Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 63: Chương 62.2

Tiệc sinh nhật của ông chủ nhà họ Lại được tổ chức tại một tòa biệt thự ở ngoại ô. Nơi đó cách xa trung tâm thành phố, người đi đường thưa thớt, bí mật, là nơi thích hợp nhất để giới xã hội đen tụ tập.

Trang phục dạ tiệc đỏ thẫm như máu, mặc trên người Tuyết Thuần, giống như nữ thần mặt trời tuyệt vời tự do tự tại.

Lại Dung Nhàn chậc chậc tán dương: "Không hổ là mỹ nhân, dường như bộ trang phục chuyên dành cho vị trí bà chủ này trời sinh vốn là là được dành riêng cho em vậy."

Tuyết Thuần chỉnh lại trang phục, bộ đồ này thâm trầm như máu. Nhìn mình trong gương, vẻ xinh đẹp lan tỏa ra bốn phía, gợi cảm mạnh mẽ, hoàn toàn bất đồng với hình tượng trầm thường ngày, lại có vẻ quyến rũ phong tình vô hạn.

Trong gương, phía sau lưng cô, Lại Tư mặc bộ tây trang đen tuyền trước sau như một, đi tới ôm eo của cô.

"Chuẩn bị xong rồi?" Lại Tư hỏi, thâm tình nhìn thẳng vào mắt cô trong gương.

"Xong rồi." Tuyết Thuần giả ho một tiếng, còn nhìn tiếp, bọn họ cũng không cần đi tham gia yến hội nữa.

Tây trang màu đen tuyền, cái đầu cứng rắn lạnh lùng, thể hiện rõ mồn một tất cả khí phách cường thế trời sinh của Lại Tư. Gần trong gang tấc, Tuyết Thuần có thể nhìn rõ ràng, hình dáng ngũ quan rõ nét của anh, tròng mắt thâm thúy trầm ổn.

Rõ ràng là người mình đã nhìn thật lâu, nhưng mãi đến thời điểm gần đây Tuyết Thuần mới bắt đầu có cảm giác tình yêu cuồng nhiệt, giờ phút này, nhịp tim không ngừng được gia tốc. Trong lòng có một giọng nói đang reo hò, làm thế nào, làm thế nào bây giờ, nhìn anh gần như vậy, rất tuấn tú rất tuấn tú đó!

"Công chúa xinh đẹp, mời đi theo tôi." Ánh mắt Lại Tư sáng quắc, vươn tay ra.

Tuyết Thuần lộ ra một nụ cười ngọt ngào, yên tâm hoàn toàn giao mình cho anh. Lại Dung Nhàn, Đao Dân và Lam Dạ cùng đi phía sau, Tuyết Thuần và bọn họ từng bước từng bước một, nặng nề rồi lại kiên định, đi khắp nơi ở bữa tiệc.

Ánh mắt phức tạp của Lại Dung Nhàn nhìn theo bóng lưng Tuyết Thuần, cô là người đơn thuần như vậy, có thể thích ứng được với những trường hợp như này sao?

Tuyết Thuần rất rõ ràng, tiệc sinh nhật của Lại Tư sẽ không mời những nhân vật đơn giản, Lại Dung Nhàn cũng đã đề cập với cô, toàn thể những nhân vật có danh tiếng trong giới xã hội đen đều sẽ đến, đồng thời cũng có nhà lãnh đạo của một số cường quốc.

Cô không đoán, cũng không suy nghĩ việc bữa tiệc của Lại Tư mời những người nào nữa. Chỉ vì cô tin tưởng Lại Tư, giao mình cho anh là tốt rồi, người đàn ông này có năng lực làm tốt tất cả mọi việc, dẫn cô đi đến hạnh phúc tương lai.

Cửa chính ầm ầm nặng nề mở ra, ánh sáng rực rỡ chợt chiếu vào làm mắt của cô đau nhói. Cô bình tĩnh chớp mắt mấy cái, rất nhanh lại thấy rõ tất cả mọi thứ trước mắt.

Hoàn toàn khác biệt với bữa tiệc lần trước cô tham gia. Những người này, vừa nhìn đã biết không phải là người lương thiện.

Đây là một loại cảm giác mũi nhọn đấu với đao sắc*, mùi vị cường giả đặc trưng thuộc về thế giới hắc ám. Khi khóe mắt liếc thấy một vài vị lãnh đạo của mấy quốc gia lớn chỉ được thấy ở trên tin tức, thì trong nội tâm trở nên hồi hộp một chút, lòng bàn tay tiết ra mồ hôi.

(*) Mũi nhọn đấu với đao sắc: Sự đối chọi gay gắt, quyết liệt.

Trong nháy mắt khi cửa lớn mở ra, tất cả mọi người đều dừng cuộc nói chuyện với nhau, hướng ánh mắt về phía bọn họ.

Lại Tư thanh nhã cất bước, lạnh lẽo trầm ổn cười, Tuyết Thuần cảm nhận được rất rõ ràng, người đàn ông cô đang khoác tay, tản ra khí phách độc đoán, cuồng vọng như vậy, không ai bì nổi như thế, anh chính là vương giả ở nơi này!

Trên địa bàn của mình, anh chính là vương giả nắm giữ toàn bộ mọi thứ trong tay!

Một nguyên thủ quốc gia đang ngồi, đại ca xã hội đen hung ác, cũng dùng ánh mắt cung kính cẩn thận chào Lại Tư. Chỉ một lần ra sân, Lại Tư liền chấn áp được những cường nhân này, làm cho Tuyết Thuần mở rộng tầm mắt, trong lòng không kìm được thán phục.

Tiếp tục tiến vào trong, Lại Tư lạnh lùng cao ngạo dẫn Tuyết Thuần đi đến ghế ngồi ở vị trí cao nhất.

"Ông chủ Lại, năm nay sinh nhật không còn cô đơn nữa nha." Một người đàn ông trung niên mặc Tuxedo, mặt mũi tràn đầy tươi cười đứng ra chào đón.

Lại Tư nhìn người đàn ông này một cái, nhàn nhạt cười tà nói: "Hoàng tử Hách Liên, đây là người phụ nữ của tôi."

Trong lòng mọi người đứng tại đây đều không khỏi giật mình sửng sốt, người phụ nữ của ông chủ nhà họ Lại, đây chẳng phải chính là bà chủ nhà họ Lại sao? Nhưng, vì sao lại không chính thức công bố là thân phận bà chủ đây? Chẳng lẽ còn có ẩn tình khác?

Lời nói của Lại Tư, cũng rất đáng để cân nhắc.

Lại Tư tự có suy tính của mình, người phụ nữ của ông chủ nhà họ Lại, rất đơn giản, chính là người nhận được sự bảo vệ cẩn thận nhất của nhà họ Lại.

Không nói rõ là bà chủ, đó là bởi vì Tuyết Thuần không có thế lực, không có vị trí, mọi người cũng không cần quá chú ý đến cô. Cho nên anh truyền ra tin tức này, chỉ là cho mọi người được biết, vừa cho Tuyết Thuần danh phận, lại được nhà họ Lại bảo vệ, không người nào dám làm gì cô. Đây chính là phương thức xử lý tốt nhất.

Nếu như thật sự nói ra đây là bà chủ, những người này đều là những đại ca xa hộ đen tinh quái, còn không biết sẽ nịnh bợ, hoặc dùng thủ đoạn chèn ép như thế nào. Anh chỉ muốn dán thêm cái nhãn tên anh lên Tuyết Thuần là được, danh xưng bà chủ quá nặng nề, anh cũng không muốn gia tăng trách nhiệm quá nặng nề lên người cô. Chỉ mong muốn cô vui vẻ, vô lo vô nghĩ ở bên cạnh anh là tốt rồi.

“Đông, đông, đông”... ... Đồng hồ báo thức cổ xưa treo trên tường vừa đúng chỉ vào số 12.

Đao Dân đã sai người đẩy bánh ngọt lên từ trước, Lại Tư vòng tay quanh chiếc eo nhỏ nhắn của Tuyết Thuần, cầm tay cô, cùng nhau cắt bánh ngọt.

Nhất thời, tiếng vỗ tay như sấm, vang dội cả đại sảnh.

Bữa tiệc chính thức bắt đầu, tốp năm tốp ba người tụ họp chung một chỗ, mặt ngoài thì khách khí nói chuyện, kì thực lời nói bất



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT