Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 57: Chương 57

"Còn đau không?" Lại Tư hỏi đến vết thương của cô, ngón trỏ cũng không an phận vuốt ve xương quai xanh tinh sảo của cô, cặp mắt nóng rực nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô.

Tuyết Thuần chậm chạp không nhận ra có điều gì không đúng, "Không đau, đã tốt hơn nhiều rồi."

"Không phải rất khuya mới ngủ sao? Em dậy sớm như vậy làm gì."

Khóe mắt Tuyết Thuần liếc về phía khác, né tránh ánh mắt lớn mật nhiệt tình của Lại Tư, cô có chút không chịu nổi ánh mắt nóng rực như vậy. Trong trí nhớ, ánh mắt rực lửa như vậy, chỉ vào lúc hai người lăn lộn ở trên giường mới có. Chỉ mong là cô nghĩ sai thôi.

"Dù sao thì em cũng không có việc gì khác để làm, lúc nào thích cũng có thể ngủ." Ngày đêm đảo lộn, đã sớm trở thành thói quen của cô, nếu không phải là lúc trước từng hứa với Lại Tư, thì cô vẫn còn tiếp tục là con mèo đêm đấy.

Lại Tư khẽ mỉm cười, ánh mắt mập mờ, "Cái này là em đang gián tiếp mời anh lên giường sao?"

Đôi mắt xinh đẹp của Tuyết Thuần xấu hổ nhìn chằm chằm anh, cô không có ý này có được hay không! Anh thật đúng là sắc lang!

Nhìn lướt qua vết thương trên cái gáy trắng như tuyết của cô, mà tay của anh cũng không được thuận tiện, Lại Tư thở dài, lúc nào thì anh mới có thể được thỏa mãn như bình thường đây!

Lại Tư trêu đùa cô đủ rồi, liền gác chân, dựa lưng vào ghế sa lon, bàn tay vươn tới ôm lấy bả vai mượt mà như ngọc của cô, "Hôm nay anh không sao rồi, có thể đi chơi với em. Bảo bối, em muốn đi đâu nào?"

Tuyết Thuần kinh ngạc trợn to hai mắt, giống như nghe được chuyện không thể tưởng tượng nổi, Lại Tư mà cũng có ngày nghỉ sao? Từ khi bắt đầu biết anh đến giờ, chưa từng có một ngày nào mà anh không phải làm gì.

Tuyết Thuần chần chờ hỏi, "Anh cũng không phải làm việc qua máy vi tính sao?"

Lại Tư lắc đầu.

"Không cần nghe điện thoại di động?"

Lắc đầu.

"Không cần đi công tác?"

Lại Tư bất đắc dĩ xoa xoa mái tóc dài của cô, rất phiền muộn, "Anh thờ ơ với em như vậy sao? Giờ nói đưa vợ đi chơi, lạthành chuyện không thể tin nổi."

Tuyết Thuần vội vàng lắc đầu, nhớ lại chuyện mới xảy ra vừa rồi, ngay cả mấy người ưu tú như Lam Dạ, Đao Dân đều phải cúi người trước anh, đùa à, ai dám nói không chứ!

"Anh thân là ông xã thân yêu của Tuyết Thuần, lại bị hoài nghi thế này, có phải là rất thất bại hay không?"

Khóe môi Tuyết Thuần khẽ co giật, lại thế rồi, cái bộ dáng này của Lại Tư, khác thường, khác thường quá! Ách… Tuyết Thuần không dám trả lời, sợ anh lại còn nhả ra những từ ngữ còn kinh người hơn nữa. Trước kia thì không cảm thấy đáng sợ cho lắm, nhưng kỳ cục là, hôm nay sau khi biết được thân phận to lớn của anh, thì lại cảm thấy không thể tin được. Bá chủ buôn bán súng đạn trong giới xã hội đen, ông chủ lớn họ Lại, nghe tên thôi đã sợ mất mật rồi!

"Ăn sáng xong thì xuất phát thôi. Tuyết Thuần muốn đi đâu nào?"

Không thể không thừa nhận, trong lòng Tuyết Thuần dâng lên từng trận kích động, mấy khi được đến Newyork một lần, không đi ra ngoài chơi một chuyến, thì thật sự rất đáng tiếc. Trước đây cô cũng từng rất ước mơ, có thể đi thăm thật nhiều thắng cảnh. Ánh mắt của cô đảo đảo, đếm trên đầu ngón tay mấy nơi: "Tượng nữ thần tự do, công viên trung tâm, bảo tàng nghệ thuật thủ đô, tòa nhà Empire State, đại lộ Fifth Avenue......"

Ánh mắt lại tình cờ nhìn đến tay trái bị thương của anh, giọng nói hứng khởi lập tức ngưng lại, ngay sau đó đôi con ngươi long lanh lập tức trở nên ảm đạm, do dự hỏi, "Nhưng tay



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT