Báo lỗi

Quang Minh Giáo Đình tại Tu Chân Thế Giới

Chương 173: Dị biến! Âm thanh du dương kỳ ảo

Chuyện này đột ngột xảy ra, Thanh Vũ không thể nào hiểu được làm sao Thập Linh Hỏa thành lại có thể bị hủy hoại và những người ở trong đó cùng các Venger đang tấn công lại chết sạch.

Thanh Vũ chỉ mới vừa chớp mắt một cái, sau đó nhìn lại khu vực ở bên dưới thôi. Chắc chắn trong khoảng thời gian đó, không đủ để bất cứ thứ gì có thể làm được như thế này, nhất là Thanh Vũ không cảm nhận được có gì đó bất thường vừa xảy ra ở đây.

Thanh Vũ cố gắng bình tĩnh lại, chăm chú quan sát xung quanh, hắn muốn tìm ra bất kỳ thứ gì không đúng, nhưng khung cảnh lại quá chân thật, Thanh Vũ chẳng thể nào phân biệt được nữa.

Nhất là, qua làn da, Thanh Vũ cảm nhận được làn gió từ xa thổi đến mang cho Thanh Vũ một cảm giác mát mẽ, mùi tanh nồng của máu tươi xực thẳng vào mũi của hắn làm hắn phải chau mày lại.

Thanh Vũ sử dụng linh lực và ngưng tụ vào đôi mắt, con ngươi của Thanh Vũ phát sáng lên, trở thành hai viên mặt trời lung linh rọi xuống mặt đất, đây là một loại pháp thuật chuyên về mắt, nó có thể giúp Thanh Vũ phân biệt được nhiều thứ và nhìn thấy nhiều vật mà mắt thường không thể thấy được.

“Oan hồn!” Thanh Vũ khẽ lẩm bẩm, trong mắt của hắn, ở bên dưới mặt đất có đầy oan hồn mờ ảo, với khuôn mặt vặn vẹo và dự tợn, chúng liên tục gầm thét, nhưng lại không có một âm thanh nào phát ra cả, chúng không phải đang kêu rên, mà chúng muốn thể hiện sự giận dữ cùng với không cảm lòng về những chuyện mà khi sống oan hồn chưa làm được.

Với Quang Minh Thánh Điển, Thanh Vũ cảm nhận được những cảm xúc tiêu cực đó rất dễ dàng, oán niệm hội tụ thành một điểm, xông thẳng vào tâm linh của hắn, cảm nhận được các cảm xúc này, Thanh Vũ rất khó chịu, nó như muốn làm Thanh Vũ phát điên lên.

Nói thật, Thanh Vũ rất phiền não, tại sao Quang Minh Thánh Điển lại có năng lực kỳ quái này? Tự nhiên lại cảm nhận được oán niệm ở trong thiên địa, cái này không phải đang muốn tự mình làm khó mình hay sao?

Từ trước đến giờ, Thanh Vũ đã cảm nhận được nhiều, cho nên hắn đã có khả năng miễn dịch với cảm xúc tiêu cực, tựa hồ tâm linh của hắn càng ngày càng kiên định và vững chắc cùng mạnh mẽ hơn.

Đây cũng coi là một loại lịch luyện để rèn luyện ý chí! Ngay cả cảm xúc tiêu cực còn không chống lại, nói gì đến muốn cứu giúp chúng sinh khỏi biển lửa của địa ngục trần gian? Nói gì đến chống lại những tham lam, dục vọng đang ngày càng lớn dần khi trải nghiệm thế gian đầy dụ hoặc này?

Nếu không kháng cự được, thì không có tư cách để làm chuyện tiếp theo, lạc mất lý trí, mất hết m3QagO niềm tin, tâm linh yếu đuối, tất cả những thứ đó cần phải bị loại trừ!

Từng bước, đi về phía trước, vượt qua chông gai, lòng kiên định tiến về mục tiêu cuối cùng!

Nghĩ đến đây, Thanh Vũ mới ngộ ra được, thì ra đây chính là mục đích của Quang Minh Thánh Điển, giúp cho thành viên của Quang Minh Giáo Đình trở nên mạnh mẽ, rèn luyện ý chí và tinh thần, kháng cự những thứ cám dỗ, chỉ khi nào làm được, bọn họ mới có tư cách nhúng tay vào chuyện cứu rỗi sinh linh.

“Đây không phải là sự thật!” Thanh Vũ trầm giọng nói.

“Có lẽ là một năng lực nào đó kéo tinh thần của ta vào ảo ảnh.”

“Nếu như vậy thì, cần có một người đánh thức ta khỏi ảo ảnh này. Và đó chỉ có thể là cô ấy.” Thanh Vũ suy nghĩ một chút rồi nói.

Một năng lực tiến hóa làm cho Thanh Vũ rơi vào ảo ảnh, không phải thân thể, mà là tinh thần, vì vậy, ở trong thế giới này, Thanh Vũ cảm thấy nó rất chân thật, bởi vì đây chỉ là tinh thần của Thanh Vũ mà thôi, chắc hẳn thân thể của hắn còn đang lơ lững giữa bầu trời.

“Nếu đã có thể làm cho ta rơi vào đây một cách vô thức, xem ra kẻ sở hữu năng lực này rất mạnh, không biết phạm vi ảnh hưởng của nó có rộng lớn hay không?”

“Hi vọng là mọi người vẫn bình an.” Thanh Vũ thở dài một hơi, thả lỏng viên đá ở trong lòng ra, lúc này, Thanh Vũ đã chắc rằng, cảnh tượng ở trước mắt hắn chỉ là giả mà thôi, cho nên hắn không cần phải bị nó ảnh hưởng nữa.

Ngược lại, Thanh Vũ rất lo lắng, một kẻ địch núp sau lưng và tấn công hắn bằng năng lực này, nếu như năng lực này mạnh mẽ, ảnh hưởng đến toàn bộ người ở Thập Linh Hỏa thành thì sao? Ngay cả Thanh Vũ cũng bị kéo vào, thì mọi người ở bên dưới làm sao có thể kháng lại năng lực này?

Thân thể họ sẽ dừng lại động tác, đứng như một bức tượng và bọn Venger rất sẵn lòng mở ra một buổi tiệc thịnh soạn mà con mồi không hề chống cự nữa.

Giờ phút này, lo lắng là vô ích, Thanh Vũ tin rằng, có một người sẽ không bị ảnh hưởng bởi những năng lực loại này, và hắn đang chờ người đó đánh thức hắn khỏi đây.

Trên bức tường thành hùng vĩ cao lớn, bầy Venger khát máu tấn công, chiến đấu với Quân Đoàn Gaia cùng với những người sống sót, tiếng kêu la không ngừng vang ra.

Mọi người tập hợp lại thành một hàng phòng ngự, lấy các thành viên của Quân Đoàn Gaia là trung tâm, vừa phòng thủ vừa phản kích, làm cho Venger không thể xuyên phá được để tấn công vào trong thành trì.

Máu tươi chảy lênh láng ở trên tường thành, tiếng thở nặng nề vì mệt mỏi, khuôn mặt kiên nghị hay điên cuồng, cùng với hi vọng, đủ loại biểu tình của mọi người có thể hiện ra đều có thể nhìn thấy ở đây.

Trận chiến này quá ác liệt, bọn Venger tấn công không ngừng, chết một lại tiến lên thêm hai, đối mặt với các đợt tấn công, mọi người đành phải chiến đấu với nhịp điệu cao, bất kỳ người nào bị thương hay mệt mỏi đều phải lùi về phía sau để nghỉ ngơi, khi có lại sức thì tiếp tục thay thế người khác, chiến đấu với Venger.

Những ai không thể chiến đấu được nữa sẽ được đưa xuống tường thành vào trại y tế và được điều trị vết thương miễn phí.

Nhưng mà, cũng có một vài trường hợp ngoại lệ, một số người không kịp rút lui và bị Venger giết chết, xác của họ bị chúng kéo đi để chia sẻ, trở thành thức ăn cho Venger, thỏa mãn cơn đói của bọn chúng.

Ba thân ảnh khổng lồ đang chịu áp lực lớn nhất, và cũng là cỗ máy giết chóc Venger nhiều nhất, xung quanh ba người khổng lồ đã có một chồng xác của Venger, chất cao đến mấy mét, thân thể nát nhừ không có hình dạng.

Lúc này, hình dạng của bọn chúng đã thay đổi nhiều, không còn giống như loài người nữa, mà y hết một đống giống loài trộn lẫn vào nhau, vì vậy, mọi người không bị khó chịu khi nhìn thấy nhiều xác của Venger như thế.

Lilith và Linda bước đi trên tường thành như đang đi dạo ở một công viên giải trí nào đó, với đôi chân mảnh mai và thon gọn, Lilith trở thành tâm điểm của mọi người.

Và Venger cũng không ngoại lệ.

Một con Venger gào thét, nó vừa leo lên đây, nhìn thấy hai nhân loại đang bước đi, nó hưng phấn nhảy lên, xông thẳng vào Lilith.

Khi nó vừa bay lên vào, đột nhiên, trong mắt nó nhìn thấy một cây thương màu bạc đâm tới, xuyên thủng cái đầu của nó, sau đó, bóng đêm hàng lâm, nó mất đi nhận thức.

Trước bao ánh mắt kỳ dị, đầu của con Venger đó nổ tung, viên tinh thể tiến hóa bay lên và rơi vào tay của Lilith, nhưng mà Lilith không hề chỉ nó, dù chỉ một lần, nó chẳng khác nào một viên đá bên đường không đáng được chú ý.

Cảnh tượng này xảy ra liên tục, những nơi Lilith đi qua, bọn Venger đều chết sạch, không một lý do gì, đột nhiên đầu của chúng nổ tung và chết đi, cảnh tượng kỳ lạ này cực kỳ thu hút ánh mắt của mọi người, và bọn họ nhìn về phía Lilith, người gây ra cảnh tượng này với đôi mắt khó hiểu, pha lẫn một chút sợ hãi.

“Hình như cô ta là một người đi cùng với Giáo Hoàng?”

“Cô ấy tên là gì vậy? Năng lực này thật khủng bố, tôi chắc chắn bọn Venger không biết được tại sao bọn chúng lại chết.”

“Lại là một thành viên của Giáo Đình hay sao?”

“Không biết cô gái bên cạnh có mạnh mẽ như thế hay không?” Có người nhìn Linda đang hớn hở đi theo sau Lilith rồi nói với giọng hiếu kỳ.

Ở trong hiểu biết của bọn họ, người của Giáo Đình đều có sức mạnh vượt trội, không kẻ nào là quả hồng mềm, vì vậy, họ có một cảm giác lép về khi đối diện với người của Giáo Đình. Giống như, bọn họ tự nhận biết được mình thua Giáo Đình một bậc vậy.

Lilith liếc nhìn Thanh Vũ giết chết Venger biến dị chỉ với một đòn tấn công, cô không có vẻ gì là ngạc nhiên cả, tựa hồ kết quả này đã bị Lilith biết được từ trước. Lilith vừa mới dự định tiếp tục tiêu diệt Venger để thu thập tinh thể tiến hóa, thì bất chợt có một dị biến xảy ra.

“Cô oa!” Một âm thanh của loài cóc vang lên, tràn ngập không gian của Thập Linh Hỏa thành, bất cứ ai, cho dù là Venger cũng nghe được âm thanh này.

Âm thanh này khá nhẹ nhàng, giống như nó được phát ra từ một loại nhạc cụ nào đó mà không phải từ một sinh vật sống, nó du dương không dứt, trải dài theo thời gian, nó mềm mại xâm nhập vào không gian ở xung quanh. Ngay khi âm thanh này vừa dứt, Lilith nhận ra được, không khí ở xung quanh cô đã khác hẳn, chỉ trong nháy mắt, Lilith có ảo giác là cô vừa bị dịch chuyển đến một nơi khác.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT