Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 128: Nha đầu, giúp anh

Editor: Quỷ Quỷ

“Chú, em sai rồi!”

“Chú, em không nên nói anh già!”

“Chú, đừng hôn!”

“Chú, dừng lại!”

Toàn bộ kháng nghị của Tiếu Nhiễm đều không có hiệu quả.

…..

Cố Mạc áp sát Tiếu Nhiễm, khàn giọng thô cứng hỏi:”Anh già sao?”

“Không già! Anh còn rất trẻ!” Tiếu Nhiễm vẻ mặt nịnh nọt cười nói.

“Hai chúng ta có bao nhiêu sự khác nhau?” Cố Mạc nhướn đôi mày rậm, nghiêm túc hỏi.

“10….À…4…..À…..” Tiếu Nhiễm nhìn Cố Mạc không thấy chút trong sáng nào, âm thầm giống như mây đen dày đặc. Lập tức giơ một ngón tay lên trời, cười xấu xa nói:”Một cái.’

Cố Mạc cắn ngón trỏ của Tiếu Nhiễm, nửa ngày không buông ra, chỉ dùng đôi mắt sáng quắc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tiếu Nhiễm.

“Đừng liếm!” Tiếu Mạc ngứa ngáy run run trong lòng Cố Mạc,”Ngón tay sẽ bị ngứa”

Cố Mạc đặt ngón trỏ nên môi Tiếu Nhiễm, giọng nói mị hoặc:”Thế còn chỗ này?”

Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên mãnh liệt.

Cố Mạc buông ngón trỏ của Tiếu Nhiễm ra, ở trước ngực cô hít sâu:”Đáng chết!”

“Có lẽ là ông Smith muốn mời chúng ta ăn cơm.”

“Chờ tôi!” Cố Mạc đứng dậy, phụng phịu đi tới cửa. Mở cửa, hóa ra không phải Smith mà là Lynda, anh kinh ngạc há miệng thở dốc:”Lynda?”

Lynda vẫn đang mặc áo tắm, bày ra trước mặt Cố Mạc một tư thế vô cùng khêu gợi. Cầm IPHONE 6 trong tay đưa cho anh:”Cố tổng, điện thoại của anh, vừa nãy rơi ở bên cạnh hồ.”

“Cám ơn!” Cố Mạc thờ ơ cảm ơn, đóng cửa lại.

“Cố tổng!” Lynda căng thẳng gọi Cố Mạc, “Cố tổng, hôm nay tôi có chút thất thố với anh. Hai ngày nay tâm trạng tôi không được tốt. Tôi sẽ sửa lỗi! Tôi biết tôi không xứng với anh! Tôi sẽ không dám sinh vọng tưởng nữa!”

“Cô hiểu được là tốt rồi! Lynda, chuyện tình cảm liên quan đến duyên phận, không có xứng hay không xứng. Cô đánh giá đàn ông rất tốt.” Cố Mạc nghiêm túc nói, liền đóng cửa lại.

Lynda cắn môi, ánh mắt lạnh như băng nhìn cánh cửa, tim đập nhanh loạn nhịp cả nửa ngày.

Cố Mạc trở lại phòng ngủ, đưa điện thoại lên gối, liền xà xuống Tiếu Nhiễm, tiếp tục nụ hôn chóng vánh khi nãy.

“Chú, thật sự không thể tiếp tục nữa!” Tiếu Nhiễm ôm lấy cơ bắp của Cố Mạc, hơi thở khó khăn năn nỉ nói.

“Hôn ngay!” Cố Mạc không chịu buông Tiếu Nhiễm ra. Anh cảm thấy nếu mình không gần gũi cô thì sẽ phát điên mất. Tứ chi anh đều đang kêu gào muốn cô! Anh nâng mặt Tiếu Nhiễm, nhiệt tình chặn lại tiếng nói của cô.

Chuông điện thoại dồn dập vang lên, lại phá đám anh.

Cố Mạc ghé vào bên gáy Tiếu Nhiễm, thấp giọng rủa một câu.

Tiếu Nhiễm bướng bỉnh cười nói:”Đây là ông trời trừng phạt anh đấy.”

Cô không cho anh hôn, anh càng muốn hôn.

Ông trời thì làm gì được chứ?

Lúc này có điện thoại thật là đúng lúc.

Nhìn vẻ mặt khó chịu của anh, cô lại không hề cảm thấy khó chịu, chỉ có tâm trạng như đang xem trò vui.

Cô có phải cũng trở nên rất xấu rồi?

Cố Mạc ngồi dậy, bấm nghe, tức giận lớn tiếng hỏi:”Chuyện gì?”

“Sao tự nhiên là tức giận vậy?” Cố Nhiên thái độ trêu chọc truyền đến.

“Nói xàm! Có việc gì?”

“Đương nhiên là có chuyện rồi!” Cố Nhiên nói xong, ngậm miệng cả nửa ngày, “Thật ta cũng không có chuyện gì to tát. Hahahahahahaha, em chỉ muốn nhắc nhở anh một, làm chuyện này có rất nhiều phương pháp, ví dụ như dùng miệng, hay là…”

Cố Nhiên còn chưa nói xong, Cố Mạc liền cúp điện thoại, tắt máy, ném sang một bên.

“Chú, không phải ông Smith sao?” Tiếu Nhiễm ngồi dật, dựa vào đầu vai Cố Mạc, tò mò hỏi.

Cố Mạc xoay người đè lên cô:”Nha đầu, giúp anh!”

“Cái gì?” Tiếu Nhiễm bồn chồn trừng mắt nhìn. Anh không trả lời câu hỏi của cô, nhưng đột nhiên nói muốn cô giúp. Cô thì có khả năng giúp được anh cái gì?

Một giờ sau, Tiếu Nhiễm đỏ mặt chạy vào phòng tắm.

Chú thật xấu xa!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT