Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 17: Tình địch

Editor: Cogau

Chiếc đầm màu xanh nhạt điểm kim tuyến lấp lánh, phần ngực viền ren và đính kim cương, vạt váy dài thướt tha như chiếc đuôi của cô tiên cá mặc trên cơ thể nhỏ nhắn của cô giống như một con rắn nước tinh ranh lượn lách trong rừng rậm vậy. Nhưng ngực lại lộ ra như ẩn như hiện với một rãnh dài hẹp, khéo léo nhưng không mất đi sự hấp dẫn, mát mẻ nhưng cũng không mất đi vẻ diễm lệ.

Màu sắc bắt mắt, phù hợp với người mặc - cũng chỉ có mặt lên người Tuyết Thuần mới tạo nên vẻ trong trẻo dịu dàng này.

“Con mắt của Lại thiếu gia thật không tệ, cô, so với tôi tưởng tượng thì còn duyên dáng hơn nhiều lắm!”

Cặp mắt điềm đạm của Tina trở nên lấp lánh. Đối với Tuyết Thuần, trong lòng cô vốn còn tồn tại sự ghen ghét, nhưng chỉ cần tiếp xúc với Tuyết Thuần, thì lại toàn cảm giác ấm áp, giống như đó chính là một bầu trời trong mát vậy.

Từ nhỏ đã được lăn lộn ở trong trại mồ côi, lớn lên ở trại mồ côi, nhưng lại không trở thành ‘ma’ như những người ở trại mồ côi. Đơn giản, ấm áp - những thứ này không phải là khiếm khuyết của họ sao chứ?

“Lễ phục có thích không?” Tina cố tỏ ra vui vẻ. Lại Tư – anh chọn phụ nữ không nhầm đâu. Bình thường, cô làm ra vẻ nhã nhặn, nhưng những toan tính trong lòng thì lại quỷ quái hơn ai hết, rõ ràng người dự định lấy làm vợ là cô con gái độc nhất – thiên kim nhà họ Phó là cô – cũng là người đã yêu anh nhiều năm nay mà!

Thế nhưng, anh lại cố dùng hết cách này đến cách khác từ chối cô, để chọn mình một người vợ bình thường, còn ‘quang minh chính đại’ khiến những người lớn trong gia đình ngậm bồ hòn. Lại Tư ơi Lại Tư! Thế gian này đúng là không có bất kỳ ai có thể làm khó dễ được anh!

Đứng ở trước gương, đôi mắt ngọc của Tuyết Thuần lấp lánh như sao đêm, cực kỳ xinh đẹp.

Mặt cô ửng hồng: “Vâng, đơn giản nhưng phong cách hiếm có, tôi rất thích.”

Tuyết Thuần mặc lễ phục vào, bỗng nhiên tâm tình trở nên rất tốt, màu xanh lá là màu cô thích nhất, ở trong mắt cô nó như đại diện cho sinh mạng, hi vọng vậy.

Đang lúc ấy thì một giọng lanh lảnh vang lên.

“Tina, bộ cô thiết kế cho tôi lần này tôi rất không hài lòng, kiếm cho tôi một bộ khác.” Một giọng nữ cao, giọng điệu như ra lệnh, cưỡng ép.

Tay Tina dừng lại, sau đó nở nụ cười khách sáo, xoay người lại nói: “Đại tiểu thư Trù, hồi nãy khi cô thử, cô nói rất đẹp cơ mà!”

“Hồi nãy là hồi nãy, bây giờ là bây giờ.” Trù Nhiên chỉ vào Tuyết Thuần, một chữ một cái nói: “Bây giờ, tôi đây muốn bộ đầm xanh nhạt trên người trên người cô ấy.”

Trù Nhiên liếc thấy chiếc đầm xanh nhạt đẹp như vậy, chỉ có cô ta mới xứng với nó. Là vợ của Lại Tư sao? Người vợ mà tình nguyện đối đầu với các bậc trưởng lão, không ngại làm mất lòng nhà họ Trù hủy bỏ hôn ước, vẫn muốn kết hôn đây sao?

Ánh mắt Trù Nhiên lộ vẻ hung dữ, đôi môi đỏ mọng khêu gợi thì nhếch lên vẻ giễu cợt.

Tuyết Thuần bỗng sững sờ, không nghĩ tới là sẽ có người nói thẳng rằng muốn bộ lễ phục trên người cô. Nhưng bộ này không phải thiết kế theo số đo sao?

“Cô Trù, chiếc đầm này là thiết kế theo số đo của vị khách này!” Tina giải thích, mặc kệ vì Tuyết Thuần là vợ của Lại Tư hay vì tên tuổi của cửa tiệm Tiên Doanh này, cô đều không thể bỏ mặc. Muốn trị cái cô gái họ Trù thì chỉ có Lại Tư ra tay mới ép được mà thôi. Nhưng Lại Tư sao vẫn chưa nói chuyện điện thoại xong chứ?

“Chẳng lẽ tên tuổi Phó Tiên Doanh cô thật vất vả mới tạo ra được, hôm nay lại muốn hủy đi sao? Hay là Phó Tiên Doanh cô còn thiếu đàn ông?” Nụ cười xấu xa, lời nói thì nham hiểm.

Lời vừa dứt, sắc mặt Tina đột ngột tái nhợt, cắn môi nói không nên lời. Lời của cô ta như một nhát dao đâm mạnh vào tim cô vậy. Chuyện cũ đối với cô mà nói, là nỗi đau suốt cuộc đời này.

Cô tuyệt đối tin tưởng năng lực này của Trù Nhiên Hữu – người đảm đương hiện tại của tập đoàn họ Trù, có quyền thế khổng lồ trong tay, so với trước đây, càng có thể muốn làm mưa làm gió gì thì làm.

Thấy Tina yếu thế, sắc mặt bỗng tái nhợt dọa người, cô gái mới vừa rồi xinh đẹp dịu dàng như hoa lúc này lại giống như chiếc lá vàng úa lảo đảo muốn ngã.

Tuyết Thuần vốn định không quan tâm để cho bà chủ Tina xử lý là tốt rồi. Nhưng nhìn bộ dạng bị đả kích lớn của cô ấy, Tuyết Thuần đỡ cô ấy, lúc này biết rằng không thể trông cậy vào cô ấy được, nỗi tức giận bốc lên tận đỉnh đầu cô.

Bề ngoài hiền hoà dịu dàng, cô cũng chẳng sợ phiền phức ai.

“Cho dù tôi có đồng ý nhường thì bộ lễ phục này cũng không vừa với cô.” Tuyết Thuần nhíu mày, đầy tức giận, người hiếm khi nóng giận như cô cũng cảm thấy rất không thoải mái.

Vừa nói xong, trên mặt đại tiểu thư họ Trù khí thế dọa người ấy dường như phủ một lớp sương mù.

Thật ra thì ngũ quan cô ta rõ ràng, không được dịu dàng như những cô gái khác, chiều cao gần 1m8, vẻ đẹp bên ngoài cũng mang lại chút thiện cảm với người khác. Thế nhưng, dáng vẻ hung dữ của cô ta đã phá đi hết.

“Phó Tiên Doanh là chuyên gia thiết kế thời trang tiếng tăm lừng lẫy, sao lại không sửa được cho vừa chứ? Lại phu nhân, muốn cô nhường lễ phục cho tôi, cô không để ý chứ?” Trù Nhiên ôm cánh tay, nói như một lẽ đương nhiên.

Tuyết Thuần cau mày, nhìn cô ta đánh giá: Nếu như không mặc chiếc váy dài thêu Minh Hoàng làm tôn lên thân hình chữ S của một tiểu thư thì có lẽ người ta sẽ nghĩ rằng đó là đàn ông.

Cũng chẳng phải cô tiếc chiếc đầm dạ hội trên người nhưng cô lưu tâm việc sao lại có người đương nhiên coi chuyện không đúng là đúng đắn chứ? Nhìn Tina xiêu vẹo chỉ chực ngã ở bên cạnh, rồi lại nhìn chiếc đầm xanh nhạt trên người, Tuyết Thuần thầm than một tiếng. Vì dàn xếp ổn thỏa, nhường cho cô ta cũng chẳng sao, ai mặc cũng đẹp cả mà.

Vậy mà, lúc này...

“Nhưng tôi để ý!”

Giọng như sóng gợn đi cùng với theo thân thể cao lớn đến gần, lại rất có trọng lượng.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT