi Hồng Kông rồi, dự tính thứ hai mới trở về. Còn hóa đơn này, tôi thật không có cách nào ký."

"A May, tôi cảm thấy có một số việc, không thể đem toàn bộ sai lầm đẩy lên trên người chúng tôi. Có phải lần trước bác gái bên chúng tôi, bị Đại tiểu thư của mấy người lục soát quần áo? Vậy để được gọi là công bằng? Tôi có phải là nên kiện cô ta tội xúc phạm hay không? Chúng tôi mặc dù chỉ là một công ty vệ sinh, là người bán sức lao động, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là, chúng tôi bán cả lòng tự trọng để cho người khác tùy tiện chà đạp. Cô thử suy nghĩ đến bác gái lớn tuổi kia đi, bà ấy đáng tuổi làm mẹ của cô ta. . . . . ." Hàn Tú không nhịn được nói.

"Hàn quản lý, những điều cô nói tôi đều hiểu, nhưng mà chúng tôi cũng chỉ là những người làm công ăn lương, chỉ là muốn kiếm chén cơm mà thôi. Người chủ muốn chúng tôi làm sao, thì chúng tôi phải làm như thế đó."

Hàn Tú cắn môi, hít sâu một hơi hỏi: "Vậy cô nói đi, rốt cuộc phải làm sao?"

"Tôi ký." Trần Mạnh Lễ bận rộn hồi lâu trong phòng làm việc, đến thời điểm nghe điện thoại thì vừa lúc nghe được tiếng hét của Trần Mạnh Lỵ. Sau khi nghe điện thoại, anh ra ngoài hỏi thăm, thì biết được Trần Mạnh Lỵ lại đang gây khó khăn cho người ta.

Hàn Tú nhìn thấy Trần Mạnh Lễ đến, thật là cảm động đến rơi nước mắt, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy bông hoa này lại đáng yêu như vậy.

Cô mỉm cười đưa tờ hóa đơn phục vụ tới trước mặt của Trần Mạnh Lễ nói: "Làm phiền, Trần tổng."

Trần Mạnh Lễ một mặt ký tên, một mặt nói: "Trợ lý Trần chính là cái dáng vẻ này, cô không cần để ý đến chị ấy. Tháng sau, mọi người cứ theo lẽ thường mà tới đây phục vụ, chuyện này tôi sẽ bàn bạc cùng với Trần đổng, cô không cần lo lắng."

"Trần Mạnh Lễ, tôi thay mặt mọi người trong công ty, cảm ơn anh." Đôi mắt to tròn của Hàn Tú cười đến mức híp lại.

"Không cần mọi người trong công ty của cô cảm ơn tôi, chỉ cần cô có thể mời tôi ăn bữa cơm là được." Trần Mạnh Lễ nắm bắt thời cơ.

A May thấy Trần Mạnh Lễ ký tên, thì thở phào nhẹ nhỏm, chỉ cần có người chịu trách nhiệm, thì cô có thể giao phó rồi, đến lúc đó Trần Mạnh Lỵ có muốn làm khó cô cũng không được. Nghe Trần tổng hẹn Hàn Tú, A May thức thời rời đi.

Hàn Tú cười híp mắt nói giỡn: "Được, không thành vấn đề. Tháng sau khi tới đây làm vệ sinh..., tôi sẽ tiện thể chia phần cho anh, trả lại anh ân tình giúp tôi giải vây."

"Cô ——" Trần Mạnh Lễ thật là dở khóc dở cười: "Nếu như là tiện lợi, thì tôi hy vọng là cô tự mình làm."

"Tôi chỉ biết làm cơm chiên trứng." Hàn Tú nói rõ khuyết điểm.

"Chỉ cần là cô làm thì cái gì cũng được." Trần Mạnh Lễ cười nói.

Hàn Tú nói: "Nói giỡn thôi. Hôm nào tôi sẽ mời anh ăn cơm. Tôi phải về công ty trước đây, buổi chiều còn có rất nhiều chuyện phải làm. Tạm biệt."

Trần Mạnh Lễ nói: "Được,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT