Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 53: Chương 53

Edit: Thích Cháo Trắng

Lại Dung Nhàn nghiêm túc nhìn chằm chằm Tuyết Thuần, đôi mắt sáng rực như bóng đèn mấy chục oát, nhìn Tuyết Thuần đầu tóc bù xù đang đứng đấy. Được rồi, cô vừa mới tỉnh ngủ, quả thật không giống với hình tượng một bà chủ nghiêm túc quy củ chút nào cả.

Sau một lúc lâu, Lại Dung Nhàn nhìn chằm chằm cô rồi đưa ra một kết luận, "Đúng là bảo vật quốc gia." Khiến cho Tuyết Thuần giật mình ngay tại chỗ.

"Bà chủ ngủ không ngon giấc sao, có phải giường có vấn đề hay không? Có muốn tôi thay ga giường mới không? Hay là người không thích mùi hương trong phòng?"

Thím Tô khẩn trương nhìn bà chủ một lượt từ trên xuống dưới, nói với Tuyết Thuần vừa mới ngủ dậy còn chưa tỉnh táo, vẫn hoa mắt chóng mặt ngơ ngác đứng đấy.

Tuyết Thuần bất đắc dĩ gãi gãi đầu, "Không có việc gì, tôi chỉ là chưa quen thôi."

"Được rồi, đang chờ em xuống ăn điểm tâm đó." Lại Dung Nhàn hôn một cái trên má ngọc của Tuyết Thuần, dọa cho Tuyết Thuần hít vào một ngụm khí lạnh. Chị cả nhà họ Lại, không phải là kiểu người nam nữ đều yêu đấy chứ?

Nhìn Tuyết Thuần đột nhiên trợn to hai mắt gấu mèo 0.0, Lại Dung Nhàn không cho là đúng kêu la: "Làm sao? Làm sao? Đây là lễ nghi chào buổi sáng! Không cần ngạc nhiên." Sau đó cô quẹt tay qua chiếc mũi đẹp đẽ tinh xảo, đắc chí mà cười nói: "Việc này cũng cần phải quen đó."

Ách… Quác… Quác… Quác… Quạ bay đen đầu!

Không có một chút tin tức nào của Lại Tư, tâm tình Tuyết Thuần càng ngày càng trở nên phiền não. Dù sao thì anh cũng nên nói với cô một tiếng anh đi đâu, khi nào trở về chứ. Đây là điều cơ bản nhất của người làm chồng mà!

Cả ngày trời, cô đều cùng Lại Dung Nhàn đi dạo, bị lôi đi dọc khắp các con phố dài.

Nhà họ Lại dương thịnh âm suy, ngày thường không có nổi một người phụ nữ cùng Lại Dung Nhàn đi dạo phố, cho dù có, cũng chỉ là loại cấp bậc như Thím Tô, không nói đến chuyện không có cùng đề tài để trao đổi, con mắt nhìn cũng không giống nhau.

Hà hà, lần này có em dâu rồi, cô đã có người cùng đi dạo phố với cô! Lại Dung Nhàn âm thầm vụng trộm mừng rỡ, mặc dù ông xã Tề Luận rất thương cô, nhưng vừa nói đến đi dạo phố, liền ôm đầu than thở, hại cô lần nào cũng đều không đành lòng lại tra tấn anh. Hơn nữa còn có cả cậu con trai nhỏ, cả ngày quấn lấy cô, một chút không giang riêng tư cũng không có.

Khó được khi Lại Tư ra lệnh một tiếng, muốn cô về nhà. Làm cầu nối giúp Tuyết Thuần làm quen dần với cuộc sống mới, tuy nói chuyện này không hẳn là dễ như trở bàn tay, nhưng cô cũng rất thật lòng thích cô gái có thể giúp cho Lại Tư trở nên có tính người hơn này!

"Tuyết Thuần, cái này, hay là cái này? Thế nào? Có phải trông đẹp hơn mấy bộ trước không?"

Tuyết Thuần hoa mắt chóng mặt, cứng ngắc gật gật đầu. Dù sao cũng đều là những món có giá cao ngất trời, nhất định đều tốt cả, gật đầu hay lắc đầu đều có tác dụng.

Chị cả nhà họ Lại cũng đã thử quần áo giày dép cả một ngày rồi, cô đã không còn phân biệt được bộ nào với bộ nào nữa. Trong mắt cô, tất cả quần áo giầy dép đều hóa thành những ngôi sao nhỏ bay vòng vòng.

Người ta đều nói đi dạo phố là bản năng của phụ nữ, nhưng trạch nữ như Tuyết Thuần lại là ngoại lệ, cô không hề cảm nhận cảm giác tốt đẹp khi được đi dạo phố, chỉ thấy hai chân đã trở nên tê dại, mệt mỏi đến không cảm nhận được gì nữa.

Thật vất vả, Lại Dung Nhàn mới không thử thêm bộ quần áo mới nào nữa, dẫn Tuyết Thuần rời khỏi cửa hàng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT