Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 54: Chương 54

Nhà họ Lại và nhà họ Trù vốn đều là những gia tộc lớn trong giới buôn bán vũ khí, nhưng qua mỗi đời truyền lại, giữa nhà họ Lại và nhà họ Trù dần dần có sự chênh lệch. Nhà họ Lại càng ngày càng phát triển lớn mạnh, nhưng nhà họ Trù lại ngày một xuống dốc, thật vất vả hai nhà Lại Trù mới sắp đặt được chuyện kết thân, Lại Tư lại đột nhiên cưới một người phụ nữ bạch đạo đơn thuần.

Trù Nhiên bị lửa giận thiêu đốt lý trí, quyết định bằng mọi giá phải chiếm được lòng của Lại Tư. Thậm chí còn không ngại dùng toàn bộ nhà họ Trù làm lợi thế.

"Nhà họ Trù quá không tự lượng sức mình rồi, nên biết rằng, mặc dù Nhà họ Lại được tất cả công nhận là bá chủ trong giới vũ khí xã hội đen, nhưng vì không muốn khiến cho một số nước phải kiêng kị, nên vẫn còn ẩn giấu một phần lực lượng."

"Nhưng mà, như vậy thì thật sự sẽ không sao ư?"

Đại khái hiểu được nguyên nhân, nhưng Tuyết Thuần không tránh được vẫn còn có chút lo lắng, cả đêm qua Lại Tư không về, không biết có phải đang giao đấu với nhà họ Trù ở đâu đó hay không, súng đạn không có mắt, khó bảo đảm sẽ không cướp cò.

Lại Dung Nhàn hỏa nhãn kim tinh*, vừa thấy Tuyết Thuần im lặng ngập ngừng uống nước trái cây thì đã hiểu, vội vàng nói: "Yên tâm, Yên tâm. Em chưa từng thấy đó thôi, Lại Tư mạnh mẽ khác thường. Nếu cậu ấy mà có chuyện, nhà họ Trù này cũng đến ngày diệt vong rồi." Trong thế giới này đều là những người sống sót đi ra từ địa ngục đau khổ, không một ai không là quái vật. Mà từ nhỏ thần đồng Lại Tư chính là quái vật trong quái vật!

Tuyết Thuần ngượng ngùng cười, thì ra những chuyện cô không biết về Lại Tư còn nhiều đến như thế!

Trở về Nhà họ Lại, dọc theo đường đi vẫn là những vệ sĩ chuyên trách đưa đón như cũ. Loại phái đoàn lúc nào cũng có người đi theo hầu hạ này, khiến cho tâm tình Tuyết Thuần căng như dây cung buộc chặt. Cô có quyền lực gì gì mà được hưởng thụ loại đãi ngộ này đây!

Lại Tư…

Bây giờ cô rất muốn, rất muốn gặp được anh. Muốn chứ không cần có lý do gì cả, chỉ là muốn nhìn thấy gương mặt quen thuộc, muốn được nghe giọng nói dịu dàng khiến cô an tâm.

"Đợi chút." Lại Dung Nhàn mập mờ cười một tiếng, nhét mấy túi đồ lớn vào trong ngực của cô, "Những thứ này đều là quần áo mua cho em, còn có mấy món nội y bằng ren, họa tiết da báo, có cả loại trong suốt nữa nhé."

Hả… Tuyết Thuần nuốt nuốt nước bọt, nhỏ giọng cảm ơn, "Chị cả khách sáo quá."

"Muốn giữ được lòng của một người đàn ông, cái này là rất cần thiết. Cho nên, không được lãng phí, phải thường xuyên mặc đó nha."

Nhìn đồng hồ báo thức một chút, kim đồng hồ đã chỉ đến số 12, lại là một đêm chăn đơn gối chiếc, thao thức khó ngủ.

Chưa lúc nào cô có cảm giác vô cùng muốn được gặp Lại Tư như lúc này.

Đây chính là cảm giác nhớ nhung người mình yêu sao? Cô cũng muốn được cảm nhận tình yêu, một tình yêu chân chính, chứ không phải là gánh nặng của lòng biết ơn .

Ban đêm, Tuyết Thuần lăn qua lộn lại đã lâu, cuối cùng cũng vẫn là không kiên nhẫn ngồi dậy rời giường.

Cũng may còn có máy vi tính, cô có thể làm việc, lại bắt đầu sáng tác.

Bởi vì linh cảm trào dâng, Tuyết Thuần ngồi viết một mạch đến


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT