Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 56: Chương 56

Đôi mắt màu xanh dương của Lam Dạ lướt qua tia kinh hãi, nhưng cánh tay cũng ngừng lại ngay khi thấy rõ người phụ nữ trước mắt không hề tạo cảm giác uy hiếp gì.

"Thuộc hạ tình nguyện chịu phạt." Đầu gối trái của Lam Dạ chạm lên mặt đất, biểu cảm trên mặt không thay đổi như thể đang nói thời tiết hôm nay không tệ.

Gương mặt Lại Tư hung dữ và lạnh lùng, bắn ánh nhìn lạnh lẽo về phía Lam Dạ, không nói một lời. Mới một giây vừa rồi, dường như anh đã nghe được tiếng trái tim mình đập như trống trận.

"Không phải, không phải là lỗi của anh. Là tôi không nên lén lén lút lút đứng bên ngoài." Nhìn trận chiến này, Tuyết Thuần âm thầm lau mồ hôi hột, cũng không thèm đoái hoài tới vết thương trên gáy. Sớm biết thế này, cô cũng không dám chần chờ mãi ở bên ngoài nữa, cứ lấy hết can đảm đi vào là được.

Lại Tư hơi nhíu mày, "Tới đây." Khi thấy sợi tơ chướng mắt màu đỏ trên chiếc cổ trắng như tuyết của cô, ánh mắt của anh trở nên sắc lạnh hơn. Nếu chần chờ thêm nửa giây nữa, Tuyết Thuần sẽ thật sự được chứng kiển bản lĩnh khác người của Lam Dạ rồi.

"Em đi gọi bác sỹ." Đao Dân vội vã chạy ra ngoài, còn Lam Dạ vẫn duy trì động tác quỳ một chân. Lại Tư không nói gì, anh ta vẫn giữ vững động tác này.

"Em không sao, vết thương nhỏ thôi." Cần cổ Tuyết Thuần đau nhói, nhưng nhìn qua hình ảnh trên cửa sổ thủy tinh sau ghế sa lon, cô chỉ nhìn thấy một sợi tơ mỏng màu đỏ, có thể thấy được vết thương không ảnh hưởng gì nhiều. Ánh mắt mơ hồ nhìn tới người đàn ông đẹp trai nhưng cực kỳ lạnh lùng đang nửa quỳ trên đất, Tuyết Thuần muốn nói thêm mấy câu, nhưng lại sợ mình nhiều chuyện.

Lại Tư trầm ngâm không lên tiếng, ánh mắt lại xuất hiện vẻ nặng nề hiếm có. Những người khác không biết, đều sẽ cho rằng vì bảo vệ chuyện tối mật của Nhà họ Lại, nên Lam Dạ mới đột nhiên ra tay. Nhưng đối với thuộc hạ của mình, Lại Tư luôn nhất thanh nhị sở*, tại sao Lạm Dạ lại ra tay, anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

(*Nhất thanh nhị sở: Rõ ràng rành mạch, ám chỉ hiểu biết cặn kẽ về chuyện gì.)

Huống chi, từ trước đến giờ Lam Dạ luôn được coi là sát thủ giết người tao nhã đến độ không thấy máu tanh. Tuy chỉ là một sợi chỉ bạc tinh tế, nhưng chỉ nửa giây nữa thôi, cái mạng nhỏ của Tuyết Thuần sẽ mất luôn rồi. Làm sao anh có thể không tức giận ngập trời được chứ!

Nhưng anh không muốn Tuyết Thuần biết quá nhiều chuyện chém giết máu tanh, chỉ mong cô tiếp tục giữ được tâm hồn tinh khiết hướng thiện của mình, ở bên cạnh con sói đêm như anh là được rồi. Người khác nhìn vào, có lẽ sẽ nhận định một người


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT