Báo lỗi

Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 64: Chương 63.1

Edit: Thích Cháo Trắng

Sân huấn luyện tư nhân của nhà họ Lại.

"Bốp! Bốp! Bốp!"

Roi bén nhọn càn quét khắp nơi, Tuyết Thuần nhếch nhác lăn từ chỗ này sang chỗ khác, trong nội tâm kiên cường ra lệnh cho cơ thể gần như đã thương tích khắp người, phải bền bỉ cứng cỏi, không chịu kêu lên một tiếng nào.

Sau khi trở về từ bữa tiệc sinh nhật, Lại Tư sắp xếp cho cô tham gia một khóa học võ, mỗi ngày đều theo huấn luyện viên võ thuật luyện tập các động tác phòng thân và các loại thi đấu thể thao .

Trù Nhiên đã kích thích cô quá lớn, cô thực sự muốn dung nhập vào thế giới của Lại Tư, trở thành người phụ nữ xứng với anh. Cho nên anh từ chối việc học chút công phu khoa chân múa tay, thậm chí chính miệng anh đề nghị huấn luyện viên của cô dạy cô những kỹ năng thực dụng.

"Hừ, ngay cả cái này cũng không tránh được, còn có tư cách gì để trở thành bà chủ. Loại bà chủ vô năng như này, chỉ khiến cho ông chủ thêm phiền toái mà thôi." Trình Diễm xì khẽ một tiếng, châm chọc cười lạnh.

Không sai, Trình Diễm, là một trong những người ái mộ si mê Lại Tư. Từng khiêu khích Tuyết Thuần tại bữa dạ tiệc của các doanh nhân nổi tiếng trong nước, nhiều năm qua vẫn luôn bày kế để biến Lại Tư trở thành người đàn ông của cô ta, không tiếc nhiều lần hạ xuân dược. Trên thực tế, Trình Diễm là thiên kim của một vị trưởng lão nào đó của nhà họ Lại, ngang ngược ương ngạnh, lại rèn luyện được một thân công phu tốt. Thêm nữa lại là phụ nữ, nên việc trở thành huấn luyện viên của Tuyết Thuần, Lại Tư cũng đã gật đầu đồng ý.

"Tôi nhớ là tôi báo học Taekwondo." Tuyết Thuần khẽ cắn răng đứng lên, Trình Diễm là một tay dùng roi rất tốt, roi ở trong tay cô ta giống như một con rắn khéo léo, thậm chí lúc đánh trúng người có thể làm người ta bị thương không trầy da tróc thịt, nhưng lại bị thương ở bên trong.

Mỗi lần sau khi Tuyết Thuần trở về, đều mệt đến tê liệt ngã xuống giường, vậy mà Lại Tư không hề biết rằng trên người cô có vết thương.

"Taekwondo?" Trình Diễm dùng khóe mắt liếc cô, "Cô nghĩ hay nhỉ, người cũng đã có cả bó tuổi rồi, sao có thể hiểu rõ được cái loại công phu bền bỉ đó trong khoảng thời gian ngắn được."

"Có điều, coi như tố chất thân thể cô cũng tạm được." Cô ta quét mắt nhìn Tuyết Thuần từ trên xuống dưới, "Nếu như mười năm trước cô bắt đầu luyện tập thì... Đáng tiếc, năm tháng khiến cho con người ta già đi, cô đã già thêm mười tuổi rồi, dù cố gắng thế nào cũng sẽ không có thành quả."

"Tôi cũng biết võ thuật." Tuyết Thuần lạnh mặt nhìn cô ta chăm chú, kể từ học võ thuật với người phụ nữ này, người luôn luôn có tính tình ôn hòa như cô cũng trở nên lạnh lẽo cứng rắn.

"Cô?" Trình Diễm không tin cười nhạt vài tiếng, giễu cợt lắc đầu một cái, "Cô đừng gạt người, bằng vào tốc độ và năng lực phản ứng này của cô. Định lừa gạt ai đây? Stop!"

"Từ lúc ba tuổi tôi đã bắt đầu luyện Thái Cực quyền cùng cha tôi rồi, hai mười mấy năm qua, chưa từng gián đoạn."

Đáy mắt Trình Diễm thoáng qua một tia kinh ngạc, không trách được cô ta như vậy mà ngày qua ngày vẫn có thể để cho mình hành hạ đến chỉ còn lại nửa cái mạng, nhưng ngày hôm sau lại vẫn có thể lực rất tốt ráng chống đỡ, thể chất tốt như thế, hóa ra là vì nguyên nhân này.

"Thái Cực quyền? Ngược lại, thật ra trong lúc tôi đi dạo công viên, cũng nhìn thấy mấy cụ ông, cụ bà bảy tám chục tuổi luyện cái này. Cô học những thứ võ thuật chậm như rùa kia, chẳng trách cơ thể cô vô dụng như này." Trong lòng nghĩ là một chuyện, ngoài miệng nói ra lại là một chuyện khác, ai bảo cô ta là người phụ nữ của ông chủ! Không nắm cơ hội đả kích cô ta, thì cô không phải là Trình Diễm!

Tuyết Thuần không cam lòng cau mày, chăm chú nhìn Trình Diễm thật



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT