Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 118: Chú, chú không ngủ được sao?

Có lẽ Cố mạc là bác sĩ, phương pháp mát xa thật sự chuyên nghiệp, cho nên khi anh giúp cô mát xa mười mấy phút đồng hồ sau, dù vẫn còn đau nhưng cô cũng cảm thấy thoải mái hơn.

“Đỡ hơn chưa?” Cố Mạc nhìn trên mặt Tiếu Nhiễm có nét hồng hào, không còn tái nhợt như lúc nãy, liền thân thiết hỏi.

Tiếu Nhiễm gật gật đầu.

Đối với Cố Mạc mà nói, cô bây giờ chính là bệnh nhân, nhưng đối với cô mà nói, bàn tay to nóng ấm của anh đang đặt ở hông cô quả là mê hoặc! Cô cảm giác chỗ đó nóng như lửa.

Cố Mạc chăm chú mát xa giúp Tiếu Nhiễm, vốn không để ý tới sự ngượng ngùng trong mắt cô.

“Cậu chủ, nước đường đã nấu xong rồi.” Dì Lưu đứng bên ngoài, gõ cửa.

Cố Mạc nhanh nhẹn đứng dậy, mở cửa, nhận lấy nước đường:”Làm phiền dì Lưu rồi, dì nhanh đi nghỉ ngơi đi.”

Dì Lưu đi rồi, anh lền bưng nước đường đỏ đi vào phòng ngủ:”Nha đầu, uống ngay khi còn nóng.”

Lại là nước đường đỏ, Tiếu Nhiễm lập tức che miệng lại:”Chú, không phải lại thả gừng vào chứ?”

“Cam đoan không có. Uống nhanh.” Cố Mạc ôm lấy Tiếu Nhiễm, nhìn cô uống xong rồi, mới đỡ cô nằm xuống, tiếp tục mát xa giúp cô.

Khi Cố Mạc không cẩn thận đụng tới nội y của Tiếu Nhiễm thì mặt cô bắt đầu đỏ dựng:”Chú, đã đỡ hơn nhiều rồi!”

Ánh mắt Cố Mạc có tia đỏ nhìn dáng vẻ hoàn mỹ của Tiếu Nhiễm, họ mạnh một tiếng:”’Dì cả’ đến thật không đúng lúc!”

Tiếu Nhiễm lấy chăn mỏng quấn quanh mình, thẹn thùng nói:”’Dì cả’ đến rất đúng lúc! Chú xấu xa, không đâu lại mua một đống thuốc TT, chú muốn tôi kiệt sức mà chết sao?

“Thân thể của tôi rất cường tráng.” Cố Mạc cười tà mị.

“Thiết!” Tiếu Nhiễm không cho là đúng nhìn lướt qua nửa người trên của Cố Mạc,”Không có cơ ngực, cũng không mặc áo lót, chú cường tráng chỗ nào chứ?”

Cố Mạc nắm bàn tay nhỏ bé của cô đặt trước vồng ngực cường tráng của mình:”Đây không phải là cơ ngực?”

“Không phải!” Tiếu Nhiễm coi như không thấy, kiên quyết không chịu thừa nhận vóc người đẹp của Cố Mạc. Cô sẽ không để cho anh đắc ý! “Một chút co dãn cũng không có!”

“Không đau nữa à?” Cố Mạc trừng mắt nhìn Tiếu Nhiễm. Xem ra cố khá là dễ chịu, nếu không sao có sức trêu chọc anh?

“Chú đi nghỉ đi.” Tiếu Nhiễm rụt tay về, đỏ mặt nói.

“Em dễ chịu, còn tôi thì khó chịu! Cố Mạc chỉ vào nơi nào đó đang phồng lên trên người mình.

“Tự mình giải quyết!” Tiếu Nhiễm ngượng ngùng vùi mặt vào chăn không thèm để ý đến Cố Mạc.

Cố Mạc bất đắc dĩ cách chăn mỏng dịu dàng xoa đầu Tiếu Nhiễm:”Thật muốn đuổi ‘dì cả’ của em đi!”

“Nếu chú đuổi được thì đuổi đi!” Tiếu Nhiễm kéo chăn mỏng xuống một chút, nháy hai mắt to, cười nói:”Tôi không ý kiến.”

Cố Mạc gầm nhẹ:”Nhắm mắt! Ngủ!”

Tiếu Nhiễm lại vùi mình vào chăn lần nữa, núp ở bên trong cười nghịch ngợm.

Cố Mạc đột nhiên đứng dậy, đi vào phòng tắm, để cho nước tắm lạnh làm dịu đi ngọn lửa trong cơ thể.

Trở lại phòng ngủ, anh nhìn thoáng qua Tiếu Nhiễm, cầm lấy laptop trên bàn đi ra ngoài.

“Chú, chú không ngủ được sao?” Tiếu Nhiễm nén cười, chạy ra cửa hỏi Cố Mạc.

“Tôi đến thư phòng, làm việc!” Cố Mạc thô lỗ trả lời.

“Chú, tôi nửa đêm hay đá chăn ra ngoài, sẽ bị cảm lạnh.” Tiếu Nhiễm đáng thương nói.

Cố Mạc dừng bước, nhớ ra mấy đêm liền cô ngủ không ngon, không mở cửa ra nữa. Anh nhíu mi trầm mặc tầm 1 phút, mới xoay người trở lại phòng ngủ. Quăng laptop lên tủ đầu giường, đến nằm cạnh Tiếu Nhiễm, ôm cô vào lòng:”Ngủ!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT