Báo lỗi

Phúc Thê Tụ Bảo

Chương 56: Chương 56

Sắc mặt vương phi tái nhợt lại, hai mắt thì đờ đẫn, vương gia nghe thấy thì giận dữ nhân tiện lấy luôn ám khí bén nhọn ở trong tay phi thẳng về phía Hà di nương, hắn tức giận đến nỗi không kiềm chế được nói: "Ăn nói hoang đường, bổn vương sẽ chém ngươi!"

Tôn Thạch Ngọc đã sớm có phòng bị thế nào vương gia cũng xuống tay với Hà di nương, tay mắt hắn lanh lẹ vững vàng đánh hạ ám khí kia.

Vương gia kinh ngạc nhìn hắn nhưng hắn vẫn không hé nữa con mắt nhìn vương gia.

"Ha ha ha..." Hình như Hà di nương trở nên điên cuồng rồi cười ha ha lên nói, "Vương gia, tên tiện chủng đó cũng nhìn ra được phụ vương của mình toàn giả tạo."

Thể nào vương gia cũng sẽ bị Hà di nương làm cho tức chết, hắn thấy vương phi hình như sắp ngất ra liền vội vàng đi đến đỡ nàng nói, "Mộng Quân nàng hãy nghe ta nói, chuyện không phải như vậy..."

Vương phi dựa được vào cái bàn đứng vững lại, không cho vương gia đụng đến mình, toàn thân bà phát run lên, bà giơ tay lên ngăn cản vương gia rồi nói, "Đừng nói nữa, hiện tại ta không muốn nghe."

Vương gia thấy vẻ mặt vương phi trắng bệch ra sợ nàng sẽ ngất đi đành phải im miệng trước.

Vương phi nhìn Hà di nương với một ánh mắt như sương lạnh nói: "Ta chỉ hỏi ngươi, là ngươi sai Thu Nguyệt hạ độc Ngọc nhi? Cũng chính ngươi hạ độc vào tổ yến mà Thiện Liên chưng cất lên sao?"

Hà di nương mỉa mai nói: "Vương phi, ta có bản lĩnh sai được Thu Nguyệt sao? Nàng ta là người của thái hậu, ở trong phủ chúng ta ai có thể sai được Thu Nguyệt, chỉ cần suy nghĩ một chút thì không phải đã rõ sao? Về phần tổ yến kia, ngày đó ta không có đi vào trong viện Liên di nương, ngươi cũng không nên vu oan cho ta?"

Vương phi liếc mắt nhìn vương gia, trong con ngươi trong suốt đó toàn là sự phẫn nộ, trong phủ này người có năng lực sai khiến Thu Nguyệt, trừ vương gia và vương phi mình đây thì còn có ai vào đây?

Vương gia bị vương phi nhìn với ánh mắt như vậy thì lòng hơi trùng xuống nói, "Không phải ta, Mộng Quân, nàng đừng hiểu lầm..."

"Hiểu lầm sao?" Vương phi lạnh lùng nhìn hắn nói.

"Không phải hiểu lầm." Đột nhiên Tôn Thạch Ngọc mở miệng nói, "Trúc Ảnh ở bên người mẫu phi chính là người của phụ vương, ngày đó Liên di nương chưng cất tổ yến thì người hạ độc chính là nàng ta."

Hắn biết Thu Nguyệt chịu sự sai khiến của hoàng hậu nhưng vì chuyện liên quan đến danh dự hoàng hậu nên hắn không có nói rõ ra, tất nhiên Đỗ Phúc Hề biết hắn đang nói dối, nàng chỉ có thể oán thầm một câu, "Tình thâm nghĩa trọng với chàng có tác dụng gì? Đối xử với hoàng hậu như vậy thật không đáng."

"Trúc Ảnh?" Vương phi trợn to hai mắt nói, Trúc Ảnh là đại nha hoàn nhất đẳng, nàng ta và Bách Hợp đều là của hồi môn của bà, bà tuyệt đối không thể tưởng tượng được Trúc Ảnh lại phản bội mình.

"Nói bậy!" Vương gia tức giận nói, "Ngọc nhi đừng nên nói lung tung, mẫu phi con sẽ tưởng là thật."

Tôn Thạch Ngọc cũng không bị ảnh hưởng gì hắn thản nhiên đáp: "Hài nhi không ăn nói lung tung, Liên di nương nói ngày đó người đi vào phòng bếp chỉ có Trúc Ảnh, hài nhi cảm thấy hơi khả nghi nên phái ám vệ theo dõi nhất cử nhất động của Trúc Ảnh, nàng ta nhiều lần vào thư phòng gặp phụ vương, nàng ta và phụ vương đang thương lượng cái gì đó, lúc đó hài nhi cũng không tiện nói ra mà thôi."

Lòng vương gia trùng xuống, tên tiểu tử này lại phái ám vệ giám sát Trúc Ảnh, một chút hắn cũng không biết, quả nhiên nuôi phải hổ.

Vương phi nghe được lời này thì hơi chóng mặt.

Lúc này Hà di nương không e sợ gì cả, bà ta liền nói: "Thật ra Trúc Ảnh là tiểu kỹ nữ của vương gia người, khó trách sao lại dám ở trước mặt ta hất cằm xem người, vương gia, tiểu kỹ nữ hầu hạ người rất dễ chịu phải không? Tương lai người cho tiểu kỹ nữ đó một danh phận tiểu thiếp chưa? Nàng ta vì người mà bán mạng như vậy."

Tay vương phi nắm chặt thành quả đấm rồi nhìn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT