Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 59: Chương 59

Edit: Thích Cháo Trắng

Đi đến chỗ mua vé, lại không cần phải xếp hàng, Tuyết Thuần vui mừng không thôi. Sau khi lấy được vé, lần đầu tiên cô chủ động lôi kéo Lại Tư đi vào rạp chiếu phim.

Nhìn Tuyết Thuần xảy ra thay đổi tích cực như vậy, Lại Tư có chút cảm kích đối với cặp vợ chồng lâu năm kia.

Không ngờ vừa mới vào trong, rạp chiếu phim to lớn như thế nhưng lại không có một bóng người.

Suy nghĩ của Tuyết Thuần hơi rối loạn, rạp chiếu phim này buôn bán không ra hồn gì cả! Khu vực nhộn nhịp phồn hoa như thế này, lại chẳng có mấy người khách xem, ông chủ buôn bán như này, chỉ lỗ vốn thôi.

Hai người chiếm nguyên cả một rạp chiếu phim, ngoại trừ âm thanh phát ra từ bộ phim, chỉ có tiếng hít thở của bọn họ. An tĩnh, mập mờ lơ lửng trong không khí, trên màn ảnh rộng đang chiếu bộ phim “Cuộc đời của Pi”.

Đây là thể loại phim hành động mạo hiểm mà Tuyết Thuần yêu thích, mới lạ thú vị, lại có phần kinh dị.

Tuyết Thuần hăng hái dạt dào nhìn chằm chằm vào màn ảnh, đại dương huỳnh quang thần bí, hòn đảo chết, cá chuồn… hình ảnh rất đẹp, Tuyết Thuần xem không hề chớp mắt.

Mà Lại Tư, cũng không nháy mắt... nhìn chằm chằm Tuyết Thuần.

Gương mặt trắng nõn như ngọc, đôi môi đỏ thắm, mái tóc dày đen bóng thẳng mượt tự nhiên. Trắng trắng, đỏ đỏ, đen đen, giống như cô gái trong trẻo dịu dàng bước ra từ trong bức tranh thủy mặc cổ xưa.

Khi Tuyết Thuần nhìn chằm chằm màn ảnh, hàng lông mi thật dài cong cong nhô lên như cây quạt nhỏ đáng yêu. Lúc con ngươi chuyển động, hàng lông mi cong cong khẽ run, giống như cánh bướm êm ái xinh đẹp nhẹ nhàng lay động.

Nhìn thế nào cũng không thấy chán, Lại Tư lại một lần nữa hiểu được cái gì gọi là sắc đẹp thay cơm, bây giờ anh rất muốn một ngụm ăn sạch cô.

Tuyết Thuần như cảm nhận được, khó có khi rời sự chú ý khỏi màn ảnh, nghiêng mặt sang bên cạnh, khó khăn chống lại tròng mắt đen nóng bỏng của anh.

Tuyết Thuần nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, sau đó đưa bỏng ngô trên tay cho anh, "Anh muốn ăn cái này sao? Còn có cocacola nữa, anh có muốn uống không?"

Mặt của Lại Tư tối sầm lại, anh muốn ăn, nhưng không phải muốn ăn bỏng ngô, mà là cô kìa! Người phụ nữ trì độn này, anh không thể đánh, không thể mắng, còn không được thương nữa.

"Tay anh bị thương, em không đút anh ăn sao?" Lại Tư cười nhạt, bình tĩnh đùa giỡn.

Tay Tuyết Thuần dừng lại, trong bóng tối, nhích đầu tới gần anh một chút, cô cho là mình nghe lầm. Thanh nhã cao quý như Lại Tư, cũng sẽ nói ra lời nói buồn nôn như vậy sao? Tới gần, tới gần, đôi con ngươi rực lửa của Lại Tư có thể thấy rõ ràng.

Đưa tới cửa, không ăn thì thật phí phạm. Lại Tư



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT