Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 109: 109

Editor: Xẩm Xẩm

Sau khi tạm biệt với Ninh Hạo, tiếu Nhiễm trở lại phòng bệnh. Nhìn thấy ba đang ngủ, cô nằm úp sấp ở trên giường, vuốt tóc ba. Vài ngày như vậy, tóc ba đã trắng hơn một nửa. Ông không chỉ lo nghĩ chuyện của công ty, bệnh tật, mà còn cả chuyện của cô.

Từ trong phòng vệ sinh đi ra, Dương Nguyệt Quyên nhìn thấy Tiếu Nhiễm, liền mang hoa quả vừa rửa xong đặt lên bàn, nói với cô: “Tiếu Nhiễm, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

“giữa chúng ta không có gì để nói!” Tiếu Nhiễm cũng không thèm nói: “Bà muốn chăm sóc ba tôi thì xin hãy yên lặng, không muốn thì mời về nhà!”

“Đứa nhỏ này! Sao không hiểu chuyện như vậy!” Dương Nguyệt Quyên bất mãn trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm.

“Tôi phân biệt được đâu là thị phi!” Tiếu Nhiễm cao ngạp nhìn Dương Nguyệt Quyên: “Bà muốn nói gì tôi đều biết, tôi nên làm thế nào tôi đều rõ ràng, không cần bà tới nói cho biết nên làm thế nào.”

“Tốt nhất là cô nên biết! Tập đoàn thuốc Bằng Trình đổ vỡ, cô cũng không còn là gì nữa! Thảm không chỉ có hai mẹ con tôi đâu!” Dương Nguyệt Quyên oán hận trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm.

Năm đó, khi bà mang thai, Tiếu Bằng Trình liền ném cho bà một tờ chi phiếu để bà phá thai rời đi. Sau khi Nhã Lam mất, bà mang theo con đến xuất hiện trước mặt ông, ông nhìn thấy Tiểu Lạc xanh xao vàng vọt liền sinh lòng áy náy. Bà cho là về sau mẹ con bà có thể trở thành chủ nhân Tiếu gia, không nghĩ tới Tiếu Bằng TRình lại bởi vì băn khoăn cảm giác của Tiếu Nhiễm mà kéo dài đến năm năm. Nếu không phải bà lấy cái chết để uy hiếp, vốn dĩ Tiếu Bằng Trình không hề đồng ý cưới bà. Bà và Tiểu Lạc chịu uất ức mấy năm nay đều là vì Tiếu Nhiễm!

“Dì, dì hiểu lầm rồi. Tập đoàn thuốc Bằng Trình bị đổ, tôi còn có Cố Mạc. Hai mẹ con bà mới là hai bàn tay trắng chân chính. Dì à, cho bà làm người nghèo một lần nữa, nói vậy chắc bà sẽ điên mất?” Tiếu Nhiễm trào phúng hỏi han.

Một người phụ nữ không từ thủ đoạn trêu chọc đàn ông có vợ, làm sao có thể bỏ được tài sản hàng trăm triệu, trở lại gian khổ đây?

“Cô nghĩ rằng tôi chỉ nhìn thấy tiền bạc của ba cô sao? Tiếu Nhiễm, cô đang vũ nhục chính ba cô. Từ ngày đầu tiên đi làm tôi đã yêu ba cô rồi.”

Dương nguyệt Quyên không thể thừa nhận lúc mình theo Tiếu Bằng Trình, vẫn còn chưa chia tay với bạn trai. Tiếu Bằng Trình là một tổng giám đốc vô cùng mị lực, nhưng bà không muốn ở cùng với đàn ông có vợ, không thể chỉ đơn giản là vì ông có mị lực, mà còn bởi vì ngay lúc đó ông là một nhân vật oai phong lừng lẫy của thành phố A. Đi theo ông, dù chỉ là tình nhân, cũng là vinh hoa bất tận hưởng. nhưng là không nghĩ tới năm năm ngắn ngủi này, tập đoàn Bằng Trình liền lâm vào khốn đốn, phong quang không thấy đâu. Mà đầu sỏ gây nên chuyện này chính là người đang đứng trước mặt bà – Tiếu Nhiễm.

“Trêu chọc đàn ông có vợ, vậy mà da mặt vẫn dày như thế. Dì à, bà đúng là cho tôi mở rộng tầm mắt.” Tiếu Nhiễm nói móc nhìn Dương Nguyệt Quyên.

Dương Nguyệt Quyên tức giận vung tay lên, hướng về phía Tiếu Nhiễm. Nào ngờ tốc độ của Tiếu Nhiễm còn nhanh hơn, tay bà còn chưa đi xuống, trên gương mặt đã bị một cái tát đập vào, đau đớn khiến bà ta choáng váng.

Dương Nguyệt Quyên vừa muốn phát tác, liền nghe đến trên giường bệnh truyền đến âm thanh.

“Hai người đang làm gì?” Tiếu Bằng TRình không cảm xúc nhìn Dương Nguyệt Quyên.

“Em... hoạt động tứ chí... tay có chút tê....” Dương Nguyệt Quyên đưa hai tay xuống, hậm hực giải thích.

“Nguyệt Quyên, em đã mệt mỏi cả ngày, nhanh về nghỉ ngơi đi.” Tiếu Bằng Trình không biết là quan tâm, hay là vẫn muốn để cho bà ta nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt, lập tức hạ lệnh.

“Em muốn ở lại với anh.” Dương nguyệt Quyên làm nũng ngồi xuống bên cạnh Tiếu Bằng Trình.

“Nơi này có dịch vụ chăm sóc đặc biệt, không cần người nhà làm bạn.”

“Em về vậy.” Dương Nguyệt Quyên đành phải đứng dậy, trước khi đi không cam lòng dặn dò lại một câu: “Nhớ uống thuốc.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT