Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 60: Chương 60

Edit: Thích Cháo Trắng

"Lại Tư?" Tuyết Thuần không thích ứng được với tia sáng lờ mờ như vậy, cô là một người rất sợ bóng tối, lúc này ngay cả giọng nói cũng trở nên mềm mại hơn.

Không có ai đáp lại, trong đêm đen, tràn ngập bóng tối tịch mịch kì lạ. Tuyết Thuần mò mẫm đi về phía trước, lại không cẩn thận va vào một góc ghế, cả người lảo đảo.

Lại Tư đứng cách cô mấy bước, theo lý mà nói thì ánh đèn ban công hắt vào, không đến nỗi Tuyết Thuần không thấy được gì. Trong lúc lơ đãng anh đã phát hiện ra manh mối, bằng vào sự thông minh của anh, suy nghĩ ngay được một kết luận: Tuyết Thuần mắc bệnh quáng gà.

Vốn định dành cho cô một sự ngạc nhiên, nhưng hiển nhiên người phụ nữ ngốc chính là người phụ nữ ngốc, nhìn một lát thôi cũng không được.

"Anh ở đây."

"A!"

"Xuỵt, đừng sợ, đưa tay cho anh."

Tiếng nói dịu dàng như rượu ngon ủ trăm năm, giờ phút này đột nhiên vang lên ở vành tai, Tuyết Thuần giật mình sửng sốt.

Bàn tay nho nhỏ mềm mại đặt lên, Tuyết Thuần lấy lại bình tĩnh, thấy rõ ràng là Lại Tư, thật may là bệnh quáng gà của cô không đến nỗi quá nghiêm trọng, "Có phải đường điện có vấn đề hay không, sao toàn bộ đèn lại bị tắt thế này?"

"Không phải, anh cố ý. Yên tâm, đi theo anh."

Giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng nỉ non, từng tiếng mê hoặc cô. Tuyết Thuần không cưỡng lại được sự dịu dàng của Lại Tư, để anh dắt ra ban công.

Trước mắt Tuyết Thuần đột nhiên sáng lên, cô khẽ nhếch miệng, kinh ngạc khâm phục đến độ nói không nên lời.

Lúc này ban công như được tô điểm bằng những chiếc đèn cầu kỳ, trang trí đẹp đẽ tinh xảo vô cùng... Ánh sáng mờ ảo, trên bàn ăn thắp mấy cây nến, hoa hồng xinh đẹp, đồ ăn có đủ sắc hương vị, rượu đỏ quý giá…

Ban công được xây dựa vào biển, màn đêm cùng biển cả mênh mông vô tận kết hợp với nhau, thiên nhiên thuần khiết, cảnh đẹp to lớn tráng lệ, nhưng lại cũng lãng mạn đến kinh động tâm can.

Khi hai người ngồi xuống thì ánh nến chập chờn yểu điệu lay động, như điệu múa của giai nhân, vui mừng chào đón đôi tình nhân ngọt ngào bọn họ.

Không biết từ chỗ nào, tiếng kèn Saxophone tao nhã vang lên, xen lẫn với tình cảm lãng mạn ấm áp, sự lãng mạn dần biến thành vẻ đẹp tinh khiết.

Đôi mắt Tuyết Thuần long lanh như phát ra ánh sáng, còn lấp lánh hơn cả sao trên bầu trời đêm, "Đây chính là sự ngạc nhiên mà anh nói sao?" Trong lúc cô đi tắm, anh đã sắp xếp ổn thỏa tất cả mọi thứ, chính là vì muốn cùng thưởng thức bữa tối dưới ánh nến với cô.

Phần tâm ý này, làm cô cảm động đến độ hốc mắt cũng ẩm ướt.

Lại Tư cười không đáp, chỉ hỏi: "Thích không?"

"Có." Tuyết Thuần gật mạnh đầu một cái, lo lắng ánh sáng mờ ảo, anh sẽ không nhìn rõ, bèn nói to hơn, "Thích." Bất kỳ người phụ nữ nào cũng không kháng cự nổi sự lãng mạn như này.

Trên bàn ăn còn đặt một chiếc hộp nhỏ được đóng gói đẹp đẽ, Lại Tư nhấc lên, nhẹ nhàng kéo một cái, nơ con bướm lặng lẽ tuột ra.

Mở chiếc hộp, bên trong là chiếc nhẫn kim cương đỏ thẫm như biển, vòng nhẫn có hoa văn cổ xưa đen sẫm, nhìn cũng biết chiếc nhẫn đã có lịch sử lâu đời. Tuyết Thuần nghĩ đây chắc là một chiếc nhẫn cổ.

Lúc này, một tình huống còn ngạc nhiên hơn diễn ra.

Lại Tư quỳ một gối xuống đất, giơ chiếc nhẫn kim cương lên, "Ban đầu khi kết hôn, không hề hỏi ý của em, là anh không đúng."

Tuyết Thuần dường như giật mình ngay tại chỗ, Lại Tư lại chủ động nhắc tới chuyện trước kia, hơn nữa còn nhẹ nhàng xin lỗi cô!

Nhưng mà không cần thiết phải quỳ xuống, cô không chịu nổi. Để cho ông chủ lớn nhà họ Lại quỳ xuống, sợ rằng cô sẽ giảm thọ mất. Đao Dân, Lam Dạ, Lại Dung Nhàn, Tề Luận, Phù Khải mấy người nhà họ Lại gia đều sẽ giết cô!

"Cho dù quá khứ đã xảy ra chuyện gì, bất kể là



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT