Báo lỗi

Xuyên qua thành nữ phụ ở mạt thế

Chương 2:


Thiếu gia, một tiếng gọi của 00 khiến trong lòng Nhược Hàn có chút cảm giác lạ xoẹt qua. Vậy là từ giờ, cô sẽ là robot thân cận của hắn. Không biết đó có phải là công việc lâu dài hay không nhưng 00 cảm thấy rất hạnh phúc. Cô sẽ sống, sẽ không còn là thứ đồ vô dụng nữa. Một tương lai mới đang mở ra trước mắt cô.

Đúng như 00 dự đoán, Hoàng Nhược Hàn không phải là một người bình thường. Hắn là chủ tịch tập đoàn chế tạo robot nổi tiếng. Công ty của hắn có rất nhiều chi nhánh trải rộng không chỉ ở trong nước mà còn ở ngoài nước. Mặc dù hiện tại hắn chỉ mới 25 tuổi nhưng hắn đã có rất nhiều nghiên cứu nổi tiếng, đạt giải Nobel về Khoa Học - Kĩ Thuật. Có thể tưởng chừng như tương lai của hắn sẽ còn thành công và sáng lạn hơn nữa.

Nhận lấy bộ đồ hầu nữ từ quản gia, 00 cười ngây ngô:

- " Cháu cảm ơn quản gia. "

Quản gia của căn biệt thự này là một robot. Robot quản gia mang vẻ bề ngoài là một người đàn ông trung niên rất nghiêm khắc nhưng ông cũng có phần nhân hậu. Ông là robot thế hệ đầu tiên, sản xuất trước cả 00.

Thấy dáng vẻ của cô, robot quản gia gật đầu, khuôn mặt nghiêm nghị nói:

- " Chào mừng cháu đã đến với Hoàng Gia. Ta mong rằng cháu sẽ chăm sóc thiếu gia thật tốt. Nếu có gì không hiểu cứ đến tìm ta. "

- " Vâng ạ! Cháu sẽ cố gắng hết khả năng để chăm sóc cho thiếu gia. ", Trước ánh mắt nghiêm khắc của quản gia, 00 lễ phép cúi đầu.

Sau đó robot quản gia hướng dẫn công việc cho cô. Có vẻ như chăm sóc cho thiếu gia cũng không khó khăn lắm.

Đưa ly nước vào phòng làm việc, 00 thấy một mớ hỗn độn giữa phòng. Nhìn qua những bản vẽ chế tạo robot bị vo tròn nằm lăn lóc dưới sàn nhà cộng với việc Nhược Hàn đang xoa thái dương, cô lo lắng gọi hắn một tiếng:

- " Thiếu gia? "

Nghe thấy tiếng của cô, Nhược Hàn ngước lên nhìn, dùng đôi mắt mệt mỏi đáp lại. Hắn im lặng, hai hàng lông mày lưỡi kiếm tuyệt đẹp đổ xô lại với nhau. Thấy Nhược Hàn có vẻ không ổn, 00 bước đến, đặt ly nước xuống bàn làm việc rồi nhanh chóng chạy ra phía sau ghế mát xa đầu cho hắn. Cô vừa mát xa vừa nhẹ nhàng nói:

- " Thiếu gia à, 00 biết công việc là rất quan trọng nhưng người phải giữ gìn sức khoẻ nhé! Đừng vì công việc mà khiến bản thân mệt mỏi. Rất có hại đó! , 00 ngây thơ nhắc nhở. Chẳng biết hắn có để tâm lời cô nói hay không nữa.
Nghe thấy lời của cô, Nhược Hàn khẽ nhếch môi cười, khuôn mặt giãn ra một chút. Hắn nhắm mắt, ngồi yên hưởng thụ.

- " Thiếu gia thấy đỡ hơn không? ", thấy sắc mặt Nhược Hàn đỡ hơn lúc trước, 00 nhẹ nhàng hỏi.

Hắn không trả lời.

00 biết ý, di chuyển hai bàn tay robot xuống dưới bờ vai rộng, săn chắc của hắn xoa bóp. Cô mới được học vài chiêu từ quản gia, mong là Nhược Hàn sẽ thoải mái.

Nhờ những động tác nhẹ nhàng của 00 mà tâm trạng Nhược Hàn trở nên thoải mái hơn. Những áp lực của bản vẽ lúc trước đã biến mất. Hắn mở mắt, quay qua nhìn 00.

- " Em có muốn một cái tên không? ", hắn hỏi.

Nghe thấy câu hỏi bất ngờ của hắn, 00 bỗng khựng tay lại có chút thất thần nhưng ngay sau đó cô gật đầu mỉm cười:

- " Dạ muốn! "

Hắn nhìn cô, nói:

- " Thế ta đặt tên em là Uyển Như. "

Uyển Như? Cái tên nghe thật êm tai.

00 đứng yên một lúc. Có một cảm giác lạ xoẹt qua trong cô. Không thể ngờ được là 00 cũng sẽ có tên. Cứ nghĩ là cô sẽ mang tên '00' cả đời chứ!

Thấy biểu tình trên khuôn mặt của 00, Nhược Hàn nhíu mày nhìn:

- " Em không thích? ", hắn hỏi.

Câu hỏi của Nhược Hàn như kéo 00 về thực tại. Cô lắc đầu mỉm cười:

- " Không phải, cái tên này em rất thích. "

Thấy khuôn mặt khi cười của cô, hắn gật đầu thoáng chút hài lòng.

- " Được! Vậy từ giờ ta sẽ gọi em là Uyển Như. "

- " Vâng ạ! "

00 mỉm cười rạng rỡ. Cô cười, một nụ cười hạnh phúc.

Nhược Hàn lấy ly nước trên bàn nhấp một ngụm rồi đặt xuống. Nhìn thấy bản vẽ trên bàn làm hắn khá buồn bực. Xem đi đi xem lại Nhược Hàn vẫn không biết bản thân hắn mắc phải lỗi sai nào. Phải chi có ai đó bên cạnh góp ý giúp hắn thì tốt biết mấy!

- " Thiếu gia, thứ lỗi cho em. Em thấy trong bản vẽ này thiếu gia sai một lỗi rất ngớ ngẩn. ", đang trong lúc suy nghĩ bỗng giọng nói của Uyển Như cất lên làm hắn thoáng ngạc nhiên.

Chỉ tay về phía bản vẽ, Uyển Như nói:

- " Thiếu gia, chỗ này người không nên thêm linh kiện. Nếu người thêm linh kiện thì robot sẽ không linh hoạt được bởi vì lập trình sẵn của nó không thích ứng với linh kiện này. Nếu như người muốn chế tạo robot tối tân hơn robot bây giờ thì người nên nâng cấp con chip bên trong và bộ xử lý thông tin. "

Không hiểu sao khi nhìn thấy bản vẽ, Uyển Như đã cảm nhận được lỗi sai trong đó. Dù sao thì đó cũng là ý kiến của cô khi nhìn thấy bản vẽ. Mong là những ý kiến phân tích của cô có thể giúp ích cho Nhược Hàn.

Nghe thấy lời Uyển Như nói, hắn nhìn lại bản vẽ. Đúng như lời cô nói, lỗi sai mà hắn mắc phải đơn giản như thế mà lại không nghĩ ra. Điều đó cũng cho thấy, người tài cũng có nhiều lúc mắc phải lỗi lầm dù là rất nhỏ. Nhược Hàn nhìn Uyển Như với đôi mắt sáng rực.

Vừa lúc đó, cánh cửa phòng làm việc bỗng mở ra, một người đàn ông bước vào mang theo vẻ mặt lo lắng hỏi:

- " Lão đại, bản vẽ lúc trước em nói có sai lỗi nào không? "

Nhìn người đàn ông bước vào phòng, Uyển Như đã bắt đầu phân tích. Những thông tin của đối phương hiện lên trong đôi đồng tử màu đỏ của cô.

Người đàn ông đó tên là Lâm Dương, giám đốc bộ phận thiết kế của công ty chế tạo robot, là một trong ba người cùng Nhược Hàn sáng lập ra công ty ấy. Năm nay 23 tuổi, vẫn còn có chút bồng bột của tuổi trẻ. Lâm Dương có mái tóc dài bồng bềnh, khuôn mặt hài hoà, ngũ quan tinh xảo. Điểm đẹp nhất trên khuôn mặt ấy chính là đôi mắt. Đôi mắt của anh ta có một vẻ tà mị rất tiềm ẩn khiến đối phương dễ dàng điên đảo khi nhìn vào đôi mắt ấy. Lâm Dương cũng có thể coi là một 'hoa hoa công tử' [Kiểu như là một người sát gái]. Mặc dù Lâm Dương cũng coi như là một mĩ nam nhưng cậu ta vẫn thua xa so với Nhược Hàn.

Vừa thấy Lâm Dương bước vào, Nhược Hàn nhíu mày nhìn:

- " Chú quên việc gõ cửa trước khi vào rồi à, Dương? "

Nghe thấy câu hỏi của hắn, Lâm Dương mới sực nhớ ra là cậu chưa gõ cửa mà xông vào. Nhược Hàn ghét nhất là những người thiếu ý thức. Nhưng thời gian không cho phép nên cậu ta mới làm như vậy.

Nhận thức được tình hình, Uyển Như đi ra khỏi phòng để hai bọn họ bàn chuyện. Trước khi đi ra cô vẫn không quên cúi đầu chào:

- " Chào Lâm thiếu gia! "

Đang định nói với Nhược Hàn chuyện gì đó nhưng sau khi thấy Uyển Như có vẻ lạ, Lâm Dương mới ngạc nhiên rồi nhìn hắn hỏi:

- " Lão đại, robot anh mới chế tạo à? "

Nhược Hàn gấp bản vẽ lại, đứng dậy đi tới của kính nhìn ra ngoài. Khi thấy một dáng người nhỏ nhắn vừa mới giúp hắn trút bỏ được một phần tâm tư, hắn khẽ nhếch môi cười:

- " Không phải. Là tiên nữ tôi được tặng. "




COMMENT