Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 62: Chương 62

"Chờ, chờ một chút." Tuyết Thuần thở hổn hển kéo xuống chiếc váy viền tơ bị Lại Tư vén cao lên.

"Làm sao vậy?" Đột nhiên bị cắt đứt, Lại Tư chịu đủ loại áp lực, trừng phạt bằng cách nhéo một cái lên ngực trắng như tuyết của cô.

Thân thể Tuyết Thuần run lên, "Em... em... gáy của em hơi đau."

Nghe vậy, Lại Tư lập tức vội vàng cúi đầu nhìn xuống, nghiêm túc quan sát, "Theo lý thuyết, thuốc bôi cũng là loại tốt nhất, nửa ngày là có thể đóng vảy rồi. Để anh xem một chút vết thương có bị nứt ra hay không...... Tạm được, không có gì đáng ngại. Không phải sợ, anh sẽ cẩn thận không làm đau em, anh hôn hôn, rất nhanh sẽ không đau nữa......"

Cần cổ thấm ướt một trận, những nụ hôn dày đặc mát lạnh rơi xuống, tựa như trao cho cô sự che chở tốt nhất. Tay cũng không hề rảnh rỗi, kéo mạnh xé chiếc váy viền tơ mỏng manh của cô ra thành hai nửa. Tuyết Thuần giống như một món quà tặng mặc cho người khác mở ra, mở món quà ra, là lễ vật đang chờ đợi chủ nhân cưng chiều.

"Đợi đã!"

Tuyết Thuần kéo chăn mỏng qua, tốn công vô ích che đi một nửa thân thể.

Lại Tư hơi mím môi cười gian, miễn cưỡng nhẫn nhịn, "Vợ à, em lại làm sao nữa đây?"

"Vết thương trên tay anh rất sâu, phải cẩn thận đề phòng một chút."

Thật ra thì, từ lúc vừa rồi mới bắt đầu, lời Tuyết Thuần muốn nói nhất chính là câu này. Hai người đều bị thương, lại vẫn có tinh thần phấn chấn làm mấy chuyện này. Nghĩ như thế nào, cũng thấy hơi vội vã quá đi.

"Nếu không, hay là em ở phía trên?" Lại Tư cười gian, bàn tay xoa nắn khối mềm mại, dưới thân đột nhiên vọt lên dòng nhiệt lưu sóng sau cao hơn sóng trước.

Tuyết Thuần thở gấp, mở đôi mắt mông lung nhìn anh, "Phía trên thế nào?"

"Bảo bối đừng nóng vội, để anh dạy cho em."

... ...

Ngày hôm sau, trên bàn cơm.

Tuyết Thuần cắn chiếc đũa, hôm nay là ngày mấy rồi, thức ăn cũng quá khác biệt so với bình thường rồi đi.

Tuyết Thuần còn muốn hỏi, nhưng bên này Lại Tư đã mở miệng nói sang chủ đề khác, "Anh sẽ tìm cho em một huấn luyện viên, ban ngày em đi theo họ học chút kỹ năng phòng thân."

Tuyết Thuần nhíu mày, có chút nghi ngờ, "Nhưng em đã hai mươi lăm tuổi rồi, xương cũng cứng rắn, còn có thể học mấy cái này sao?" Ngộ nhỡ gãy xương chỗ nào đó, tuổi đã cao, muốn thân thể phục hồi lại được như cũ là rất khó.

"Bản lãnh không sợ người có lòng." Lại Tư xoa xoa ngón tay trên chiếc cằm xinh đẹp của cô, khiêu khích trêu đùa, xúc cảm truyền đến vô cùng tốt.

Trong lòng anh đã tính toán từ trước, mặc dù Tuyết Thuần có người của anh bảo vệ, nhưng dù thế nào, thì Tuyết Thuần cũng phải biết một chút chiêu thức căn bản để bảo vệ mình. Như lời anh nói, người mà anh tin tưởng không hề nghi ngờ nhất thế gian, vĩnh viễn chính là bản thân mình! Tuyết Thuần vừa hai mươi, còn rất trẻ, huống chi nhất định tình trạng thân thể của cô cũng tốt, mặc dù không thể luyện thành cao thủ giỏi nhất, nhưng cũng thể luyện thành.

"Được rồi." Tuyết Thuần lên tiếng, mặt có chút ửng đỏ, sau đó ánh mắt dời về phía mâm thức ăn, tránh cho Lại Tư tiếp tục làm mấy chuyện khác người giữa ban ngày ban mặt.

Cô cầm đũa gạt gạt mấy món ăn trước mắt, đều là cà rốt và gan các loại động vật...... Rất nhiều, nhưng chỉ dùng mũi ngửi nhẹ, cô cũng biết đều là những món gì, cô chợt có cảm giác không muốn ăn.

"Thế nào? Không thích những thức ăn này?"

Tuyết Thuần thừa cơ bày ra khuôn mặt tươi cười khéo léo góp lời, "Bình thường cũng không phải ăn mấy món này." Có thể thay đổi lại mấy món ăn như những ngày trước được không, tài nấu nướng của đầu bếp ở đây đều là hạng nhất, muốn ăn bữa ăn kiểu Pháp, Mexico, hay thậm chí là món ăn bí truyền của hoàng thất Thái Lan...... đều có. Đầu bếp nhà họ Lại tựa như túi thần kỳ của Doraemon, tùy ý ta cần ta cứ lấy. Chỉ có không nói ra, chứ chưa hề nói không làm được. Hôm nay đổi lại đồ ăn Trung Quốc, cô cũng rất nhớ những món ăn trong nước, thế nhưng mấy món này là những món ăn cô chán ghét nhất.

"Mắt của em không tốt, tất cả những thứ này đều giàu Vitamin A, về sau cũng phải ăn nhiều rau dưa trái cây một chút."

"Sao anh lại có thể biết?" Lông mày Tuyết Thuần nhếch lên, hơi kinh ngạc, nhưng lại vụng trộm không giấu được vui mừng. Nhất định là tối hôm qua lúc cô bị vấp ngã, Lại Tư đã tỉ mỉ phát hiện ra.

Lại Tư lơ đễnh cười nhạt, "Lúc nào anh cũng chú ý đến em, nếu như ngay cả một chuyện rõ ràng như vậy mà cũng không phát hiện, vị trí chủ nhân nhà họ Lại này cũng đã bị người khác ngồi rồi." Nhưng tâm tình rất vui vẻ, người phụ nữ mình yêu mến dùng ánh mắt sùng bái nhìn mình, nhìn cái gì cũng cảm thấy thuận mắt.

"Em cảm thấy ngày hôm qua ăn tương đối nhiều rồi, nếu không, hay là thay đổi đi?" Tuyết Thuần cười nịnh nọt, mắt híp lại cong cong như trăng khuyết lung linh, sáng tỏ mà xinh đẹp.

Như hòn đá quăng vào giữa hồ bịch một tiếng, hàng mi nét mày như trăng non, khiến cho trái tim cường ngạnh của Lại Tư hơi rung động, như sóng gợn lăn tăn nhộn nhạo lên. Trong đôi mắt đen xinh đẹp lóe lên ánh sáng chiếm hữu mạnh mẽ không ai nhìn thấy.

"Ông lại đây." Gò má Lại Tư nhìn về phía quản gia mặc áo Tuxedo đứng bên cạnh.

"Bà chủ, để thuộc hạ xem một chút."

Lại Tư nhìn lướt qua Vương Kinh Dương, "Bác sỹ Vương xem, nếu là đã ổn rồi, anh sẽ không ép em nữa." Huống chi, cũng không nhìn một chút xem là ai phải ăn một đống những thứ khó ăn gì đó cùng cô.

"Bà chủ, hiện tượng không thể nhìn thấy sự vật vào ban đêm đã xảy ra được bao lâu rồi?"

Người này nhìn rất quen mắt...... A! Nghĩ ra rồi, khi cô trèo lên ngọn núi K2 về bị bệnh, khi đó chính là ông ấy khám bệnh cho cô.

"Chắc khoảng năm năm rồi đi. A không, cũng không phải là không thể thấy đồ vật, chỉ là, so với người khác thì, thời gian cần để thích ứng với ánh sáng yếu ớt lâu hơn một chút." Lúc ấy chỉ cảm thấy bình thường, sau đó tình trạng này lại tăng thêm, cô cũng không thèm để ý, dù sao thì cô không cho rằng việc không thể thấy đồ vật trong ánh sáng yếu, là chuyện rất quan trọng.

"Đã lâu như vậy rồi, tại sao em không đi bệnh viện chữa trị?" Trong lúc lơ đảng, Lại Tư chau đôi mày kiếm lại, bình thường ông chủ che dấu khí thế mãnh liệt của mình lại, giống như gió thổi không lọt áo choàng, lại có lúc sẽ làm lộ ra mấy phần như vậy.

Lời này rơi vào trong tai Tuyết Thuần, trái tim nhỏ không khỏi run lên, ách...... cô có loại dự cảm chẳng lành rồi.

Vương Kinh Dương khám bệnh trong chốc lát, "Ông chủ yên tâm, bệnh quáng gà của bà chủ chỉ là mức độ thấp. Giống như lời tôi vừa mới nói, nguyên nhân chủ yếu là thiếu hụt Vitamin A, phương pháp trị liệu tốt nhất là dùng Thực Liệu, bình thường ăn nhiều cà rốt, quả táo, gan động vật... một chút là được"

Tuyết Thuần vỗ trán, gan động vật...... món cô không ăn được nhất chính là cái này, cà rốt còn có vị rất kỳ quái. Tất cả đều là món cô không thích ăn đấy!

"Tôi có thể uống trực tiếp Vitamin A được không? Chẳng phải có loại thuốc vệ sức khoẻ này đó sao?"

Vương Kinh Dương khẽ mỉm cười, "Cũng có loại này, chỉ là, phương pháp tốt nhất vẫn là Thực Liệu, thuốc bảo vệ sức khoẻ dù sao cũng là thuốc, là thuốc thì có 3 phần độc, tôi có thể đưa bà chủ một ít, có thể khôi phục tốt hơn trong thời gian ngắn. Nhưng quáng gà là bệnh mãn tính, không vội vàng được, cần từ từ điều trị từng chút một."

Vì vậy, Tuyết Thuần không có lý do gì để tiếp tục kháng nghị.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT