Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 145: Đón em về nhà

Editor: Quỷ Quỷ

“Chú?” Tiếu Nhiễm khiếp sợ lập tức ngồi dậy trên giường, không kịp phản ứng, ngây ngốc hỏi:”Cửa? Chú nói cửa nào?”

“Nhà em!” Giọng nói Cố Mạc hơi lành lạnh.

“Nghĩa là chú trở về rồi sao?” Tiếu Nhiễm kinh ngạc mắt trừng lớn. Cố Mạc không những đã trở về, lại còn chạy đến cửa nhà cô!

“Đúng!” Cố Mạc trả lời không chút kiên nhẫn.”Chạy nhanh xuống dưới! Tôi đón em về nhà!”

Tiếu Nhiễm lập tức nắm chặt di động, không dám tin hỏi lại lần nữa:”Chú, đây không phải là mơ đấy chứ?”

Hôm qua anh còn nói hai ngày nữa mới trở về, sao lại nhanh như vậy chứ?

“Em đi đến trước cửa sổ, nhìn xuống.” Cố Mạc lạnh lùng ra lệnh.

“Vâng.” Tếu Nhiễm nhảy xuống, đến bên cửa sổ, quả nhiên thấy chiếc xe Maybach quen thuộc đang dừng ở cửa lớn. “Chú, chờ tôi! Tôi xuống ngay đây!”

Cô lập tức xoay người, nhét IPAD vào túi sách, nhanh chân nhanh tay xuống lầu.

Cố Mạc thực sự đã trở về rồi!

Cô nhớ anh đến nỗi ngủ không yên.

Cô rốt cuộc cũng không cần lo lắng tôi ngủ không có ai đắp chăn cho.

Trong lòng cô rộn ràng, hận không thể nhào vào lòng Cố Mạc.

Tại cửa biệt thự, Cố Mạc dựa vào Maybach, vẻ mặt phức tạp nhìn vào Tiếu gia. Anh hận chủ nhân của ngôi nhà này, mấy năm nay vẫn luôn nghĩ làm sao để lật đổ đối phương.

Một thân ảnh yêu kiều nhỏ nhắn đột nhiên xuất hiện sau cánh cổng biệt thự xám trắng. Anh lập tức đứng thẳng, trên mặt không giấu được vẻ vui mừng. Anh không muốn thừa nhận rằng tim anh nhảy nhót tưng bừng khi nhìn bóng người kia đang chạy vội đến.

Tiếu Nhiễm mở cửa, quăng túi xách nhảy lên người Cố Mạc, dùng hai chân bám lấy thắt lưng anh thật chặt:”Chú! Tôi rất nhớ chú!”

Cố Mạc gắt gao bế cô, giọng khàn khàn thô cứng:”Tôi cũng nhớ em!”

“Dám bỏ lại tôi thời gian lâu như vậy!” Tiếu Nhiễm bướng bỉnh ra lệnh. Anh nói chỉ sau ba bốn ngày sẽ trở về, nhưng lại đi tận một tuần.”Còn dám nuốt lười, tôi sẽ làm cho chú béo thật béo!”

Cố Mạc đột nhiên cười to:”Nha đầu, vì nuốt lời mà em muốn làm tôi béo sao?”

“Đúng!” Tiếu Nhiễm bá đạo gật đầu.

“Sẽ không đâu!” Cố Mạc ánh mắt thâm thúy sáng như sao.

“Cái gì?” Tiếu Nhiễm bồn chồn trong lòng Cố Mạc ngẩng đầu.,

“Tôi sẽ không bỏ em lại lâu như vậy nữa.” Cố Mạc thanh âm khàn khàn nói. Cách xa nhau cả ngàn dặm không thể gặp mặt, không thể ôm ấp gần gũi, không chỉ có cô chịu sự dày vò.

“Chú, đưa tôi về nhà!” Tiếu Nhiễm ôm chặt cổ Cố Mạc ra lệnh.

Cô đã bất tri bất giác coi nhà của Cố Mạc thành ngôi nhà chân chính của mình, mà sau này phòng ngủ chí có thể coi là nhà mẹ đẻ.

Cố Mạc dịu dàng:”Được! Chúng ta về nhà!”

Anh bế Tiếu Nhiễm, mở cửa xe, đặt cô vào, sau đó nhặt túi xách ném vào ghế sau, rồi mới ngồi vào ghế lái. Ngồi trong xe, anh lập tức kéo Tiếu Nhiễm vào lòng, hôn cô cuồng nhiệt:”Nhớ muốn chết!”

Tiếu Nhiễm thẹn thùng nhìn biệt thự nhà mình, nhỏ giọng nói:”Đừng!”

Đây là cửa lớn nhà cô đó!

Cha nhìn thấy thì ngượng lắm!

“Bọn họ ngủ cả rồi.” Cố Mạc ôm Tiếu Nhiễm ngồi lên đùi mình, ôm cô thật chặt, như muốn hòa tan cô vào thân thể mình. Để sớm trở về gặp tiểu nha đầu này, anh làm việc như một người máy một ngày 18 giờ. Mấy ngày nay nhớ nhung nha đầu này so với nỗi nhớ Y Nhiên còn nhiều hơn, hơn rất nhiều, nhiều lắm. Anh cảm thấy mình như điên rồi.

Tiếu Nhiễm nhắm mắt lại, đáp lại tình cảm nồng nhiệt của Cố Mạc.

Không biết qua bao lâu, Cố Mạc mới buông Tiếu Nhiễm đang hít thở không thông ra, khởi động xe Maybach.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT